Đường Vãn Châu nói:
- Cổ tịch có ghi lại, một trang kinh văn có thể khiến một châu khôi phục sinh cơ, xua tan mọi bóng tối.
Có người cười nói:
- Cho dù chỉ khôi phục một châu, cũng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Đợi một châu này hoàn toàn ổn định, có thể đi thu phục châu tiếp theo, đây tuyệt đối là đại nghiệp thiên thu!
- Độ Ách Quan hỗ trợ Tả Khâu Môn Đình, cứ để bọn họ chiến đấu tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh đi. Tuyết Kiếm Đường Đình chúng ta tự mình xây dựng thêm một Sinh Cảnh khác.
Đường Vãn Châu lẳng lặng đi tới bức bích họa thứ sáu, cũng là bức cuối cùng.
- Chiến loạn bình định, tân Giáo chủ huy động lực lượng toàn giáo, tìm lại được đại bộ phận Quang Minh Tinh Thần Thư, có chừng ba mươi trang, cất giữ ở tầng Thánh Tâm của tổ đình.
- Theo khảo sát phác thảo của các đời tiên hiền về Địa Hạ Tiên Phủ ở Phủ Châu, Địa Hạ Tiên Phủ kéo dài từ bắc chí nam ba ngàn bốn trăm dặm, đông tây kéo dài bốn ngàn dặm.
- Hiện tại chúng ta cách tầng Thánh Tâm ít nhất còn một ngàn dặm nữa.
Đường Vãn Châu cùng các cao thủ bắt đầu thương nghị.
Lý Duy Nhất không thể chen lời, lùi ra vòng ngoài, ngẩng đầu nhìn bích họa hùng vĩ trên vách đá, trong lòng thầm nảy sinh nghi hoặc.
Nghi hoặc thứ nhất: là giá trị tham ngộ của Quang Minh Tinh Thần Thư và giá trị xua tan Vong Giả U Cảnh, bất kỳ điểm nào đưa ra cũng đủ khiến Siêu Nhiên điên cuồng.
Nếu hắn là Đường Vãn Châu, loại bảo vật này chắc chắn chỉ dẫn theo những võ tu hạch tâm nhất của Tuyết Kiếm Đường Đình đi tìm kiếm.
Mà ba mươi tám kỵ trong chuyến đi này lại có cao thủ của không ít thế lực khác, lúc này ở ngoài Tinh Hỏa Tế Đàn còn có không ít kẻ muốn thừa nước đục thả câu bám theo.
Đường Vãn Châu có lòng tin sau khi tìm thấy Quang Minh Tinh Thần Thư sẽ diệt khẩu tất cả mọi người sao?
Nghi hoặc thứ hai: Bà Già La Giáo đã hủy diệt, nội bộ tổ đình từng bùng phát bạo loạn kịch liệt, Quang Minh Tinh Thần Thư thực sự còn ở tầng Thánh Tâm sao?
Đường Vãn Châu không thể nào không nghĩ tới điểm này.
Như vậy trước mắt tuyệt đối không phải mục đích thực sự của nàng.
Nàng rốt cuộc đang mưu tính điều gì?
Lý Duy Nhất đi tới bên cạnh lan can bằng ngọc thạch, nhìn xuống phía dưới, bên dưới là vực sâu đen kịt trống rỗng.
Đây là trong Tinh Hỏa Tế Đàn, lan can ngọc thạch vây thành một lối đi hình tròn, đường kính rộng hơn trăm trượng. Từng tầng nối tiếp nhau, giống như có thể thông tới hạch tâm của lòng đất.
Lý Duy Nhất nhặt một hòn đá, muốn thử xem nó sâu bao nhiêu.
Đúng lúc này, hắn lại nhìn thấy một vài đốm sáng ở phía dưới vực sâu.
Đốm sáng càng ngày càng nhiều, càng ngày càng sáng...
- Đó là...
Lý Duy Nhất nín thở tập trung tinh thần, nhìn về phía đám võ tu vẫn đang thương nghị, nói:
- Dưới vực sâu có tình huống!
Mọi người cảnh giác, nhao nhao chạy tới.
Có người ném một cái thạch đăng xuống, theo thạch đăng rơi xuống, từng tầng bóng tối được chiếu sáng.
- Là hung trùng, chúng đang bay lên, mau rời khỏi đây!
Đường Hổ nắm lấy cổ tay của Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác, chuẩn bị đưa bọn họ rời đi.
Đây là nhiệm vụ bí mật mà Đường Vãn Châu giao cho hắn!
Đường Hổ là cường giả thế hệ trước của Tuyết Kiếm Đường Đình, thuộc top đầu dưới Trường Sinh cảnh.
Bề ngoài là để Thác Bạt Bố Thác bảo vệ Lý Duy Nhất, thực tế đây chỉ là chướng nhãn pháp. Vào lúc nguy hiểm, Đường Hổ sẽ là người đầu tiên đưa hai người bọn họ ra ngoài.
- Hỏng rồi, thạch môn đã bị đóng lại!
Đường Hổ buông hai người xuống, pháp khí trong cơ thể vận chuyển, song chưởng cùng đánh.
- Oanh!
Trên cánh cửa đá vốn bình thường không có gì lạ bỗng hiện ra trận văn dày đặc, giống như một biển văn tự, ngăn cản song chưởng của Đường Hổ, đồng thời phản chấn lại một luồng kình khí bài sơn đảo hải.
Đường Hổ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Nhưng Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác lại như hai chiếc lá rụng bị chấn bay ra ngoài, tiếng nổ vang rền trong đầu, suýt nữa thì ngất xỉu.
Không phải hai người bọn họ yếu, mà do Đường Hổ quá mạnh.
- Hổ gia...
Thác Bạt Bố Thác hét lớn.
Đường Hổ còn muốn đánh thêm vài chưởng nữa, nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện hai người mình cần bảo vệ đã bị chưởng lực và lực lượng trận pháp vừa rồi chấn tới mức thổ huyết.
Hắn đành phải đưa hai người quay lại.
- Ào ào...
Trong tế đàn, những đàn hung trùng phát sáng giống như từng dòng suối nhỏ đang luân chuyển bay lượn.
Chúng phát ra tiếng kêu chói tai, âm thanh ẩn chứa công kích niệm lực.
Vô số niệm lực xoắn xuýt lại với nhau, ngay cả võ tu Đạo Chủng cảnh cũng không chịu nổi. Một người trong đó lộ ra thần sắc điên cuồng, ý thức thất thủ, rút đao chém về phía bằng hữu bên cạnh, chém đứt ngang lưng.
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ mặt đất.
Trong nhất thời, hiện trường trở nên cực kỳ hỗn loạn.
Hoàn Diên phu nhân thả hai con Thất Thải Phi Huỳnh ra.
Lão đầu Sơn Trạch thả ba con kỳ trùng cấp Thống Soái Huyết Ngọc Đường Lang.
Năm con kỳ trùng cấp Thống Soái chiến đấu cùng bầy hung trùng toàn thân phát sáng kia.
Kỳ lạ là những con hung trùng này cho dù liên tục bị giết chết, nhưng không hề sợ hãi năm con kỳ trùng cấp Thống Soái, càng chiến càng hung mãnh, căn bản không rút lui.
Lão đầu Sơn Trạch gầm lên:
- Là Minh Vực Phù Du, một trong những loại hung trùng cấp Tướng đáng sợ nhất, số lượng quá nhiều, chúng giỏi về công kích niệm lực, có thể thao túng thần trí võ tu.
Đường Vãn Châu nhìn chiến cục hỗn loạn trước mắt, ánh mắt lạnh lùng, thân hình lóe lên, điểm ngã một võ tu đã mất ý thức xuống đất.
Đường Hổ đưa Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác xuất hiện bên cạnh nàng:
- Lối vào bị trận pháp phong bế rồi, rất có thể là... thủ đoạn của Thánh Linh Niệm Sư!
Nghe thấy lời này, lòng Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác lạnh toát, cả người nổi gai ốc.
- Địa Hạ Tiên Phủ sao có thể có Thánh Linh Niệm Sư? Nhân vật cấp bậc này không phải là không vào được sao?
Thác Bạt Bố Thác nói.
- Nếu bản thân hắn vốn là người bên trong thì sao?
Đường Vãn Châu nói ra lời này, như cảm ứng được điều gì đó, ngẩng đầu nhìn lên trên.
Thác Bạt Bố Thác nghĩ nghĩ đã cảm thấy cực kỳ đáng sợ, con mắt suýt chút nữa rơi xuống đất.
Bên cạnh lan can tầng trên hiện ra hai thân ảnh già nua, tướng mạo giống hệt nhau như sinh đôi. Bọn họ đứng trong bóng tối, đối mắt với Đường Vãn Châu.