Một người trong đó phát ra tiếng cười khàn đục:
- Không hổ danh là “tuyết áp Nam Cảnh thập tứ châu” Đường Vãn Châu, thân hãm hiểm cảnh mà vẫn có thể giữ được bình tĩnh.
- Hiểm cảnh? Chỉ dựa vào đám Minh Vực Phù Du kia? Hay là dựa vào các ngươi?
Đường Vãn Châu hỏi.
Lý Duy Nhất thả Đại Phượng ra.
Thân hình nó phóng to, hóa thành con bướm khổng lồ dài hai ba mét, trong cơ thể bộc phát khí tức đáng sợ sánh ngang võ tu Trường Sinh cảnh, xông vào bầy Minh Vực Phù Du.
Những con hung trùng này lập tức tan tác, không dám tấn công Đại Phượng.
Một vài con phù du trực tiếp rơi xuống đất, thân thể run rẩy, không dám bay lên.
- Là Tà Giáo sao?
- Mặc kệ bọn chúng là ai, cứ chém rồi tính sau.
Đám võ tu dần dần khôi phục lại, nhao nhao kích hoạt chiến pháp ý niệm.
Mấy người trong đó công kích về phía hai lão giả đứng trên cao.
Hai lão giả thi triển thân pháp, bay về phía cao hơn nữa.
- Tranh!
Tiếng kiếm minh vang lên.
Thần Tuyết Kiếm hóa thành lưu quang kiếm ảnh bay ra, mạnh mẽ đâm thủng trận pháp, đập vỡ cửa đá ở lối vào, từ trong Tinh Hỏa Tế Đàn bay lên giữa không trung.
Sau đó vạch ra một đạo hồ quang, lại bay về nội bộ tế đàn, rơi vào tay nàng.
Giọng nói của Đường Vãn Châu vang dội:
- Có phục kích, mau rút lui, ta đoạn hậu!
- Hôm nay ai cũng đừng hòng đi.
Phía trên, giọng nói già nua vang lên.
Ngay sau đó là hàng loạt tiếng gầm rú khiến người ta nổi da gà.
Trong bóng tối ở tầng cao nhất của tế đàn hiện ra lão giả thứ ba, hắn lắc lư quỷ kỳ trong tay.
Từ trong cờ bay ra vô số Thệ Linh, đôi mắt rực cháy quỷ hỏa, nhanh chóng lao xuống, bao vây từng võ tu mà Đường Vãn Châu dẫn tới.
Hỗn chiến lại bùng phát.
Đường Hổ ngay lập tức đưa Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác xông ra khỏi cửa đá, xuất hiện trên bề mặt tế đàn, thân hình nhảy vọt bay lên.
- Đại Phượng còn ở bên trong.
Vừa rồi Lý Duy Nhất căn bản không kịp thu lại đã bị Đường Hổ đưa đi.
- Yên tâm đi, Thiếu Quân sẽ mang nó theo... a...
Từ trong tế đàn xông ra một sợi xích linh quang rực rỡ, bay ra vài chục trượng, quấn chặt lấy eo của Đường Hổ đang ở giữa không trung.
Sợi xích linh quang nhiệt độ cực cao, hỏa diễm rực rỡ, thiêu đốt bộ khải giáp trên người Đường Hổ đến mức phát ra tiếng xèo xèo.
- Xoạt!
Sợi xích linh quang thứ hai bay tới, quấn lấy cổ Đường Hổ.
- Mau... đi...
Đường Hổ đánh lên lưng Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác mỗi người một chưởng, đẩy bọn họ ra xa vài dặm, rơi vào trong bụi gai trên bình nguyên Minh Linh.
- Hổ gia!
Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác đứng dậy, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Đường Hổ bị từng sợi xích linh quang quấn quanh, trong miệng phát ra tiếng hổ gầm như thú dữ bị vây hãm. Sau đó bị kéo mạnh trở lại tế đàn, cơ thể nổ tung thành huyết vụ, hóa thành một bộ xương khô mặc khải giáp trên đỉnh tế đàn.
Một vị cường giả Đạo Chủng cảnh đỉnh phong, chỉ trong vài hơi thở đã bị chém giết.
- Là Thánh Linh Niệm Sư... Lý Duy Nhất, nhanh đi, chúng ta mau chạy đi...
Ánh mắt của Thác Bạt Bố Thác và Lý Duy Nhất đều lạnh thấu xương, nhanh chóng bỏ chạy trên bình nguyên Minh Linh.
Lối vào tế đàn phía sau liên tục có võ tu xông ra, lại liên tục bị xiềng xích linh quang kéo ngược trở lại, căn bản không thể thoát được.
Thác Bạt Bố Thác và Lý Duy Nhất điều động pháp khí hộ thân, lao nhanh trong bụi gai.
Trên tế đàn liên tục truyền tới tiếng kêu thảm thiết.
Càng chạy, Lý Duy Nhất càng cảm thấy có gì đó không ổn:
- Tại sao lại yên tĩnh như vậy, những võ tu muốn thừa nước đục thả câu đi theo chúng ta vào lúc trước đâu?
Thác Bạt Bố Thác chạy phía trước đột nhiên dừng lại, ánh mắt kinh hoàng nhìn về một khoảng đất trống màu máu phía trước.
Trên đất trống rộng mười mấy trượng toàn là tử thi nằm ngổn ngang.
Tất cả võ tu bám theo đều mất mạng ở đây, trong không khí nồng nặc mùi máu tanh.
Trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng thảm khốc này là một nữ tử áo trắng không vương bụi trần, đứng giữa trung tâm các tử thi như tu la địa ngục, tóc dài đung đưa, thắt dây buộc tóc.
Chỉ là một bóng lưng cũng mang lại vẻ đẹp không linh thoát tục.
Bụi gai xung quanh tỏa ra hào quang màu tím, màu xanh lam, màu đỏ… cao bằng đầu người.
Khí tức và ý niệm trên người nàng mạnh đến mức khiến Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác ngay cả vận chuyển pháp khí cũng không làm được, cả không gian giống như đóng băng.
Nàng xoay người lại, vung ra một chỉ, định thân Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác, kế đó đi về phía Tinh Hỏa Tế Đàn cao ngất, giọng nói như tiếng trời truyền đi cực xa:
- Đường Vãn Châu, trong giao phong cùng một giáp, ngươi đã từng bại chưa?
Xoạt!
Đúng lúc này, Đường Vãn Châu xông ra khỏi cửa đá, chém đứt tất cả xiếng xích linh quang, cầm kiếm hiên ngang đứng bên vách đá cao vài chục trượng trên tế đàn, nhìn về phía nữ tử áo trắng trên bình nguyên Minh Linh xa xa.
Đại Phượng cũng bay theo ra ngoài.
Cơ thể Lý Duy Nhất bị một luồng pháp khí quấn quanh, không thể cử động, nhìn bóng lưng nữ tử áo trắng, trong lòng sinh ra sóng gió động trời.
Vừa rồi khi nữ tử áo trắng đi ngang qua người hắn, có một khoảnh khắc Lý Duy Nhất đã nhìn rõ dung mạo của nàng.
- Nghiêu Thanh Huyền...
Trong đầu Lý Duy Nhất hiện lên cái tên này.
Chỉ vì nàng quá giống Nghiêu Âm.
Nhưng điều này sao có thể?
Vị kỳ nữ khiến vô số người ngưỡng mộ kia đã tự sát từ hơn mười năm trước.
Là nhìn nhầm sao?
Thế giới địa hạ u ám.
Trên bình nguyên Minh Linh rộng lớn hàng chục dặm, những luồng gió nhẹ bỗng dưng sinh ra, thổi bay tà áo và mái tóc đen tuyền của Đường Vãn Châu.
Nàng cầm kiếm, ngưng mắt nhìn nữ tử áo trắng đang chậm rãi đi tới:
- Trước Tiềm Long Đăng Hội, Lăng Tiêu đã sáu mươi năm không thấy Trường Sinh Đan. Thế gian hiện nay, dưới sáu mươi tuổi, trong một giáp qua, chỉ có Tả Khâu Lệnh đột phá Trường Sinh là có thể khiến bản quân xem trọng một chút. Hôm nay lại gặp được một người nữa sao?
Dưới chân nữ tử áo trắng xuất hiện một vân kiều, nàng đạp lên pháp khí, đi ở trên bụi gai, lăng không hư độ, chỉ còn cách Đường Vãn Châu vài dặm:
- Cùng trình độ, Tả Khâu Lệnh từng bại dưới tay ta.
Chỉ có những người hiểu rõ thực lực của Tả Khâu Lệnh mới biết được sức nặng của câu nói này.