- Cục diện thiên hạ phong vân biến ảo, Nam Cảnh lại là vòng xoáy phong bạo chỉ sau Tây Cảnh, làm người phụ trách bảy châu Nam Cảnh, ta sao có thể đứng ngoài cuộc? Thần Giáo đã không còn chỗ trốn, đã tới lúc bắt buộc phải hiện thế. Thâu quang dưỡng hối, chỉ vì quét sạch thiên hạ. (*Thâu quang dưỡng hối là không khoe tài, không tranh hơn thua trước mắt, lặng lẽ chuẩn bị lực lượng.)
Nghiêu Thanh Huyền nói.
Lý Duy Nhất nói:
- Vậy còn Đường Vãn Châu?
- Đã do Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện Chử Thiên Thư tiếp quản.
Nghiêu Thanh Huyền lại nói:
- Trong lòng ngươi chắc hẳn rất hiếu kỳ, Thần Giáo cao thủ như mây, tại sao không cùng ra tay vây săn Đường Vãn Châu đúng không?
Lý Duy Nhất suy nghĩ, nói:
- Cục diện thiên hạ căng thẳng như hiện tại, ta nghĩ mỗi một vị cự đầu Trường Sinh cảnh đều bắt buộc phải đứng ở vị trí mấu chốt. Nếu vì Đường Vãn Châu mà tự loạn trận cước, tất nhiên sẽ lộ ra nhiều sơ hở hơn, lo cái này mà mất cái kia. Ta đoán, Đường Vãn Châu cũng chỉ là một quân cờ trên bàn cờ, kẻ thao túng phía sau mới là thứ Thần Giáo kiêng dè.
Nghiêu Thanh Huyền thấy hắn có khí chất lãnh tụ của Thần Ẩn Nhân, nên nói sang chuyện khác:
- Ngươi muốn tới mặt đất thực hiện nhiệm vụ, được! Nhưng phải đợi tới khi ngươi sở hữu thực lực chiến thắng Đạo Chủng cảnh tứ trọng đã.
- Có ngưng tụ ra Đạo Liên hay không chính là vạch phân chia thực lực giữa các đệ tử chân truyền.
- Đám Giáp Thủ phế vật của chín bộ tộc Cửu Lê Tộc kia, quá nửa cũng chỉ mới ngưng tụ ra Đạo Liên mà thôi.
- Ngươi sở hữu thực lực như vậy mới có thể lên mặt đất giúp ta. Nhiều việc ở Nam Cảnh, theo ta thấy không có ngươi còn không giải quyết được.
Lý Duy Nhất nói:
- Chỉ cần chiến thắng Đạo Chủng cảnh tứ trọng là được?
Bước ra khỏi Linh Cốc Điện, Nghiêu Thanh Huyền khẽ nhướng mắt liếc hắn một cái:
- Cấp độ Đạo Liên không đơn giản như thế, ngươi còn kém xa lắm. Được rồi, tự mình về Nam Thanh Cung đi, nếu gặp phải nguy hiểm không giải quyết được thì đi tìm Cung Cực Đạo Tử. Cầu người thì nhớ hạ thấp tư thái xuống.
Xoạt!
Nàng như sao băng phá không bay đi, giống như phi tiên, trong nháy mắt đã biến mất ở cuối chân trời.
- Bái kiến chân truyền!
Hai nữ đệ tử nội môn Thuần Tiên Thể song sinh, dáng vẻ mười tám mười chín tuổi, thấy Lý Duy Nhất mặc y phục chân truyền đứng dưới bia đá Linh Cốc Điện liền tiến lên hành lễ, thỉnh giáo vấn đề tu hành.
Lý Duy Nhất tùy ý chỉ điểm một chút, bọn họ đều cảm thấy thu hoạch cực lớn, vội vàng thi lễ cảm tạ.
Trên đường quay về Nam Thanh Cung, không cần phải trốn tránh nữa, chỉ dựa vào bộ quần áo trên người và mệnh bài bên hông, những đệ tử trẻ tuổi gặp được đều cung kính hành lễ.
- Thực lực Đạo Chủng cảnh tứ trọng, ở trong một châu quả thực được coi là cao thủ đỉnh tiêm. Pháp Vương nổi danh như Thạch Cửu Trai cũng mới Đạo Chủng cảnh lục trọng.
Lý Duy Nhất nghênh ngang bước đi, hưởng thụ cảm giác làm sư huynh chân truyền.
Quay về Nam Thanh Cung.
Lại thấy một bóng dáng chân truyền khí tức mạnh mẽ đã đứng đợi ngoài cửa từ lâu.
Bóng dáng đó tay phải cầm một cây Pháp khí kim trụ to bằng miệng bát, hàn ý trên người rất đậm:
- Dạ Nam Phong dưới trướng Tứ Thần Tử! Duy Nhất sư đệ, bản chân truyền đã đợi ngươi từ lâu!
Lý Duy Nhất quay đầu lại nhìn.
Một đệ tử chân truyền khác có tướng mạo giống hệt Dạ Nam Phong hiện thân, chặn đứng đường lui của hắn.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Nam Thanh Cung sau lưng Dạ Nam Phong, tiếp tục bước tới:
- Gọi ta là sư đệ? Dường như sư tôn Nam Tôn Giả của ta chỉ thu một mình ta làm đồ đệ, ta là đại đệ tử, không có sư huynh nào cả.
Dạ Nam Phong nói:
- Không cần giả ngu, hai huynh đệ chúng ta vì Tả Thịnh mà tới. Mau chóng thả người, chúng ta rất kính trọng Nam Tôn Giả, không muốn làm quá khó coi.
- Hôm nay là ngày trọng đại ngươi trở thành chân truyền, vạn nhất làm ngươi bị thương, đánh ngươi tới mức bắt buộc phải thả người, sau này ngươi chẳng phải sẽ trở thành trò cười của tổng đàn sao?
Dạ Bắc Phong uy hiếp.
Hai người bọn họ đã biết tin Nam Tôn Giả rời khỏi tổng đàn, cho nên mới dám tới chặn cửa.
Lý Duy Nhất nói:
- Hai người các ngươi cũng không muốn động thủ đúng không?
- Tự nhiên là thế.
Hai người đồng thanh.
Lý Duy Nhất nói:
- Dương Vân chắc hẳn đã nói cho các ngươi biết rồi nhỉ? Năm mươi vạn Dũng Tuyền Tệ, chỉ cần mang tới ta sẽ thả người. Tả Thịnh to gan lớn mật, dám ở bên ngoài Nam Thanh Cung giám sát sư tôn ta, sư tôn ta là đệ nhất mỹ nhân của Thần Giáo, hắn cũng dám rình rập? Tội này không thể nhẹ tay.
Lý Duy Nhất không thể trực tiếp nhắc tới Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác, mọi thứ bắt buộc phải danh chính ngôn thuận, hành sự trong quy tắc, không thể để người khác nắm thóp.
Dạ Bắc Phong hừ lạnh:
- Ngươi đã giết ba vị cường giả Đạo Chủng cảnh của Thần Giáo là Tả Thế, Vương Thực, Vương Thủ Tín, chỉ vì bọn họ đều thuộc dưới trướng Nam Tôn Giả, Nam Tôn Giả đã gánh hết trách nhiệm, nên ngươi mới có thể miễn tội. Hiện tại lại dám có ý đồ giải cứu Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác, ngươi là chân truyền Thần Giáo hay là kẻ địch của Thần Giáo?
Lý Duy Nhất nói:
- Ta nghe không hiểu các ngươi đang nói cái gì. Không có tiền thì mau chóng biến đi, hiện tại Nam Thanh Cung do ta làm chủ, kẻ nào dám chặn cửa, hậu quả tự chịu.
- Nghe không hiểu đúng không?
Dạ Bắc Phong từ trong Túi Càn Khôn đổ ra hai cánh tay đầm đìa máu, cười lạnh nói:
- Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, muốn làm tổn hại uy danh của Tứ Thần Tử, có từng nghĩ tới hai vị bằng hữu của mình cũng sẽ vì thế mà chịu khổ không?
Dạ Nam Phong nói:
- Lấy tu vi của Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác, thiếu đi một cánh tay cũng không chết được!
Lý Duy Nhất nhìn hai cánh tay trên mặt đất, không nhanh không chậm rút Hoàng Long Kiếm ra:
- Lấy hai cánh tay để uy hiếp và khủng bố bản chân truyền, còn ngăn cản bản chân truyền về Nam Thanh Cung, ai cho các ngươi lá gan đó?
Ào!
Niệm lực bộc phát, bao phủ lấy Dạ Nam Phong đang đứng trước cửa cung, công kích vào ý thức và tinh thần của y.
Kế đó, chân đạp thanh yên, như mũi tên xuyên mây, nâng kiếm lăng không trảm xuống.
Bắt buộc phải ở trước khi hai người hợp vây đánh cho một kẻ trọng thương trước.