Chuyện này đặt ở Tà Giáo, cũng vô cùng chấn động (1)

Bị niệm lực công kích, tư duy của Dạ Nam Phong rơi vào trạng thái trì trệ ngắn ngủi, phản ứng trở nên chậm chạp.

Nếu đổi lại là võ tu Ngũ Hải cảnh khác, ngoại trừ những thiên kiêu đứng top mười Tiềm Long Đăng Hội, bị niệm lực công kích của Lý Duy Nhất hiện tại đánh trúng, chắc chắn sẽ lập tức ngã gục, ý thức chìm vào bóng tối.

Biết Lý Duy Nhất sở hữu thực lực đánh bại Tả Thịnh, trong lòng Dạ Nam Phong đã sớm đề phòng.

Chỉ trong tích tắc hắn đã khôi phục lại, dùng đạo tâm ý niệm ngăn chặn niệm lực công kích.

Lòng bàn tay Dạ Nam Phong giống như dính chặt vào thanh Pháp khí kim trụ to bằng miệng bát, cánh tay vung lên, nhấc bổng kim trụ nặng hàng vạn cân, như một dãy núi chắn ngang trước người.

- Oanh!

Hoàng Long Kiếm ập tới trước mặt bị kim trụ chặn đứng, tiếng va chạm lanh lảnh đủ để truyền vài dặm.

Lực lượng của một kiếm này đã vượt ra ngoài dự liệu của Dạ Nam Phong.

Cộng thêm việc vừa rồi bị niệm lực công kích làm phản ứng chậm chạp, Dạ Nam Phong bị chém tới mức phải lùi lại một bước mới hóa giải được lực lượng của Hoàng Long Kiếm.

Mặt đất dưới chân hắn rạn nứt, tiếp đó sụp đổ, hình thành một cái hố lớn mang hình dạng xung kích.

- Không chỉ niệm lực đạt tới Linh Niệm Sư nhị tinh, mà lực lượng bộc phát từ nhục thân và võ đạo cũng đáng sợ như vậy, chẳng trách Tả Thịnh chạy không thoát. Đây chính là sự đáng sợ của Thần Ẩn Nhân Cửu Lê Ẩn Môn sao?

Dạ Nam Phong kinh hãi.

Trước khi tới đây, hắn không hề để Lý Duy Nhất vào mắt.

Một Linh Niệm Sư nhị tinh trẻ tuổi, trong mắt Đạo Chủng cảnh tam trọng, muốn giải quyết không hề khó.

Chỉ có những Linh Niệm Sư nhị tinh lớn tuổi mới đáng để coi trọng.

Lớn tuổi đồng nghĩa với tích lũy thâm hậu, chắc chắn đã luyện chế lượng lớn phù lục và trận pháp. Chỉ những Linh Niệm Sư như thế mới có thể chiếm ưu thế trong cuộc giao phong với võ tu.

Trong lòng Dạ Nam Phong đề cao chú ý, nhưng lời nói vẫn đầy vẻ miệt thị, cười lớn:

- Chỉ dựa vào tu vi Linh Niệm Sư nhị tinh của ngươi mà cũng muốn lay động đạo tâm ý niệm của Đạo Chủng cảnh tam trọng sao? Tam trọng gọi là Đạo Sinh. Ngươi biết thế nào là Đạo Sinh không? Ngươi vẫn chưa hiểu nổi đâu!

Oanh!

Trên người Dạ Nam Phong tuôn ra pháp khí như những đám mây, dùng đạo tâm ngoại tượng triệt để đánh tan niệm lực của Lý Duy Nhất.

Mỗi một luồng pháp khí đều như có linh tính, xuyên qua không gian xung quanh, công kích Lý Duy Nhất từ nhiều phương vị.

Đồng thời, thanh kim trụ trong tay dưới sự thôi động của Đạo Chủng cảnh tam trọng, đã bộc phát toàn bộ uy năng. Vô số kinh văn hiện ra trên trụ, kích xạ như mưa sao băng.

Chỉ riêng pháp khí của Dạ Nam Phong áp sát đã khiến làn da toàn thân Lý Duy Nhất đau đớn, giống như bị hàng trăm hàng ngàn võ tu vây công.

Lần đầu tiên giao phong với Đạo Chủng cảnh tam trọng, thực lực các phương diện của đối phương quả thực mạnh hơn Đạo Chủng cảnh nhị trọng rất nhiều.

Hoàn toàn khác biệt!

Mỗi một luồng pháp khí đều ẩn chứa ý niệm của đối phương, có thể thao túng tùy tâm sở dục.

Hơn nữa đạo tâm ý niệm của đối phương kiên cố như bàn thạch, không thể lay chuyển.

Nhất trọng là Chủng Đạo.

Nhị trọng là Kế Động.

Tam trọng là Đạo Sinh.

Kế Động là lúc Đạo Chủng nảy mầm.

Đạo Sinh là lúc đại đạo bắt đầu sinh trưởng, thăng tiến từng bậc thang.

Chiêu thức, pháp khí, ý niệm, tinh thần đều ở giai đoạn này mà câu thông với đại đạo, chiến lực thực hiện một bước nhảy vọt về chất.

Tuy nhiên, Lý Duy Nhất có lá bài tẩy, nên không hề sợ đối phương.

- Ào!

Lý Duy Nhất kích phát Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, cơ thể được huyết vụ bao phủ, huyết văn trên ma giáp in hằn lên da thịt, cả người sát khí ngút trời, chân đạp quang ảnh Hoàng Long lao thẳng lên cao, như muốn đạp trời mà đi.

Những kinh văn bắn ra từ Pháp khí kim trụ của Dạ Nam Phong đều thất thủ.

Phía sau, Dạ Bắc Phong thi triển đạo thuật tập kích tới cũng bị mất dấu, đánh trúng vào đại môn của Nam Thanh Cung, bị màng sáng trận pháp hóa giải.

- Đối đầu với Đạo Chủng cảnh tam trọng, lực lượng nhục thân hiện tại của ta chỉ có thể nói là không kéo chân sau mà thôi.

- Dựa vào tu vi Ngũ Hải cảnh thất hải cộng thêm Ma Giáp Huyết Thủ Ấn là Bách Tự Khí cửu phẩm, đủ để đánh ngang tay với cường giả trong Đạo Chủng cảnh nhị trọng. Tu vi Linh Niệm Sư nhị tinh đỉnh phong cũng có thể chiến đấu với cao thủ Đạo Chủng cảnh nhị trọng. Hai loại lực lượng nếu sử dụng tốt, phối hợp hoàn mỹ, thì đối chiến với một người không phải vấn đề lớn. Nhưng lấy một địch hai thì chắc chắn sẽ bại.

Lý Duy Nhất ở giữa không trung tâm tư xoay chuyển, suy nghĩ xem nên trực tiếp trốn vào Nam Thanh Cung để tạm tránh mũi nhọn, hay gọi sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ra cưỡng ép đánh một trận.

Không thể sử dụng mười hai loại chiến pháp ý niệm cao sáu trượng và Tử Tiêu Lôi Ấn khiến Lý Duy Nhất khá đau đầu.

Ác Lạc Linh, quan bào Châu Mục, Đạo Tổ Thái Cực Ngư lại càng không thể sử dụng.

Đúng lúc này, thời điểm Lý Duy Nhất vọt lên cao trăm trượng cúi xuống nhìn mặt đất, đã thấy bóng dáng của Dương Thanh Khê.

Dương Thanh Khê mặc thanh y, giống như có mây xanh trên người, đeo khăn che mặt, làn da trắng ngần, đứng từ trên cao nhìn xuống cũng thấy lóa mắt.

Nàng đứng bên cánh đồng cách Nam Thanh Cung vài dặm, căn bản không hề có ý định nhúng tay vào.

Lý Duy Nhất quá hiểu nàng.

Vị Dương đại tiểu thư này không có lợi là tuyệt đối không dậy sớm.

Lúc này nàng không ra tay, chẳng qua là muốn xem xem Lý Duy Nhất, kẻ vốn đã phế Tổ Điền liệu có thực lực để làm đối thủ của Vương Thuật hay không.

Dù sao một năm trước không chỉ Lý Duy Nhất diễn kịch, mà Ẩn Quân và Nho đạo lão tổ của Tả Khâu Môn Đình cũng giúp hắn diễn, hầu như tất cả mọi người đều tin rằng Lý Duy Nhất từng suy sụp tới mức tự sát.

- Ào!

Lý Duy Nhất lao thẳng xuống như thiên thạch, nện thẳng vào đạo tâm ngoại tượng mà Dạ Nam Phong và Dạ Bắc Phong đang chống đỡ.

Quang ảnh Phù Tang Thần Thụ hiện ra, phóng thích Kim Ô Hỏa Diễm, khí thế mạnh mẽ tuyệt luân.

Oanh…

Lý Duy Nhất ở trong đạo tâm ngoại tượng của hai vị cường giả Đạo Chủng cảnh tam trọng đã xé rách ra một mảnh thiên địa nhỏ thuộc về hắn, chấn cho pháp khí của hai người cuộn trào.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters