Cấu kết với nhau làm việc xấu (1)

- Đi!

Dạ Nam Phong rất lý trí, biết sau khi hai người này liên thủ, hôm nay căn bản không có khả năng cứu Tả Thịnh về.

Dạ Bắc Phong muốn độn thân rời đi, nhưng bị niệm lực của Lý Duy Nhất bao phủ tầng tầng lớp lớp, như sa vào đầm lầy, khó lòng thoát thân.

- Còn muốn đi? Đạo Chủng cảnh tam trọng, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lý Duy Nhất một mình đối mặt với Dạ Bắc Phong, áp lực giảm mạnh, trở nên thành thạo điêu luyện, dưới sự giúp đỡ của sáu con Phượng Sí Nga Hoàng, hoàn toàn trấn áp đối phương.

Dạ Bắc Phong thấy thoát thân vô vọng, đầu bên kia Dạ Nam Phong và Dương Thanh Khê một chạy một đuổi, chiến đấu ra tận đằng xa, hiển nhiên không thể có dư lực tới cứu mình.

Không muốn rơi vào kết cục như Tả Thịnh, Dạ Bắc Phong gỡ Túi Càn Khôn xuống, thả hai con Thảo Nhân ra.

Hắn rạch cổ tay, tưới máu lên người chúng, lạnh lùng nói:

- Ngươi có kỳ trùng trợ giúp, ta cũng có khôi thuật bên mình.

Mi tâm của Dạ Bắc Phong hiện ra một đoàn linh quang, thôi động phù văn trong Thảo Nhân.

- Bành! Bành!

Hai con Thảo Nhân bùng nổ tản ra lượng lớn hắc vụ, sau đó “sống” lại, tay cầm dao găm và đoản kiếm, một tả một hữu đi theo Dạ Bắc Phong công kích Lý Duy Nhất.

Chúng giống như quỷ mị, tốc độ cực kỳ nhanh, tinh thông thân pháp và kiếm thuật.

Thảo Nhân không phải do Dạ Bắc Phong luyện chế, hắn chỉ là người khống chế.

Tu vi niệm lực của Dạ Bắc Phong có hạn, ở khoảng cách xa chỉ có thể khống chế một con Thảo Nhân. Nếu không cả ba con cùng lúc tiềm nhập Nam Thanh Cung ám sát, theo hắn thấy, Lý Duy Nhất chắc chắn đã chết rồi.

Thực lực của Thảo Nhân chỉ mạnh hơn một con Phượng Sí Nga Hoàng chút ít, nhưng phòng ngự kém xa.

Dưới sự công kích của linh quang hỏa tiên, hai con Thảo Nhân nhanh chóng tan thành tro bụi.

- Hóa ra là ngươi ám sát ta, kẻ nào chủ mưu?

Lý Duy Nhất một kiếm nhanh hơn một kiếm, một roi hiểm hơn một roi, ép Dạ Bắc Phong vào thế nguy hiểm, liên tục lùi bước, chỉ có thể bị động chống đỡ.

Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng bay múa, thi triển các loại thủ đoạn công kích, để lại nhiều vết thương và vết máu trên người đối thủ.

Dạ Bắc Phong nào dám nói ra vị cự đầu đã đưa Thảo Nhân cho mình, khổ sở chống đỡ vài chục chiêu, bị Lý Duy Nhất vung chưởng đánh trọng thương, thất khiếu chảy máu, kế đó bị bẻ gãy tứ chi, ném vào Nam Thanh Cung.

Để sáu con Phượng Sí Nga Hoàng lại canh giữ.

Lý Duy Nhất cầm kiếm đuổi theo Dương Thanh Khê và Dạ Nam Phong, chân đạp Hoàng Long, đằng vân trên không trung. Từ xa, hắn đã vung một kiếm Khai Hải, kéo ra kiếm khí rực rỡ, ngăn chặn Dạ Nam Phong đang thi triển độn thuật.

Dạ Nam Phong rơi xuống mặt đất.

- Oanh long!

Quang ảnh khổng lồ của hai cây Tang Thần Thụ từ trên trời giáng xuống, nện thẳng vào đầu hắn.

Vô số rễ cây hỏa diễm lan ra, quấn chặt lấy hắn.

- Ào!

Dương Thanh Khê vung một kiếm, lập tức xuất hiện vô số kiếm khí dọc ngang đan xen.

Kiếm khí kết hợp cùng kinh văn có uy lực mạnh mẽ, chém đứt gân tay gân chân của Dạ Nam Phong, khiến cơ thể hắn đổ sụp xuống.

Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh quang ảnh Phù Tang Thần Thụ, cầm kiếm lăng không:

- Đây chính là thực lực một năm Long Chủng chủng đạo của ngươi? Nếu không phải ta kịp thời chạy tới, hắn đã chạy thoát rồi!

Khăn che mặt của Dương Thanh Khê đung đưa trong gió:

- Đạo Chủng cảnh ở cảnh giới thấp, vốn dĩ đã đặt việc tu luyện đạo thuật độn pháp lên hàng đầu. Không phải ai cũng giống như ngươi, có thể sử dụng niệm lực để hạn chế bọn hắn chạy trốn.

- Đôi gian phu dâm phụ các người... Dương Thanh Khê, ngươi cùng Lý Duy Nhất cấu kết làm bậy, sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu... a...

Dạ Nam Phong cực kỳ không cam lòng, vốn dĩ lòng đầy tự tin tới cứu người, lại không ngờ ngã một cú đau điếng.

Hắn thét thảm, bị Dương Thanh Khê tát một phát.

Cả cái đầu bị ấn lún xuống đất.

- Sỉ nhục Thần Nữ của Thần Giáo, thật coi ta vẫn là hạng tiểu bối Ngũ Hải cảnh sao?

Dương Thanh Khê thu kiếm về Tổ Điền, sau đó nhanh hơn Lý Duy Nhất một bước, thu lấy thanh kim trụ Bách Tự Khí tam phẩm của Dạ Nam Phong.

Kim trụ rất nặng, nhưng thu vào Tổ Điền thì lại mất hết trọng lượng.

Đó là không gian độc lập do nàng mở ra, chỉ cần tu vi đủ mạnh, thậm chí có thể chứa cả sơn nhạc hồ biển.

Lý Duy Nhất chậm một bước, u oán nhìn Dương Thanh Khê một cái.

Vị Dương đại tiểu thư này, trước kia thống lĩnh thế hệ trẻ Tuy Tông, bộ dáng cực kỳ đại khí, nay dường như thay đổi rồi, thế mà cũng bắt đầu vơ vét chiến bảo.

Haii, xa mặt cách lòng, nữ nhân, thật hay thay đổi…

Dạ Nam Phong chưa chết, chỉ ngất xỉu mà thôi.

Tướng ăn của Lý Duy Nhất còn khó coi hơn cả Dương Thanh Khê, trước mặt vô số đệ tử Thần Giáo, lột bộ chiến y Pháp khí trên người Dạ Nam Phong ra, lại thu luôn Túi Càn Khôn và túi tiền.

Kế đó hắn đứng dậy, hét lớn với đám đông đang đứng xem ở xa:

- Ta biết trong các ngươi có người của phủ Tứ Thần Tử, thay ta mang lời tới cho Vương Thuật. Hắn dám phái người sử dụng Thảo Nhân xông vào Nam Thanh Cung ám sát ta, vậy thì đừng trách ta không khách khí.

- Tuy nhiên, oan có đầu, nợ có chủ. Ta là người rất dễ nói chuyện, chỉ nhận tiền, không ghi thù. Trong vòng ba ngày, mang một triệu năm trăm ngàn Dũng Tuyền Tệ tới Nam Thanh Cung chuộc người.

Dương Thanh Khê cảm thấy Lý Duy Nhất quá thận trọng, không đủ ác, thế là thanh âm ưu nhã nói:

- Nếu trong ba ngày Vương Thuật không tới, Dạ Nam Phong, Dạ Bắc Phong, Tả Thịnh sẽ bị thiến, do bản Thần Nữ thu nạp vào dưới trướng. Cái gọi là phủ Tứ Thần Tử kia, tốt nhất nên sớm gỡ bảng xuống thì hơn. Các Thần Tử Thần Nữ như chúng ta không vác nổi cái mặt này đâu.

Trong đám đông, từng bóng người nhanh chóng phóng đi, lao về phía phủ Tứ Thần Tử, Linh Cốc Điện, Thiên Lý Điện...

- Vị Thần Nữ điện hạ này là một kẻ tàn nhẫn nha!

- Nàng là chuẩn bị đánh sụp Tứ Thần Tử, sau đó tiếp nhận tài nguyên của đối phương, bao gồm cả thuộc hạ và tùy tùng.

- Nếu trong vòng ba ngày Tứ Thần Tử không tới Nam Thanh Cung tìm lại thể diện, bên dưới chắc chắn lòng người hoang mang, chuyển sang đầu quân cho Thần Tử Thần Nữ khác. Ai lại đi theo một kẻ ngay cả đệ tử chân truyền dưới trướng cũng không bảo vệ nổi chứ?

...

Dương Thanh Khê và Lý Duy Nhất quay trở lại đại điện của Nam Thanh Cung.

Kiến trúc hùng vĩ kiểu đỉnh yết sơn này là di sản từ thời Bà Già La Giáo để lại, tường vách dày nặng mà trong suốt, như đúc từ tiên ngọc. (*Đây là cách miêu tả công trình được xây dựng dựa vào hoặc hòa vào núi cao)

Trên đỉnh lợp ngói phỉ thúy xanh, tỏa ra từng sợi linh vụ mát lạnh.

Tả Thịnh, Dạ Nam Phong, Dạ Bắc Phong đều bị bẻ gãy tứ chi, nằm ngổn ngang bên trong, nhìn thê thảm nhếch nhác.

Lý Duy Nhất trực tiếp ngồi lên thánh tọa vốn thuộc về Nghiêu Thanh Huyền ở vị trí cao nhất đại điện, sử dụng rương hàn ngọc để bảo quản cánh tay đứt lìa của Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác.

Mặc dù biết khả năng nối lại không lớn.

Nhưng một tia hy vọng cũng là hy vọng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters