Hoàng Long Kiếm trong tay liên tiếp chém ra.
Một kiếm một long ảnh, tiếng long ngâm vang vọng khắp tổng đàn.
Đạo Chủng cảnh đấu pháp, thanh thế to lớn, năng lượng bàng bạc, kinh động các phương.
Trận pháp ở các khu vực phụ cận Nam Thanh Cung đều bị pháp khí và kình khí của ba người kích hoạt, từng màng sáng bay lên.
Có Ma Giáp Huyết Thủ Ấn là Bách Tự Khí cửu phẩm, phòng ngự của Lý Duy Nhất cực mạnh, dù lấy một địch hai cũng có thể tạm thời trụ vững.
- Xảy ra chuyện gì vậy? Dạ Nam Phong và Dạ Bắc Phong, hai vị chân truyền đã sống gần một giáp, tại sao lại liên thủ đối phó một Linh Niệm Sư? Thật to gan, dám chiến đấu ngay bên ngoài Nam Thanh Cung.
- Đó là đệ tử mới thu của Nam Tôn Giả, nghe nói là Linh Niệm Sư nhị tinh.
- Linh Niệm Sư nhị tinh? Sao có thể? Hai vị chân truyền Đạo Chủng cảnh tam trọng liên thủ, trong thời gian ngắn lại không hạ nổi hắn, bảo hắn là Linh Niệm Sư tứ tinh ta cũng tin.
...
Các đệ tử ở mấy phủ phụ cận bị thanh thế chiến đấu mạnh mẽ làm kinh động, kéo nhau tới xem náo nhiệt.
Trong đó đa số đều là song sinh, không thiếu Thuần Tiên Thể.
- Đây chính là vị Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn sao? Không đơn giản nha!
- Tiềm Long Đăng Hội mới qua một năm mà thôi, từ thực lực Ngũ Hải cảnh đã lớn mạnh tới mức đối chiến với hai vị Đạo Chủng cảnh tam trọng.
- Chẳng trách Nam Tôn Giả thu hắn làm đệ tử!
...
Lý Duy Nhất huýt một tiếng sáo dài, gọi sáu con Phượng Sí Nga Hoàng ra, sau đó hét lớn:
- Thanh Khê, ta tới Thần Giáo chính là vì tìm nàng. Nàng còn không hiện thân giúp ta trấn áp hai kẻ này? Pháp khí trên người bọn chúng trị giá tới hàng chục vạn Dũng Tuyền Tệ đấy.
Dạ Nam Phong và Dạ Bắc Phong giật mình, phân tán ý niệm cảm ứng xung quanh.
Mối gian tình giữa Dương Thanh Khê và Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn có thể nói là ai ai cũng biết.
Cộng thêm trước đó Dương Vân đại diện cho Lý Duy Nhất tới phủ Tứ Thần Tử truyền lời lại càng chứng minh điều này.
Lý Duy Nhất nắm lấy cơ hội hai người phân tâm, thân hình hạ thấp, bước chân di chuyển biến ảo, đâm ra một kiếm.
Kiếm ảnh trùng trùng, mũi kiếm như những ngôi sao dày đặc điểm vào yết hầu, mi tâm và những yếu hại không có chiến y che chở của Dạ Bắc Phong.
Pháp khí hộ thể của Dạ Bắc Phong bị đâm thủng, kinh hãi liên tục lùi ra sau.
Hắn cảm thấy thanh kiếm trong tay Lý Duy Nhất rất có vấn đề, phá pháp khí hộ thể cứ như đâm qua giấy vậy.
Lý Duy Nhất thừa thắng truy kích, một tay thi triển Thái Ất Khai Hải, Như Ý Càn Khôn Kiếm, một tay thi triển Phiên Thiên Chưởng Ấn, Từ Hàng Khai Quang, chiêu thức không ngừng biến hóa, cuồn cuộn tràn tới như cuồng phong bạo vũ.
Đồng thời linh quang hỏa tiên ở mi tâm uốn lượn, muốn nhanh chóng đánh gục Dạ Bắc Phong.
Lấy thực lực hiện tại của sáu con Phượng Sí Nga Hoàng, chỉ có thể tạm thời kiềm chế Dạ Nam Phong chứ không ngăn nổi đối phương, không tranh thủ được bao nhiêu thời gian.
Nói cho cùng, chúng còn chưa đạt tới Đạo Chủng cảnh.
Dạ Bắc Phong càng đánh càng kinh hãi, cảm thấy mình như đang lấy một địch hai. Một Lý Duy Nhất mà đánh ra khí thế của hai Lý Duy Nhất.
May mà Đạo Chủng cảnh tam trọng tùy ý phất tay đã là Thiên Đạo Pháp Hợp, đã đứng rất gần với “Đạo”, trên người hầu như không có sơ hở, vừa vặn chống đỡ được sự công phá điên cuồng của Lý Duy Nhất.
- Thanh Khê, Lục Dục Phù ta gieo trên người nàng, nàng đã hóa giải chưa? Ta lo lắng lắm nàng biết không?
Lý Duy Nhất lại hét lớn, ép nàng phải ra tay.
Tin tức quá nóng hổi, đám đệ tử trẻ tuổi đứng xem đều sôi sục.
Dương Thanh Khê chính là Thần Nữ của Thần Giáo, dùng Long Chủng chủng đạo, tương lai thành tựu không thể đo lường. Thế mà trên người lại bị Lý Duy Nhất gieo Lục Dục Phù?
Lục Dục Phù đâu phải loại phù chú tốt lành gì.
Dương Thanh Khê bị ép tới mức chỉ có thể mỗi bước mười trượng, chân đạp trường hà pháp khí, tiến về phía Nam Thanh Cung, giọng nói u lạnh:
- Chẳng trách ngươi tới tổng đàn tìm ta, lẽ nào là vì Lục Dục Phù ta gieo trên người ngươi phát tác rồi?
- Tình hình gì vậy?
- Hai người này... cũng quá biết chơi rồi!
Đám đệ tử Song Sinh Đạo Giáo ai nấy đều thốt lên câu “không thể tin nổi”.
Kiểu chơi điên rồ này của bọn họ, ngay cả đặt ở Tà Giáo cũng vô cùng chấn động.
Dạ Nam Phong và Dạ Bắc Phong tự nhiên cũng chấn động, đồng thời trong lòng nảy sinh lo lắng, dùng pháp khí truyền âm câu thông.
Bọn hắn bắt buộc phải thương lượng trước, một khi Dương Thanh Khê ra tay thì nên đi hay ở.
Thương nghị kết thúc.
Dạ Nam Phong hét lớn:
- Chúng ta là ân oán cá nhân, xin Thần Nữ điện hạ đừng nhúng tay vào, Dạ mỗ vô cùng cảm kích.
- Lý Duy Nhất giết đệ đệ của Tứ Thần Tử, thù sâu như biển, xin Thần Nữ điện hạ nể mặt Tứ Thần Tử.
Dạ Bắc Phong nói.
Dương Thanh Khê tới bên ngoài Nam Thanh Cung, nhìn chiến trường kịch liệt mà hỗn loạn kia:
- Lúc các ngươi đánh đệ đệ Dương Vân của ta, có từng nghĩ tới việc giữ lại chút mặt mũi cho Thần Nữ như ta không? Lý Duy Nhất, ta lấy bảy thành!
- Được.
Lý Duy Nhất đồng ý ngay.
Dù sao nàng vẫn còn nợ năm triệu Dũng Tuyền Tệ.
Không sợ nàng tham lam, chỉ cần kéo nàng vào vũng nước đục này là được.
Chỉ cần lên giường… nhầm, lên thuyền rồi, còn sợ nàng không nghe lời?
Dương Thanh Khê tính cách quyết đoán, nhận thấy thực lực của Lý Duy Nhất vẫn rất mạnh mẽ, không giống như lời đồn vì Tổ Điền tan vỡ mà suy sụp, liền không do dự nữa.
Đạo tâm ngoại tượng hiện ra.
- Ào ào ào!
Một con sông dài phát sáng giống như Tuy Hà cuồn cuộn, hình thái nước sông ngưng thực, mang theo tiếng gầm rú điên cuồng xông thẳng vào vòng chiến của ba người.
Một thanh chiến kiếm cấp bậc Bách Tự Khí ngũ phẩm từ Tổ Điền của nàng bay ra, vung kiếm chém về phía Dạ Nam Phong.
Là Thần Nữ Long Chủng chủng đạo, Dương gia biết nàng không có thời gian tu luyện đạo thuật, nên đã ban cho nàng một kiện Bách Tự Khí cao cấp.
Nàng là Đạo Chủng cảnh nhị trọng đỉnh phong, có năng lực nghịch cảnh phạt thượng.
- Oanh long!
Pháp khí kim trụ của Dạ Nam Phong chỉ là Bách Tự Khí tam phẩm, bị uy năng của chiến kiếm chém tới mức liên tục lùi bước, dẫm ra từng dấu chân thật sâu trên mặt đất.