Linh Tích Sơn Đỉnh (2)

Ánh mắt Tư Không Yểm Luân lại rơi vào trên người Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền, cười nói:

- Hai nha đầu Tiểu Lục này giống như ngựa hoang bướng bỉnh, trên người có một luồng kình lực khiến người ta muốn chinh phục, hơn nữa vóc dáng và dung mạo đều tuyệt đỉnh, ta thích.

Tư Không Kính Uyên nói:

- Vậy thì quyết định thế đi, người thuộc về ngươi, cờ thuộc về ta.

- Thệ Linh phong ấn trong lá cờ kia rốt cuộc là cấp độ nào còn chưa rõ đâu! Chọn sai thì đừng có hối hận.

Tư Không Yểm Luân cười lớn.

Ầm ầm!

Phía đông phủ Tứ Thần Tử, tiếng sấm chớp giật, thân núi rung chuyển.

Lý Duy Nhất sử dụng một hòm Lôi Pháp Huyền Băng phá trận pháp của phủ Thần Tử, tay cầm Hoàng Long Kiếm, từ lỗ hổng trên tường trực tiếp đi vào trong.

Tốc độ của hắn cực nhanh, rất mau đã tìm thấy Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác bị khóa trên vách đá trong mật thất tu luyện của Vương Thuật.

Hai người từng hăng hái khí thế, đều là Thuần Tiên Thể.

Một người là đệ nhất nhân của thế hệ trẻ Tề gia, một người là thiên tài cấp bậc Truyền Thừa Giả của Thác Bạt thị ở Bắc Cảnh.

Dùng Long Chủng chủng đạo, vốn có tiền đồ xán lạn.

Nhưng hiện tại bị hành hạ đến mức không còn hình người, huyết dịch bị Vương Thuật thôn phệ mỗi ngày, thân thể gầy gò, héo quắt như hai lão nhân khom lưng, tóc tai bù xù.

Mỗi người thiếu một cánh tay, cơ thể bị xiềng xích xuyên qua.

Trên vách đá sau lưng bọn họ, mỗi nơi có một trận pháp. Một khi bọn họ muốn giãy giụa chạy trốn, hoặc có người tới cứu, trận pháp sẽ khởi động.

Lý Duy Nhất là Linh Niệm Sư tam tinh, niệm lực mạnh hơn người bày trận, rất nhanh đã tìm thấy trận nhãn của hai trận pháp.

- Xoẹt!

Hoàng Long Kiếm đâm ra một kiếm, phá đi trận pháp trên vách đá sau lưng Tề Tiêu.

Tiếp đó vung ra hai kiếm, chém đứt xiềng xích khóa trên người Tề Tiêu, ôm lấy cơ thể chỉ còn hơn sáu mươi cân của hắn.

Trong lòng Lý Duy Nhất hổ thẹn, cực kỳ khó chịu, tự trách đến mức muốn tự đánh mình hai tát.

Nếu không phải vì hắn, Tề Tiêu làm sao có thể rơi vào tay Song Sinh Đạo Giáo, lâm vào kết cục như thế này?

- Cẩn... cẩn thận...

Tề Tiêu suy yếu nhắc nhở.

Không cần hắn nhắc nhở, Lý Duy Nhất sớm đã vận chuyển Thiên Địa Thần Kinh, cảm tri nhạy bén, phát giác được khí tức âm hàn đang lao tới ở trên đỉnh đầu, chỉ là giả vờ không biết mà thôi.

Vương Thực từ trên nóc nhà rơi xuống, tay kết trảo ấn, lộ ra hàm răng trắng hếu, tưởng tượng ra cảnh tượng một trảo đâm xuyên đầu lâu Lý Duy Nhất.

- Vút!

Lý Duy Nhất tính toán thời gian và góc độ cực kỳ chính xác, cơ thể đột nhiên đứng bật dậy, Hoàng Long Kiếm đâm lên trên.

Kiếm mang sắc bén, hào quang phun ra hóa thành cột kiếm sáng rực.

- Không ổn! Ta thu liễm khí tức lại không giấu được hắn.

Trong mắt Vương Thực lộ ra vẻ kinh ngạc, chỉ cảm thấy bản thân phảng phất như chủ động lao vào mũi kiếm.

Không thể tránh, chỉ có thể điều động toàn bộ lực lượng hội tụ vào lòng bàn tay, năm ngón tay chộp về phía Hoàng Long Kiếm.

Tu vi của hắn cao hơn Lý Duy Nhất không biết bao nhiêu lần, mỗi một luồng pháp khí đều như thiết bố thần sa.

Hoàng Long Kiếm không có kinh văn hiện ra, rõ ràng phẩm cấp bình thường, theo hắn thấy thì có thể dùng tay không đoạt lấy.

Vừa mới chạm vào, Vương Thực liền hối hận!

Pháp khí mạnh mẽ mà hắn kiêu ngạo bị Hoàng Long Kiếm cắt như cắt giấy, năm ngón tay bị kiếm phong chém đứt, máu tươi bắn tung tóe.

Thệ Linh trong cơ thể Vương Thực đau đớn, thảm thiết kêu lên, mũi chân điểm đất, nhanh chóng lùi ra xa né tránh.

Nhìn vào bàn tay bị đứt, hắn lại kiêng dè nhìn về phía Hoàng Long Kiếm, nói:

- Thanh kiếm này của ngươi rất cổ quái! Lấy cường độ pháp khí của bản tọa, Bách Tự Khí tam phẩm cũng có thể dùng tay không chống đỡ.

Kiếm vừa rồi của Lý Duy Nhất muốn một kiếm xuyên thủng đầu lâu Vương Thực, nhưng tu vi Vương Thực quá cao, phản ứng nhanh như chớp, trong tình huống nguy hiểm như vậy cũng chỉ bị đứt năm ngón tay.

Tu vi và tốc độ như thế khiến tâm Lý Duy Nhất chìm xuống đáy vực, cảm nhận được áp lực khổng lồ.

Đây là thực lực của Đạo Chủng cảnh tứ trọng!

Đánh thế nào đây?

Hoàn toàn không có phần thắng.

Lần trước đối đầu với Vương Thực là nhờ vào lực lượng tàn lưu của Đường Vãn Châu trong Thần Tuyết Kiếm, hắn mới thoát thân được.

Lý Duy Nhất thu Tề Tiêu vào trong trùng túi đã chuẩn bị sẵn, bản thân nhanh chóng bình tĩnh lại.

Đối mặt với kẻ địch càng mạnh càng phải bình tĩnh.

Hắn từng bước đi về phía Thác Bạt Bố Thác, nói:

- Ta rất hiếu kỳ, lúc Vương Thực còn sống chỉ có tu vi Đạo Chủng cảnh nhất trọng, cường độ nhục thân có hạn. Bây giờ ngươi dung hợp nhục thân của hắn, tại sao lại có thể sánh ngang với cường giả tứ trọng?

- Bởi vì trước khi bản tọa bị Điện Chủ Thiên Lý Điện luyện thành hồn chủng, tu vi cao hơn Đạo Chủng cảnh tứ trọng rất nhiều, nhục thân đã hạn chế sự phát huy thực lực của ta. Nếu không, ta chỉ cần một ngón tay là có thể đè chết ngươi.

Khí thế trên người Vương Thực cực mạnh, âm thầm luyện hóa kiếm khí Hoàng Long Kiếm xâm nhập vào cơ thể, cũng đang kéo dài thời gian.

Lý Duy Nhất lại nói:

- Vậy bây giờ ngươi rốt cuộc là sống hay chết?

- Bất sinh bất tử! Vương Thuật sống thì ta coi như sống. Vương Thuật chết thì ta cũng lập tức chết ngay. Song Sinh Đạo Giáo hiểu rất rõ không có cách nào khiến những Thệ Linh cường đại như chúng ta thần phục, cho nên mới sử dụng phương pháp này, giao hồn chủng cho Thần Tử, Thần Nữ, trưởng lão, đại chân truyền bồi dưỡng. Dùng hồn linh của Đạo Nhân để khống chế sinh tử của chúng ta.

Lý Duy Nhất hiểu rất rõ Dương Thanh Khê không phải đối thủ của Vương Thuật, nên không dám trì hoãn thêm nữa.

Đi tới bên cạnh Thác Bạt Bố Thác, nắm bắt thời cơ, đâm một kiếm vào tiết điểm trận pháp trên vách đá.

Trận pháp bị phá!

Vương Thực sớm đã nhìn thấu mục đích của Lý Duy Nhất, thứ hắn chờ chính là khoảnh khắc cứu người này.

- Vút!

Lập tức đánh ra trảo ấn bạch cốt.

Tiếp đó, thân hình Vương Thực nhanh như quỷ mị xông về phía Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất sớm có phòng bị, trong cơ thể tuôn ra linh quang sáng rực và nóng bỏng.

Hư ảnh Phù Tang Thần Thụ xuất hiện ở sau lưng, chặn đứng trảo ấn bạch cốt. Cành lá của hư ảnh thần thụ ầm ầm phá vỡ nóc nhà, hào quang màu vàng đỏ chiếu rọi trên đỉnh núi Linh Tích Sơn.

- Ào!

Tiếp đó, huyết vụ nồng đậm từ trong Ma Giáp Huyết Thủ Ấn tuôn ra.

Hơn chín trăm kinh văn in trên người Lý Duy Nhất.

Trạng thái tinh thần của hắn đạt tới đỉnh phong, nhìn chằm chằm Vương Thực, xách kiếm xông lên chiến đấu.

Dùng niệm lực chống lại hồn linh của Vương Thực công kích, dùng Hoàng Long Kiếm liều mạng với năng lượng pháp khí mạnh mẽ của đối phương.

Lý Duy Nhất bị đánh lui vài lần, nhưng luôn che chắn Thác Bạt Bố Thác ở phía sau, không cho Vương Thực cơ hội áp sát.

Trong chớp mắt, hai người giao thủ hàng chục chiêu rồi đột ngột tách ra.

Vương Thực đánh rất uất ức, rõ ràng có thể bộc phát ra chiến lực Đạo Chủng cảnh tứ trọng, nhưng bị Hoàng Long Kiếm khắc chế, bị Kim Ô Hỏa Diễm trong hư ảnh Phù Tang Thần Thụ áp chế, tay trái còn bị trọng thương.

Thi triển hồn lực công kích thì Lý Duy Nhất lại vừa vặn có niệm lực cường đại để chống đỡ.

Hiện tại mười phần chiến lực chỉ có thể phát huy ra năm sáu phần.

- Tại sao chiến lực của ngươi lại bình thường như vậy?

Lý Duy Nhất chất vấn, trong lòng cảm thấy nghi hoặc.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters