Cách tu luyện đại thuật thực sự (1)

- Tiểu tử, nếu không phải ngươi vừa vặn khắc chế ta, thì lấy thực lực này của ngươi, đã sớm chết trong tay ta rồi.

Vương Thực giận đến cực điểm, tức nổ cả phổi, cảm thấy mình bị Lý Duy Nhất sỉ nhục.

Trên da thịt của hắn xuất hiện rất nhiều vết rạn, máu chảy không ngừng.

Đây là do vận chuyển lực lượng quá mạnh dẫn đến, Thệ Linh và thân xác này tính mạng tương y. Nếu thân thể bị hủy, phảng phất như hỏa diễm mất đi dầu và tim đèn, sẽ lập tức hồn phi phách tán.

Vương Thực mặt mũi dữ tợn, thi triển pháp môn hồn lực phân ly.

Ba luồng Âm Sát chi khí từ trong cơ thể phóng ra, nhanh chóng ngưng tụ thành ba phân thân Thệ Linh. Mỗi một phân thân đều có thể sánh ngang với Đạo Chủng cảnh tam trọng như Dạ Nam Phong.

- Lực lượng ba động từ phân thân phát ra cũng mạnh mẽ như thế. Thệ Linh trong cơ thể hắn, tu vi thực sự e rằng trên Đạo Chủng cảnh thất trọng. Song Sinh Đạo Giáo hẳn là nắm giữ loại bí thuật nào đó của Bà Già La Giáo, thủ đoạn quá mức nghịch thiên, trực tiếp thu phục cường giả Thệ Linh để mình sử dụng.

Lý Duy Nhất thả ra sáu con Phượng Sí Nga Hoàng, ngăn cản ba phân thân Thệ Linh của Vương Thực.

Ào ào ào!

Chân thân của Vương Thực ngưng tụ ra chín sợi xiềng xích linh hồn, như chín con long xà uốn lượn, mang theo âm vụ ngập trời công kích về phía Lý Duy Nhất.

Lúc này Lý Duy Nhất đã không còn sợ đối phương, lấy hư ảnh Phù Tang Thần Thụ hộ thể, từng cành lá vàng óng vung ra, đối chọi cùng chín sợi xiềng xích linh hồn.

Đồng thời Hoàng Long Kiếm chém ra từng long ảnh, tay kia thi triển kình quang sắc bén.

Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng đều đã dài tới một thước, chính thức bước vào Đạo Chủng cảnh, mỗi con thi triển thần thông, đánh cho ba phân thân Thệ Linh của Vương Thực liên tục bại lui.

Trong miệng Tam Phượng phun ra Kim Ô Hỏa Diễm, đốt xuyên hồn thể của một phân thân Thệ Linh, khiến nó kêu thê lương.

Đôi mắt Tứ Phượng phóng ra mười mấy tia lôi điện màu tím, rơi trên người ba phân thân Thệ Linh, khiến tốc độ của chúng giảm mạnh, trở nên chậm chạp, bốc lên khói đen.

Tốc độ của Ngũ Phượng nhanh như lưu quang, dùng màng cánh trực tiếp chém đứt một phân thân Thệ Linh thành hai đoạn.

Lợi hại nhất vẫn là Nhị Phượng, không biết đã thức tỉnh thiên phú đạo thuật gì, lại ngưng tụ ra vòng xoáy ngũ quang thập sắc, cuốn một phân thân Thệ Linh đang trọng thương vào trong, sau đó nuốt vô bụng.

Nó ăn sạch phân thân Thệ Linh tương đương Đạo Chủng cảnh tam trọng.

Tất nhiên, đây là bởi vì đó trước phân thân này đã bị đốt thủng, chiến lực sụt giảm nghiêm trọng.

Sau khi đột phá cấp Thống Soái, thiên phú đạo thuật của sáu tiểu gia hỏa đều lên đến một tầm cao mới. Sáu đánh ba, bọn chúng chiếm ưu thế tuyệt đối.

Theo ba phân thân Thệ Linh lần lượt bị tiêu diệt, Vương Thực bị phản phệ nghiêm trọng.

Giống như linh hồn bị gọt đi ba phần, cả người trở nên uể oải, chiến lực giảm mạnh. Hắn quả quyết bỏ chạy, lao ra ngoài phủ Tứ Thần Tử.

- Đuổi theo!

Sau khi Lý Duy Nhất hạ lệnh cho sáu tiểu gia hỏa, hắn vung kiếm chém đứt xiềng xích trên người Thác Bạt Bố Thác, thu đối phương vào trong túi trùng.

...

Đỉnh núi Linh Tích Sơn.

Dù nhục thân của Dương Thanh Thiền đã trải qua một năm rèn luyện, nhưng cũng chỉ tương đương với Vương Thực, lúc này đã bị thương nghiêm trọng, lớp da màu trắng xuất hiện những vết rạn dày đặc như mạng nhện, giống như đồ gốm sứ sắp vỡ nát.

Dương Thanh Khê bị thương càng nặng, trên người có bốn vết đao thương.

Vết nặng nhất chém xuyên Pháp khí chiến y, để lại trên lưng nàng một vết máu dài cả thước. (* 1 thước của TQ = 33.33 cm)

Vương Thuật thi triển Kim Giáp Ban Sơn Thuật, thân thể phảng phất như đúc bằng vàng ròng, lực lượng mạnh mẽ đến mức Âm Quỷ Thống Soái cũng không chống đỡ nổi, hoàn toàn chiếm thượng phong, ép bọn họ đến rìa vách đá.

- Không chạy nữa thì sẽ không còn cơ hội đâu!

Dương Thanh Thiền nhìn về phía vách đá sau lưng, rất muốn lập tức nhảy xuống để trốn khỏi nơi này.

Dương Thanh Khê liếc nhìn về phía phủ Tứ Thần Tử, trong lòng rất không cam tâm. Bây giờ chạy nghĩa là công dã tràng, hơn nữa cũng chưa chắc đã chạy thoát được.

- Ngươi tưởng Lý Duy Nhất cứu được Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu sao? Ngươi có Dương Thanh Thiền, ta cũng có Vương Thực. Lúc này, e rằng Lý Duy Nhất đã chết trong tay Vương Thực rồi...

Vương Thuật vừa dứt lời.

Oành!

Vương Thực tông vỡ đại môn phủ Tứ Thần Tử, từ bên trong chạy trốn ra ngoài. Sáu con Phượng Sí Nga Hoàng bám sát phía sau, từ bên trong đuổi theo ra.

Thấy cảnh này, trong mắt Dương Thanh Khê hiện lên nụ cười:

- Xem ra thực lực của Vương Thực không mạnh như ngươi tưởng tượng.

Trong lòng Vương Thuật sinh ra dự cảm không lành, chiến đao trong tay dưới sự thôi động của pháp khí phóng ra hàng trăm kinh văn bao phủ toàn thân, dốc toàn lực chém về phía Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền một đao.

- Ngao!

Một con Hoàng Long xông ra khỏi phủ Tứ Thần Tử.

Lý Duy Nhất đạp long xuất hiện, thân đang ở trên không trung, trong lúc vội vã, bản năng ngưng tụ ra chỉ quyết.

Một chỉ đánh về phía Vương Thuật từ xa.

Không đúng...

Lý Duy Nhất ngay lập tức nhận ra một chỉ này có lộ tuyến vận hành pháp khí không giống với Từ Hàng Khai Quang Chỉ.

Nhưng chỉ kình lại ngưng tụ thành công!

Hoàn toàn khác với Từ Hàng Khai Quang Chỉ, đây là một loại lực lượng thuộc tính hỏa, giống như một con hỏa xà xé rách bầu trời.

Vương Thuật vung đao chém Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền rơi xuống vách núi, hắn không quay người lại, trực tiếp dùng thân thể chống đỡ chỉ kình bay tới.

- Bành!

Chỉ kình đánh vào lưng hắn, phát ra âm thanh keng keng như tiếng chuông va chạm.

Vương Thuật không nhúc nhích chút nào, cát đá dưới chân bay loạn, phần lưng vẫn kim quang rực rỡ, không phá không nát, phòng ngự mạnh mẽ.

Hắn cầm đao quay người lại, nhìn về phía Lý Duy Nhất đang đạp long ảnh đáp xuống mặt đất:

- Chỉ dựa vào lực công kích như thế này của ngươi, ta đứng yên tại chỗ thì ngươi cũng không thương tổn được ta mảy may. Lý Duy Nhất, ngươi vẫn chưa đột phá Đạo Chủng cảnh?

Lý Duy Nhất dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía ngón tay mình:

- Lộ tuyến vận hành vừa rồi dường như là Tẫn Diệt Chỉ Pháp tầng thứ nhất của Lục Như Phần Nghiệp Thuật. Nhưng mà... ta căn bản chưa từng tu luyện, chỉ mới xem sách nửa ngày. Thế này là đã nhập môn rồi?

Lục Như Phần Nghiệp Thuật là đại thuật, muốn tu luyện tầng thứ nhất nhập môn cần phải khổ tu một năm.

Vương Thuật thấy Lý Duy Nhất đứng đó lẩm bẩm, hoàn toàn không để mình vào mắt, trong lòng nổi lên lửa giận, thực không nghĩ ra một kẻ ngay cả Tổ Điền đã phế, tại sao Dương Thanh Khê còn tin tưởng như thế, không tiếc liều mạng vì hắn để tranh thủ thời gian.

- Bản Thần Tử tới xem xem thiếu niên Thiên Tử như ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh?

Vương Thuật xách đao, bước nhanh về phía trước.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters