Không Gian Truyền Tống Trận (1)

Tuần Tra Vệ như thủy triều rút lui.

Thậm chí Nhất Trú Tuyết còn không dám đích thân ra tay đối phó Lý Duy Nhất, thì làm sao dám công kích Nam Thanh Cung?

Nói cho cùng, cái chết của Vương Thuật đã găm một cây gai vào tim hắn, từ nay về sau hắn không bao giờ có thể liều mạng vì Chử Thiên Thư được nữa.

Thiên hạ bớt đi một vị sư huynh trọng tình trọng nghĩa, lại thêm một vị cao thủ Tà Giáo dương phụng âm vi, chỉ biết vì mình, tự tư tự lợi.

Thượng hành hạ hiệu, sự truyền thừa cứ thế tiếp nối từ đời này sang đời khác. (*Người ở trên làm thế nào thì kẻ ở dưới sẽ học theo y như vậy)

...

Bên ngoài Nam Thanh Cung trống rỗng không một bóng người, chỉ có ở xa xa lác đác vài đệ tử Đạo Giáo đang ngó nghiêng, muốn xem náo nhiệt nhưng đã chậm một bước.

Sau đó nghe phong thanh về những chuyện vừa xảy ra.

Những đệ tử trẻ tuổi này nhìn về phía Nam Thanh Cung, ánh mắt nhiều thêm mấy phần kính sợ.

Ở Tà Giáo, chỉ có cường giả mới được tôn trọng và kính sợ.

Chém giết Tứ Thần Tử, hơn nữa còn có thể đào thoát trước mặt hàng loạt cao thủ như Thủ Tọa Thần Tử, Tuần Tra Vệ, Ngũ Thần Tử, chuyện này quả thực như thiên phương dạ đàm, khoác lên mình vị đại đệ tử của Nam Tôn Giả kia một lớp áo huyền bí và cường đại.

Lý Duy Nhất thân tâm mệt mỏi trở về chính điện của Nam Thanh Cung, thở một hơi dài, ném Hoàng Long Kiếm xuống đất, trực tiếp tựa lưng vào tường ngồi xuống, cảm giác đau đớn và suy nhược khắp toàn thân điên cuồng ập tới.

Mất đi áp lực sinh tử và căng thẳng, trước mắt hắn tối sầm lại, chỉ muốn lăn ra ngủ ngay lập tức.

Dương Thanh Khê bị thương còn nặng hơn hắn, thanh y nhuộm thành huyết y, mạng che mặt sớm đã không biết rơi ở đâu, trên người chằng chịt vết thương.

Tinh khí thần của nàng tiêu hao cạn kiệt, nàng ngồi xuống ngay cạnh Lý Duy Nhất, nhắm mắt tựa tường nặng nề thở dốc.

Một lát sau, cả hai đồng thời thấp giọng cười lên.

Bất kể quá trình thảm liệt, hung hiểm, trắc trở thế nào, ít nhất bọn họ lại lần nữa sống sót, hơn nữa còn đại hoạch toàn thắng.

Người cần cứu, đã cứu được!

Kẻ cần giết, cũng đã giết rồi!

Dương Thanh Khê mở mắt, quay mặt sang nhìn thẳng vào Lý Duy Nhất ở bên cạnh.

Lý Duy Nhất cảm nhận được ánh mắt của nàng, cắn đầu lưỡi để không cho mình ngủ thiếp đi, cảnh giác nói:

- Không lẽ Dương đại tiểu thư muốn nhân cơ hội này trừ khử ta, sau đó tuyên bố với bên ngoài là ta trọng thương không qua khỏi?

Dương Thanh Khê vẫn nhìn hắn, cảm thán:

- Hai năm trước, trong mắt ta, ngươi chỉ là một tiểu tử Dũng Tuyền cảnh từ nơi thâm sơn cùng cốc chui ra, không có dung mạo xuất chúng của Thuần Tiên Thể, cũng chẳng có bối cảnh xuất thân mạnh mẽ.

- Lúc đó, ta đã là lãnh tụ của thế hệ trẻ Tuy Tông. Ngươi so với ta, giống như giun dế dưới bùn so với phượng điểu tung cánh trên cửu thiên.

- Chỉ ngắn ngủi hai năm, mọi thứ đều khác biệt, không ngờ ngươi và ta lại có thể ngồi vai kề vai bên bức tường này. Dù trong lòng ta có kiêu ngạo đến mấy, hiện tại cũng không thể nhìn xuống ngươi được nữa.

Lý Duy Nhất hồi tưởng lại những ngày đầu mới tới thế giới này, hỏi:

- Nói thật lòng, mấy lần gặp ở Lê Châu, ta thực sự không phân biệt nổi lúc nào gặp ngươi, lúc nào gặp Dương Thanh Thiền?

- Việc gì phải phân biệt rõ ràng như vậy? Chẳng phải ân oán giữa chúng ta đã thanh toán xong rồi sao?

Dương Thanh Khê nói.

Trận chiến nhắm vào Vương Thuật lần này đã khiến Lý Duy Nhất có cái nhìn khác về Dương Thanh Khê.

Từ đầu đến cuối thái độ của nàng đều rất kiên định, không hề vì Vương Thuật đột phá hay rơi vào thế yếu nguy hiểm mà thay đổi thất thường.

Đổi lại người khác, e rằng sớm đã đại nạn lâm đầu mỗi người một ngả.

Lý Duy Nhất cảm thấy vai mình nặng xuống, đầu của Dương Thanh Khê đã tựa lên.

Hắn nói:

- Ngươi làm gì vậy?

- Đừng động, cho dựa một chút.

Một lát sau, Dương Thanh Khê nhắm mắt, lại nói:

- Thực ra hai chúng ta càng hợp nhau hơn, hay là cứ đâm lao phải theo lao đi? Tổ Điền của ngươi đã phế, Tả Khâu Hồng Đình từ Độ Ách Quan trở về, ánh mắt tất nhiên sẽ tăng cao, lấy thiên tư thiếu niên Thiên Tử như nàng, làm sao còn xem trọng ngươi được nữa? Tả Khâu Tàng Võ giết ngươi, chưa chắc đã không phải là ý của đại nhân vật trong Tả Khâu Môn Đình, muốn quét sạch chướng ngại cho thiếu niên Thiên Tử.

- Ngươi đây là đang ly gián, cẩn thận vị hôn thê của ta trở về, biết được tin đồn giữa ta và ngươi, sẽ cho ngươi một trận nhớ đời.

Lý Duy Nhất thâm hiểu Dương Thanh Khê không chỉ là nữ nhân tàn nhẫn, mà còn tinh thông tính toán, tâm trí phi phàm, cho nên không cách nào phán đoán lời nàng vừa nói có mấy phần chân thật.

Thế là hắn lại nói:

- Dương đại tiểu thư rốt cuộc là tại sao lại muốn giết Vương Thuật?

Đôi mắt đang nhắm chặt của Dương Thanh Khê đột nhiên mở ra.

Rõ ràng câu hỏi này của Lý Duy Nhất đã khiến nàng không kịp đề phòng.

- Dương đại tiểu thư tới tổng đàn chỉ mới một năm, hơn nữa quanh năm bế quan, tại sao biết được sự tình Vương Thuật từng mở ra một bảo khố bí mật ở Địa Hạ Tiên Phủ? Loại bí mật này Vương Thuật hẳn sẽ không để người ngoài biết mới đúng.

- Tuy Tông có bảy đại gia tộc, Dương gia xếp thứ nhất, Thịnh gia xếp thứ hai, phía sau là Vương gia, Tiết gia cùng ba gia tộc khác.

- Thịnh gia lão tổ là Thánh Linh Niệm Sư, đứng đầu trong bảy đại trưởng lão của Đạo Giáo ở Nam Cảnh.

- Dương gia các ngươi có hai vị Trường Sinh cảnh, lần lượt là đệ nhất cường giả Lê Châu, cũng chính là Dương gia lão tổ Dương Thần Cảnh, và gia gia ngươi Dương Dận.

- Lão tổ của bảy đại gia tộc Tuy Tông vốn là gia thần, gia bộc của Cửu Lê Tộc, qua ngàn năm phát triển, lớn mạnh thần tốc, lấn át cả Thiên Vạn Cổ Tộc. Làm thế nào mà đạt được như vậy?

- Thời gian phát triển lớn mạnh này dường như vừa vặn trùng khớp với Thần Giáo. Nếu ta đoán không lầm, bảy đại gia tộc Tuy Tông sớm đã bị Thần Giáo thu phục. Thần Giáo muốn mượn ưu thế vận chuyển đường thủy của Tuy Tông, mượn danh nghĩa của Cửu Lê Tộc, một Thiên Vạn Cổ Tộc đã suy tàn, để lặng lẽ cài cắm thế lực vào khắp nơi trong thiên hạ.

- Đồng thời có thể mượn danh nghĩa buôn bán nhân khẩu để vận chuyển Đạo Nhân gieo trồng ở các châu một cách thần không biết quỷ không hay.

- Tuy Tông rõ ràng là một tông môn, tu vi của Dương Thần Cảnh áp đảo tất cả mọi người, nhưng nội bộ tông môn lại vẫn là bảy đại gia tộc cầm quyền. Đại đa số các gia chủ đều là Đạo Chủng cảnh, dựa vào cái gì chứ?

- Phía sau bảy đại gia tộc đều có chỗ dựa cả đúng không? Phía sau Vương gia chính là vị Phó Điện Chủ kia của Thiên Lý Điện.

- Ngươi đối phó với Vương Thuật, bản chất là Dương gia muốn xử lý Vương gia, là một khâu trong việc hoàn toàn khống chế Tuy Tông. Bởi lẽ nếu Vương Thuật trưởng thành, sau này chắc chắn sẽ về Tuy Tông chấp chưởng Vương gia để áp chế Dương gia các ngươi.

- Có người cản trở thì Dương gia các ngươi không thể muốn làm gì thì làm, tài phú tài nguyên rất khó thu về túi riêng của mình.

- Dương gia không hề kiêng dè đại nhân vật như Phó Điện Chủ Thiên Lý Điện, có thể thấy Dương Thần Cảnh đang nắm giữ địa vị rất cao, ít nhất cũng phải là Phó Điện Chủ Thiên Hạ Điện, thậm chí có thể là Điện Chủ.

- Dương đại tiểu thư, trong mắt ngươi, ta chỉ là một tiểu tử có thể đem ra lợi dụng thôi đúng không?

Dương Thanh Khê vẫn gối đầu lên vai Lý Duy Nhất, đôi mắt đẹp không biết đang suy tính điều gì, nói:

- Ta đã nói với ngươi rồi, ta chỉ mới biết mình vốn là Đạo Nhân từ một năm trước. Những gì ngươi suy luận nên đi hỏi sư tôn Nam Tôn Giả của ngươi, hoặc vị Điện Chủ Linh Cốc Điện cực kỳ coi trọng ngươi kia.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters