Dương Thanh Thiền bước vào, liếc nhìn hai người bọn họ một cái:
- Người của Dương gia tới rồi, ngươi tự đi gặp đi!
Dương Thanh Khê gian nan chống đỡ thân thể đứng dậy đi ra ngoài.
Lý Duy Nhất tự nhiên đã thu hồi Quỷ Kỳ, tò mò đi tới cửa nhìn ra xa.
Người Dương gia tới là hai lão giả tóc hoa râm, phía sau là Dạ Nam Phong, Dạ Bắc Phong, Tả Thịnh, Dương Vân cùng đám Đạo Chủng cảnh và đệ tử hạch tâm từng đi theo Vương Thuật trước đó.
Một đám người trùng trùng điệp điệp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, người Dương gia đã mượn cơ hội này thu nạp toàn bộ vây cánh của Vương Thuật về dưới trướng.
Thấy bọn họ sắp rời đi, Lý Duy Nhất gọi lớn:
- Dương Thanh Khê, còn chưa chia chiến lợi phẩm đâu!
Dương Thanh Khê dặn dò hai lão giả câu gì đó, rồi quay lại Nam Thanh Cung, lấy ra chiếc Túi Càn Khôn của Vương Thuật, cùng Lý Duy Nhất chia theo tỉ lệ ba bảy.
Mục đích chính của Lý Duy Nhất lần này là để cứu người, hiện tại đang trọng thương nên không quá chi li trên những tang vật kia.
Toàn bộ tài phú của Vương Thuật, bao gồm cả sáu viên Bồ Đề Tử, tổng cộng trị giá gần hai triệu Dũng Tuyền Tệ.
Lý Duy Nhất chỉ lấy một cây tinh dược ngàn năm cùng lượng lớn Dũng Tuyền Tệ và Huyết Tinh.
Lý Duy Nhất nói:
- Hai triệu Dũng Tuyền Tệ đúng là tài phú mà cường giả Đạo Chủng cảnh thất trọng trở lên mới lấy ra được. Nhưng ngoại trừ sáu viên Bồ Đề Tử, những thứ còn lại không giống như đến từ bảo khố bí mật.
- Yên tâm, ta sẽ đi tìm manh mối về bảo khố bí mật! Tìm được rồi sẽ cùng đi lấy, ta không độc chiếm đâu.
Dương Thanh Khê mỉm cười nói.
Lý Duy Nhất tin nàng mới là chuyện lạ:
- Vậy năm triệu Dũng Tuyền Tệ ngươi nợ ta, chẳng lẽ định quỵt luôn sao?
Dương Thanh Khê nhanh chóng lùi xa, thoát khỏi Nam Thanh Cung:
- Ngươi và ta đều thương nặng như vậy, đừng có đánh nhau nữa! Đợi tìm được bảo khố bí mật đó, tài phú bên trong có khi không chỉ là năm triệu Dũng Tuyền Tệ đâu.
Lý Duy Nhất thân thể suy nhược, nói:
- Đợi thương thế của ta khỏi hẳn, tự nhiên sẽ có tính toán. Tiền nợ ta không dễ quỵt như vậy đâu.
Dương Thanh Khê không hề để tâm đến lời đe dọa của Lý Duy Nhất, nàng cảm thấy tình huống tệ nhất cùng lắm là bị đánh một trận, hoặc bị gieo Lục Dục Phù.
Đối mặt với Lý Duy Nhất, hai điểm này dường như đều không đáng sợ.
Thực ra nàng đã thầm nghĩ, nếu đổi lại là nam nhân khác đánh nàng một trận, hoặc gieo Lục Dục Phù lên người nàng, kết quả sẽ thế nào?
Nàng cảm thấy mình nhất định sẽ tìm mọi cách băm vằn kẻ đó, tro cốt cũng chẳng còn.
Tại sao Lý Duy Nhất đã làm cả hai chuyện, nhưng trong lòng mình lại không hề có chút oán hận nào?
- Đề nghị lúc trước của ta, ngươi suy nghĩ kỹ lại đi. Nếu tu vi của ta tăng tiến thần tốc mà ngươi vẫn dậm chân tại chỗ, nói không chừng ánh mắt ta sẽ theo đó tăng cao, lúc ấy ngươi không còn cơ hội đâu!
Dương Thanh Khê nói.
Lý Duy Nhất khẽ lắc đầu, quay trở lại chính điện của Nam Thanh Cung.
- Dương Thanh Khê nói rất thực tế, nhưng cũng là sự thật. Những nữ tử như Tả Khâu Hồng Đình, ở cùng cảnh giới đến cả ta cũng không dám nói có thể thắng nàng. Dưới sự trợ giúp của Long Chủng và Trường Sinh Đan, nàng sẽ sớm trở thành cự đầu Trường Sinh cảnh, đến lúc đó ngươi định xử lý thế nào?
Đường Vãn Châu ngồi trên đại điện, buộc tóc đuôi ngựa, đã khôi phục trạng thái cường giả.
Lý Duy Nhất cảm thấy đau đầu:
- Thiếu Quân, ngươi chạy ra ngoài làm gì? Chẳng phải đã nói rõ là không được bước ra khỏi trận pháp sao? Hiện tại có bao nhiêu đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Nam Thanh Cung ngươi biết không?
- Phát hiện ra vài thứ, có muốn đi xem không?
Đường Vãn Châu hỏi.
Lý Duy Nhất và Đường Vãn Châu tiến vào trận pháp, đi tới khu phế tích phật điện kia.
Toàn bộ khu vực trận pháp rộng hàng chục mẫu, huyết vụ nồng đậm, cỏ không mọc nổi.
Một huyết trì rộng hơn hai trượng vuông nằm ở một góc phế tích, máu bên trong không hề khô cạn, cũng không đông kết.
Đường Vãn Châu đi vòng qua huyết trì, đưa Lý Duy Nhất vào trong phật điện chỉ còn lại hai bức tường đổ nát.
Trên mặt đất có nhiều đường rãnh nhỏ xíu, bên trong là chất lỏng màu đỏ sền sệt.
Lý Duy Nhất cúi người xuống, dùng ngón tay chạm thử, đầu ngón tay lập tức nhuốm màu đỏ tươi, mang theo mùi máu tanh:
- Huyết dịch thật lợi hại, bao nhiêu năm rồi mà không hề khô cạn.
Điều này khiến hắn liên tưởng đến huyết dịch của con Kim Ô trên Chiến Hạm Thanh Đồng.
- Là thi huyết của Cổ Tiên cự thú, năng lượng tự nhiên không thể yếu.
Đường Vãn Châu nói.
Trong lịch sử Doanh Châu từng có một thời đại phồn thịnh huy hoàng, vô số Cổ Tiên cự thú cùng tồn tại, cùng với những Cổ Tiên khổng lồ thống trị cương vực vô tận.
Chỉ là sau này U Cảnh bao trùm toàn bộ Doanh Châu, Cổ Tiên mới rời đi, dần dần tuyệt tích.
Nhưng ở một số Tiên Lạc Chi Cảnh vẫn có cơ hội tìm thấy thi hài Cổ Tiên cự thú thời kỳ viễn cổ.
Loại thi hài này tự nhiên là bảo vật vô thượng, dù chỉ là một lượng nhỏ thi huyết cũng có thể giúp Dị Nhân Chủng của Nhân tộc lột xác, đạt được lực lượng cường đại.
Tất nhiên, thi huyết sớm đã không còn lực lượng của Tiên, không thể so sánh với tiên huyết thực sự.
Phật điện đã được Đường Vãn Châu dọn dẹp, lộ ra toàn bộ diện mạo của những đường rãnh này.
Lý Duy Nhất nhanh chóng nhìn ra manh mối:
- Đây là... một trận pháp?
- Là một Không Gian Truyền Tống Trận!
Đường Vãn Châu nghiên cứu Không Gian chi đạo đã hơn mười năm, trong trận pháp này nàng phát hiện ra ba động không gian dị thường.
Không Gian Truyền Tống Trận cực kỳ hiếm thấy, khó bố trí hơn bất kỳ trận pháp nào, ngay cả Thánh Linh Niệm Sư cũng không thể nghiên cứu tường tận.
Lấy duyệt lịch của Đường Vãn Châu, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Lý Duy Nhất nói:
- Mục đích Thiếu Quân đưa ta tới đây là?
- Ngươi là Linh Niệm Sư.
Đường Vãn Châu đi về phía trung tâm trận pháp.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta là Linh Niệm Sư, nhưng hiểu biết của ta về trận pháp e rằng còn không bằng Thiếu Quân.
- Niệm lực của ngươi có thể kích hoạt trận pháp.
Đường Vãn Châu nói.
Lý Duy Nhất nói:
- Chúng ta căn bản không biết trận pháp này sẽ dẫn tới đâu? Có quá nhiều sự không chắc chắn và nguy hiểm.
Đường Vãn Châu nói:
- Truyền Tống Trận này được xây dựng trong phật điện, rất có khả năng là một đầu mối quan trọng ở thời kỳ Bà Già La Giáo. Không thể nào là kết nối với bên ngoài, bởi vì có bình chướng Địa Hạ Tiên Phủ, lực lượng không gian cũng rất khó xuyên thấu.
- Cực kỳ có khả năng là trận pháp truyền tống qua lại giữa hai địa điểm trong Địa Hạ Tiên Phủ. Ngươi nhìn ngọc bi bị gãy này đi!
Ở trung tâm trận pháp có một tàn bi ngọc thạch chỉ còn lại nửa đoạn, phía trên khắc hai chữ cổ quái.
- Đây là văn tự thời kỳ Bà Già La Giáo, tên là Thánh Tâm.
Nàng nói:
- Ta suy đoán đây là trận pháp truyền tống dẫn tới tầng Thánh Tâm.
- Không lẽ Thiếu Quân định khởi động trận pháp tiến vào tầng Thánh Tâm?
Lý Duy Nhất cảm thấy nàng chắc chắn là điên rồi, nhắc nhở:
- Hai vị Đạo Tổ đang ở tầng Thánh Tâm đấy.
Đường Vãn Châu nói:
- Ngươi chắc chắn Đạo Tổ vẫn còn ở tầng Thánh Tâm sao? Chứ không phải đã bị các Siêu Nhiên của Tả Khâu Môn Đình và Tuyết Kiếm Đường Đình dẫn dụ lên mặt đất rồi?