Hái hoa (1)

Hiện tại đạt tới Đạo Chủng cảnh, mỗi thời mỗi khắc đều đang phun trào ra pháp lực trạng thái lỏng. So với thời Ngũ Hải cảnh, tuyền nhãn đã lớn hơn gấp mấy lần.

Lý Duy Nhất mang theo tâm thái thử nghiệm, điều động pháp lực trạng thái lỏng, vận chuyển về phía huyền mạch và ngân mạch.

Trong đầu hiện lên một trong mười hai thần ảnh, tỉ mỉ nhớ lại vận vị cảm ngộ được khi đối chiến với hắn lúc trước.

Tay bắt chỉ quyết, chỉ ảnh trùng trùng.

- Ào!

Từ Hàng Khai Quang được thi triển ra.

Xung quanh nơi đầu ngón tay điểm ra, không khí chấn động mãnh liệt, hình thành một đám mây siêu âm to bằng chậu rửa mặt.

Tốc độ xuất chỉ đã vượt qua tốc độ âm thanh.

Một chỉ kình từ tâm điểm đám mây siêu âm bay ra, xé toạc mặt Thang Cốc Hải, tiếng vang rền rĩ, hình thành một con đường nước dài dằng dặc.

Hai bên đường nước sóng hoa cuộn lật, thanh thế to lớn.

- Lực lượng thật mạnh! Chỉ kình ngưng tụ, lực xuyên thấu khủng bố, không thua gì đại thuật tầng thứ nhất.

Lý Duy Nhất không biết nên làm thế nào để tu luyện Thập Nhị Tán Thủ giống như tu luyện đại thuật, không có sự phân chia tầng thứ nhất, thứ hai, thứ ba, cũng không có hệ thống tu luyện cụ thể hoàn chỉnh.

- Có lẽ liên quan tới kinh văn mà ta ngộ được.

- Hiện tại ta vừa chủng đạo, sử dụng Thập Nhị Tán Thủ làm cầu nối, chỉ mới nhận được mỗi bên một hạt giống kinh văn. Kinh văn ngộ được càng nhiều, chứng tỏ tu luyện Xiển Môn Thập Nhị Tán Thủ càng thâm hậu, uy lực chắc chắn sẽ càng lớn hơn.

Theo Lý Duy Nhất thấy, mười hai thân ảnh hiện ra khi thôi động Đạo Tổ Thái Cực Ngư không phải người thật, mà là hóa thân của mười hai loại đạo.

Hắn không thể thấu hiểu “đạo” là gì, cho nên trong tiềm thức đã nhân cách hóa cho “đạo”.

Không có ai giảng giải cho hắn, hết thảy chỉ có thể dựa vào suy đoán.

Sau đó Lý Duy Nhất lại thử nghiệm, điều động pháp khí trong bảy khí hải để thi triển chiêu Từ Hàng Khai Quang.

Uy lực quả nhiên giảm mạnh.

Chỉ tương đương với đại thuật tầng thứ nhất tiểu thành.

Điều này đã rất kinh người rồi!

Lý Duy Nhất chỉ vừa mới chủng đạo, đã tinh thông mười hai loại đại thuật.

Như vậy khi chiến đấu sẽ không cần hoàn toàn ỷ lại vào Pháp khí, có thể thêm nhiều biến hóa, thích ứng với các môi trường giao chiến khác nhau.

Phải biết Vương Thuật tiêu tốn ba năm tu luyện thành một loại đại thuật, liền được sắc phong Thần Tử, cá chép hóa rồng.

Nếu Vương Thuật còn sống mà biết Lý Duy Nhất tinh thông mười ba loại đại thuật, e rằng sẽ tức chết lần nữa.

- Vẫn nên cố gắng không sử dụng pháp lực trạng thái lỏng, nếu không thì quá kinh hãi thế tục. Nói không chừng sẽ bị cự đầu Trường Sinh cảnh bắt đi, bức bách truyền thụ phương pháp tu luyện Thập Nhị Tán Thủ.

- Trong mắt thế giới bên ngoài, ta là Phong Phủ chủng đạo.

Lý Duy Nhất ở trên mặt biển lần lượt thi triển Thập Nhị Tán Thủ một lần, cảm giác có thêm những cảm ngộ mới so với trước kia.

Trong lúc thi triển chiêu thức, đồng thời có thể cảm giác được sự tồn tại của đạo đang vây quanh mình.

Nhìn không thấy, bắt không được.

Chỉ có thể cảm ngộ từng chút từng chút.

- Ào!

Hắn thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ, một luồng mây xanh dưới chân thủy chung không tan.

Xuyên thấu giữa từng đóa Hi Hòa Hoa, tay cầm một chiếc bình ngọc Pháp khí, thu thập hoa lộ.

Vật liệu chính để luyện chế Tinh Trú Đan là Cực Trú Quang Lộ.

Ẩn Nhị nói đó là trân bảo sinh ra từ Cực Trú Chi Địa, giống như ánh sáng trạng thái lỏng.

Lý Duy Nhất cảm thấy Thang Cốc Hải cũng được coi là Cực Trú Chi Địa.

Hoa lộ của Hi Hòa Hoa đúng là không bằng Cực Trú Quang Lộ, nhưng hắn đã nghiên cứu qua, bên trong chứa đựng vật chất linh quang mạnh mẽ nóng bỏng, có được một hai phần công hiệu của Cực Trú Quang Lộ.

Tinh luyện một chút là đủ để dùng luyện đan.

Mấu chốt nằm ở chỗ Cực Trú Quang Lộ vô cùng đắt đỏ, một giọt giá ba bốn vạn Dũng Tuyền Tệ, còn hoa lộ của Hi Hòa Hoa thì mỗi ngày đều có thể thu thập được không ít.

Không lâu sau, Lý Duy Nhất quay trở lại động quật dưới lòng đất.

Hắn ngồi ở dưới đáy động quật đen kịt, trong bụng truyền tới cảm giác đói khát mãnh liệt, liền lấy thịt khô đã chuẩn bị trước ra bỏ vào miệng nhai.

- Cảm giác đói khát này chỉ khi từ trong Thời Gian Chi Kiển bước ra mới có. Chẳng lẽ Thần Khuyết chủng đạo lại tiêu tốn mười ngày thời gian?

Lý Duy Nhất hồi tưởng lại trận đại chiến với mười hai thần ảnh trên đại dương kinh văn, đúng thực là đã tiêu tốn rất nhiều thời gian.

Lần lâu nhất đã đấu tới ba trăm hai mươi bảy trận mới nhận được kinh văn Đạo Chủng.

Trong Linh Giới, niệm lực đã khôi phục quá nửa.

Hắn vận chuyển linh quang, thôi động hai ngư nhãn.

Một con là Xá Lợi Phật Tổ, một con là xương mi tâm của Đạo Tổ.

- Ào!

Hào quang bộc phát, Thái Cực Ma Bàn xuất hiện, không gian vặn vẹo.

Lý Duy Nhất tỉ mỉ cảm ứng, thời điểm không gian vặn vẹo đã phát hiện ra ba động thời gian.

Đại dương đạo văn và phật văn lại xuất hiện dưới chân lần nữa, phảng phất như nước biển gợn sóng nhấp nhô, lại giống như tinh hải sáng chói đâm vào mắt.

Không có phóng thích chiến pháp ý niệm, cho nên mười hai thần ảnh không xuất hiện.

Lý Duy Nhất bước đi trên đại dương kinh văn, tâm cảnh không linh, tỉ mỉ quan sát và cảm ngộ, trên mặt đột nhiên hiện lên nụ cười:

- Ta hiểu rồi! Đạo Tổ Thái Cực Ngư chính là pháp điển chí thượng của Xiển Môn, bên trong ẩn giấu đại dương kinh văn.

- Thập Nhị Tán Thủ diễn hóa ra mười hai thần ảnh chính là mười hai chiếc chìa khóa dùng để tham ngộ bộ pháp điển này. Hay nói cách khác, là mười hai vị lão sư truyền pháp.

- Tu luyện cùng một bộ pháp điển, nhưng mười hai người đó lại tu luyện ra những kết quả khác nhau.

- Hiện tại ta tương đương với tập hợp ưu điểm của mười hai nhà để đi tìm kiếm kết quả thứ mười ba. Đúng không Quán tiền bối?

Không có ai đáp lại hắn.

Lý Duy Nhất thu lại nụ cười đắc ý, rút lui khỏi đại dương kinh văn.

Đã trôi qua rất lâu, bên ngoài không biết tình hình thế nào, hắn có chút lo lắng, chỉ có thể đợi quay về Nam Thanh Cung mới có thể tiếp tục bế quan tiềm tu.

- Phải tìm một người có thể tuyệt đối tín nhiệm giúp ta xem thử, sau khi đồng thời thôi động hai ngư nhãn thì ta rốt cuộc ở trạng thái gì? Không gian có phát sinh biến hóa hay không? Thời gian có phát sinh thay đổi hay không?

Lý Duy Nhất bước ra khỏi hang nhện.

Bên ngoài đen kịt và lạnh lẽo, chỉ có phương hướng Minh Hoa Hắc Chiểu truyền tới hào quang yếu ớt.

Trong không khí thoang thoảng mùi hôi thối tích tụ vạn năm, chứa đầy chướng độc.

Lấy tu vi Đạo Chủng cảnh của hắn, sớm đã siêu thoát nhục thân phàm thai. Độc khí mức độ này hít vào trong người, pháp khí có thể nhanh chóng luyện hóa.

Chỉ có loại độc như Địa Linh Hôi Vụ của Quan Sơn mới còn gây ra uy hiếp nhất định với hắn.

Đeo mặt nạ vào, dưới chân Lý Duy Nhất tràn ra sương mù pháp khí, bước vào đầm lầy u ám mênh mông, thân hình chìm trong chướng khí.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters