Hái hoa (2)

Nhị Phượng bay ra ngoài, đậu trên vai hắn, sáu cái móng đứng thẳng, vũ dực thu lại bao bọc cơ thể. Nếu không nhìn cái đầu thì nó không giống bươm bướm, mà ngược lại giống như một con chim màu sắc sặc sỡ.

Chín tháng qua, Nhị Phượng đã lớn thêm một chút, đạt tới Đạo Chủng cảnh nhị trọng.

Tài nguyên của Lý Duy Nhất, có tới quá nửa là bị bảy tiểu gia hỏa này ăn sạch.

Tốc độ trưởng thành của bọn chúng ngày càng chậm lại. Một cây tinh dược ngàn năm bình thường ném cho bọn chúng ăn xong cũng chẳng thấy có chút tăng tiến gì.

Nếu có thì chỉ là bụng lớn hơn một chút.

Lý Duy Nhất nói với Nhị Phượng:

- Chúng ta tới Minh Hoa Hắc Chiểu chỉ làm hai việc. Thứ nhất là tìm kiếm Linh Đài Diễm Tinh Thạch. Kế đến chính là Minh Tưởng Hoa.

- Tìm được càng nhiều mới có thể đổi lượng lớn điểm công huân, từ đó mua thêm nhiều tinh dược ngàn năm hơn. Ngoài ra hãy tìm khí tức của lão Tề và Thác Bạt, xem thu hoạch của bọn họ thế nào.

Vù!

Nhị Phượng triển khai vũ dực bay lên cao, đôi mắt trở nên sáng ngời, khứu giác hoàn toàn lan tràn.

Không lâu sau, nó phát hiện ra điều gì đó, lao xuống phía dưới, nhanh chóng bay về một hướng.

- Cảm tri nhạy bén đến vậy sao?

Lý Duy Nhất thi triển thân pháp bám sát theo sau.

Chạy được mười mấy dặm, một đóa kỳ hoa màu trắng to bằng nắm tay xuất hiện trước mắt. Nó mọc trong lớp bùn lộ ra khỏi mặt nước, không có phiến lá, chỉ có cái cuống dài một thước.

- Minh Tưởng Hoa màu trắng là phẩm cấp thấp nhất, có thể đổi một ngàn điểm công huân. Sau khi ăn có thể giúp Niệm Sư tiến vào trạng thái minh tưởng.

Lý Duy Nhất vội vàng lấy hộp hàn ngọc ra, tiến lại gần.

Phía bên phải truyền tới âm thanh dày đặc chói tai.

Một đàn Thực Cốt Chướng Văn bay tới, số lượng nhiều không đếm xuể, giống như một đám mây màu đen.

Minh Tưởng Hoa giống như hoa quỳnh, sinh trưởng cực nhanh, sau khi nở rộ, hương thơm sẽ dẫn dụ các loại hung vật ở gần đó tới. Cho nên có hái được hay không hoàn toàn dựa vào vận khí, hơn nữa tính nguy hiểm cực lớn.

Quy mô đàn Thực Cốt Chướng Văn như thế này, Đạo Chủng cảnh thông thường gặp phải cũng chỉ có thể điên cuồng chạy trốn.

Lý Duy Nhất không thèm để ý tới bọn chúng, sử dụng pháp khí bao bọc đóa Minh Tưởng Hoa màu trắng, sau khi hái xong nhanh chóng bỏ vào hộp hàn ngọc.

Phía bên kia, Nhị Phượng đã đánh lui đàn Thực Cốt Chướng Văn.

- Thực Cốt Chướng Văn dù sao cũng chỉ là hung trùng cấp Tướng, mỗi con sánh ngang với cao thủ võ đạo Ngũ Hải cảnh nhất trọng, nhị trọng, sao ngươi không thu phục?

Lý Duy Nhất dùng niệm lực giao tiếp với Nhị Phượng.

Câu trả lời của Nhị Phượng khiến Lý Duy Nhất cười ra nước mắt.

Nó nói bảy bọn chúng bình thường ăn cũng không no, thu phục đàn Thực Cốt Chướng Văn này rồi thì lấy gì nuôi dưỡng?

Lý Duy Nhất lườm nó một cái, chỉ cần cung cấp thức ăn cho bảy đứa bọn chúng, thì bọn chúng có thể ăn mãi không dừng, kiểu ăn có thể khiến bản thân no chết luôn ấy.

Thế này thì làm sao mà ăn cho no được?

Lý Duy Nhất thi triển niệm lực thăm dò dưới đáy bùn.

Linh Đài Diễm Tinh Thạch chính là tìm thấy từ trong lớp bùn sâu dưới gốc Minh Tưởng Hoa.

Nhưng không phải dưới gốc mỗi đóa Minh Tưởng Hoa đều có, hoàn toàn phải xem vận khí.

Lý Duy Nhất vận khí không tốt, chẳng thu hoạch được gì cả.

...

Một ngày sau.

Lý Duy Nhất thu thập đóa Minh Tưởng Hoa thứ mười lăm vào trong hộp.

Trong đó mười hai đóa Minh Tưởng Hoa màu trắng, ba đóa màu xanh.

Minh Tưởng Hoa màu xanh có thể đổi một vạn điểm công huân, là dược liệu giúp Đại Niệm Sư minh tưởng.

Trân quý nhất là Minh Tưởng Hoa màu tím, đổi được mười vạn điểm công huân, có thể giúp Linh Niệm Sư minh tưởng.

Mỗi một lần minh tưởng, niệm lực đều có thể tăng mạnh.

- Ồ!

Mắt Lý Duy Nhất sáng lên, niệm lực Địa Thần Kinh đã phát hiện ra dao động kỳ dị dưới lớp bùn của đóa Minh Tưởng Hoa này.

Từ mi tâm bay ra một luồng linh quang xiềng xích, đâm vào sâu dưới đáy bùn.

Oanh!

Một mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch to bằng hạt gạo bị cuốn ra ngoài, rơi vào tay Lý Duy Nhất.

Nhị Phượng bay tới đậu trên vai hắn, mở to mắt nhìn chằm chằm.

- Cuối cùng cũng tìm được một mảnh, xem ra cũng không phải quá khó.

Lý Duy Nhất cẩn thận thu lại.

Bảo vật như Linh Đài Diễm Tinh Thạch, hắn bắt buộc phải thu thập thật nhiều, nếu không rời khỏi Địa Hạ Tiên Phủ thì biết tìm ở đâu?

Không có vật này thì tốc độ đột phá niệm lực của hắn chắc chắn sẽ vô cùng chậm chạp.

Trong miệng Nhị Phượng phát ra tiếng “chiu chiu”.

- Được, được, công lao của ngươi rất lớn...

Lý Duy Nhất nheo mắt lại, nhìn thấy năm thân ảnh đang tạo thành hình quạt bao vây áp sát về phía hắn, tay cầm Pháp khí, trên người mặc đạo bào của đệ tử hạch tâm.

Nhìn thế trận này của bọn chúng, hiển nhiên là đã phát hiện ra việc Lý Duy Nhất thu lấy Linh Đài Diễm Tinh Thạch, coi hắn là con dê béo để săn giết.

Không khí lập tức trở nên ngưng trọng.

Đến gần hơn, một trong số đó là đệ tử hạch tâm Thuần Tiên Thể, nhìn thấy Nhị Phượng trên vai Lý Duy Nhất, ánh mắt lập tức biến đổi, ngay lập tức dùng pháp khí truyền âm cho bốn người còn lại.

Năm người đồng loạt dừng bước, nhìn nhau bối rối, nhất thời luống cuống tay chân.

- Các ngươi muốn làm gì?

Lý Duy Nhất đeo mặt nạ, chắp tay sau lưng, giọng nói lạnh nhạt, khí độ cực kỳ phi phàm.

Năm người nhìn dáng vẻ hiên ngang của hắn, cảm nhận được ý niệm vô hình tràn tới, nhất thời toàn thân run rẩy, lập tức thu lại Pháp khí, khom người hành lễ, đến cả ý niệm chạy trốn cũng không dám.

Trong đó một vị đệ tử hạch tâm thất hải run giọng vì căng thẳng:

- Bái kiến Tứ Thần Tử điện hạ, chúng ta... chúng ta là đi ngang qua nơi này...

Lý Duy Nhất thong thả bước tới, mỗi bước đi xa vài trượng:

- Ồ, nhận ra ta rồi sao!

- Không nhận ra điện hạ, nhưng nhận ra kỳ trùng của điện hạ. Lúc điện hạ chém giết Vương Thuật, ta có vinh hạnh quan chiến. Phong thái của điện hạ tuyệt thế, hạng phàm phu tục tử như chúng ta chỉ có thể đứng từ xa chiêm ngưỡng.

Vị đệ tử hạch tâm thất hải kia nói.

Lý Duy Nhất nói:

- Nói những lời này chẳng có tác dụng gì! Vừa rồi các ngươi rõ ràng là muốn vây giết ta để đoạt bảo, gan còn rất lớn. Nếu ta chỉ có tu vi Ngũ Hải cảnh, lúc này chẳng phải đã chết trong tay các ngươi rồi sao?

Một vị đệ tử hạch tâm ngũ hải sợ tới mức hai chân mềm nhũn, quỳ xuống trong đầm lầy:

- Điện hạ tha mạng, chúng ta đúng thực là đi ngang qua, chuẩn bị quay về. Chỉ là phát hiện ra hào quang của Linh Đài Diễm Tinh Thạch mới tới đây xem xét, người như chúng ta sao dám tàn hại đồng môn?

Vị trước mắt này chính là đã dùng lý do tương tự để chém giết Tứ Thần Tử tiền nhiệm.

Bọn họ làm sao không sợ cho được?

Trước mặt sinh tử, ai bình tĩnh nổi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters