Hắn nói:
- Không lẽ Thần Nữ điện hạ là không nỡ chia cho ta một phần đó chứ? Đây là bảo khố do Vương Thuật tìm thấy, trước khi đối phó Vương Thuật, chúng ta đã nói rõ là chia ba bảy. Bảo khố ở ngoại vi ngươi đã một mình nuốt trọn rồi! Bảo khố nội vi còn muốn nuốt trọn sao?
- Nhân mã dưới trướng Vương Thuật đã bị ngươi thu nạp, ta không hề tính toán chi li? Thệ Linh chi hồn của Vương Thực bị Dương nhị tiểu thư thôn phệ, ta cũng không hề nói chia một ít để nuôi trùng? Hiện tại trận pháp ngươi không phá được để ta phá. Ta lấy phần của ta, là thiên kinh địa nghĩa đúng không?
Khuôn mặt động lòng người của Dương Thanh Khê hiện lên vẻ nũng nịu:
- Ta khi nào nói không nỡ? Tứ Thần Tử tài cao gan lớn, mời!
Lý Duy Nhất lộ ra nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, sau đó linh quang niệm lực dọc theo cánh tay tràn vào Vạn Vật Trượng Mâu.
Lập tức, từng văn lộ quấn quanh cánh tay và cơ thể hắn, mũi mâu chỉ thẳng về phía trước.
- Xoạt!
Một luồng sáng chói mắt từ mũi mâu bắn ra, tiếng ầm ầm vang lên liên hồi, một mạch phá đi trận pháp của mười bảy bậc thang đá.
Từ khi Địa Linh Tử mọc ở đuôi mâu, Lý Duy Nhất rót niệm lực vào là có thể đơn giản sử dụng nó như một pháp trượng. Nó rốt cuộc là loại pháp trượng gì, rất khó phán đoán, cấu tạo bên trong không thể thăm dò.
Tuy nhiên, Lý Duy Nhất rót linh quang niệm lực ẩn chứa Kim Ô Hỏa Diễm vào trong đó rồi đánh ra lần nữa, linh quang hỏa diễm trở nên ngưng tụ, lực xuyên thấu và nhiệt độ hỏa diễm tăng mạnh.
Không sử dụng Vạn Vật Trượng Mâu, Kim Ô Hỏa Diễm chỉ tương đương với uy lực của đại thuật tầng thứ hai nhập môn.
Sau khi sử dụng, e rằng uy lực không thua kém đại thuật tầng thứ hai đại thành. Ở lứa tuổi hiện tại của hắn, đây là một thành tựu khá kinh người.
Dương Thanh Khê nhìn Lý Duy Nhất anh tư bừng bừng cầm trường mâu dọc cầu thang đá đi lên, tâm tình phức tạp khó tả, vừa thấp thỏm vừa mong đợi.
Nàng gọi:
- Vậy thì vẫn chia theo tỷ lệ ba bảy đi!
- Nể tình ngươi chủ động đưa ta tới bảo khố, chia cho ngươi năm thành. Chia ba thành e là ngươi sẽ tức muốn chết.
Lý Duy Nhất cười một tiếng, thôi động Vạn Vật Trượng Mâu đánh ra kích thứ hai, tiếp tục phá trận.
Dương Thanh Khê đã tức đến muốn chết thật rồi, răng ngọc cắn chặt, hai nắm đấm siết lại.
Dương Thanh Thiền đến bên cạnh nàng, bỏ đá xuống giếng:
- Lấy cảnh giới niệm lực hiện tại của hắn, ta cũng chưa chắc là đối thủ. Đánh nhau, chúng ta không có phần thắng đâu.
Tề Tiêu nói:
- Bảo khố vốn dĩ đã có ba thành là của Tứ Thần Tử, giờ hắn phụ trách phá trận, được thêm hai thành là lẽ đương nhiên. Thần Tử đã rất có phong độ, nghĩ tới tình nghĩa của Thần Nữ điện hạ nên mới chia mỗi người một nửa, đổi lại là lão Tề ta, chắc chắn sẽ ăn mảnh.
Oanh!
Xoạt xoạt!
...
Càng lên trên, trận văn càng thêm rõ nét, uy lực càng cường đại, ẩn chứa tính công kích đáng sợ.
Mấy chục tầng cuối cùng, Lý Duy Nhất căn bản không dám cường công, mà ngồi trên cầu thang đá sử dụng Thông Thiên Nhãn quan sát, cẩn thận nghiên cứu phân tích, dùng hỏa diễm chậm rãi thiêu đốt, dùng Hoàng Long Kiếm mài mòn trận văn... Mọi thủ đoạn phá trận đều được tung ra.
Ngày ngày cứ thế trôi qua.
Dương Thanh Khê tính toán thời gian, cuối tháng lại tới, đợi lúc uy lực trận pháp giảm bớt, mười mấy tầng cầu thang đá cuối cùng chắc chắn không chặn được Lý Duy Nhất.
Trận văn ở đây tồn tại thời gian quá lâu, sớm đã không ổn định.
Oanh!
Nửa ngày sau, nhân lúc uy lực trận pháp suy giảm, Lý Duy Nhất dùng Vạn Vật Trượng Mâu phá một cái lỗ trên màn sáng trận pháp cuối cùng, dẫn đầu bay vọt vào trong.
Đợi Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền nhanh chóng leo lên cầu thang đá, cái lỗ trên màn sáng trận pháp đã biến mất, ngăn cản hai nàng bên ngoài, khiến hai nữ tức đến mức giậm chân.
Bảo khố nội vi không lớn, liếc mắt là có thể bao quát. Quả thực giống như nơi thanh tu của cao tăng đắc đạo, có khám thờ Phật, thạch đài, hương lô, thạch sàng, thạch đăng... Lý Duy Nhất chỉ liếc mắt nhìn qua, ánh mắt liền bị một mảnh Tiên Nhưỡng dưới mặt đất thu hút.
Tiên Nhưỡng trải dưới khám thờ Phật, chiếm một vùng rộng khoảng một trượng vuông, tỏa ra ánh sáng năm màu.
Nhìn kỹ, trên bề mặt Tiên Nhưỡng không ngờ mọc một lớp Tứ Sắc Tiên Đài (*rêu tiên bốn màu), tinh khiết non nớt, dài một thốn, tỏa ra hương thơm thanh đạm.
- Tứ Sắc Tiên Đài!
Lý Duy Nhất nháy mắt đã nhận ra nó, trong lòng kích động, máu huyết sôi trào.
Tứ Sắc Tiên Đài hấp thu Tiên Nhưỡng mà trưởng thành, cực kỳ hiếm thấy, là tinh dược tuyệt thế để tu luyện Trường Sinh Thể.
Muốn chỉ dựa vào nhục thân để đánh giáp lá cà với cự đầu Trường Sinh cảnh, ít nhất cần luyện hóa mười cân Tiên Nhưỡng.
Nhưng Tiên Nhưỡng càng về sau càng khó luyện hóa, nhục thân có giới hạn chịu đựng, cần nước chảy đá mòn, chậm rãi hấp thu.
Tứ Sắc Tiên Đài lại vừa vặn bù đắp được khuyết điểm này.
Hiện tại, Lý Duy Nhất đã luyện hóa hai cân Tiên Nhưỡng.
Hắn có thể dựa vào tu vi Đạo Chủng cảnh nhất trọng mà bộc phát chiến lực mạnh mẽ, ngoài việc ở Dũng Tuyền cảnh và Ngũ Hải cảnh tu luyện nhiều hơn võ tu khác một tiểu cảnh giới, lại có khí hải rộng lớn, thì một ưu thế khác chính là nhục thân đi trước cảnh giới.
Nhanh chóng quét qua nơi này một lượt, Lý Duy Nhất lập tức lấy ra hộp hàn ngọc, dùng pháp khí bao bọc Tứ Sắc Tiên Đài, cẩn thận từng li từng tí hái sạch bọn chúng mang đi, cố gắng không để lại dấu vết.
Thực ra hắn rất muốn lấy sạch cả Tiên Nhưỡng, nhưng lại cảm thấy làm vậy quá không phúc hậu.
Hắn vốn là người có ơn tất báo, trước đó Dương Thanh Khê ra tay cứu giúp, vì tránh né nguy hiểm mới đưa họ giấu vào bảo khố này, do đó Lý Duy Nhất không muốn làm quá tuyệt.
- Hả!
Ánh mắt Lý Duy Nhất rơi vào khám thờ Phật cao ba thước, trong khám thờ Phật không phải thờ pượng Phật, mà là một hộp sắt vuông dài hơn thước.
Dù mấy vạn năm trôi qua, bề mặt hộp sắt cũng không có lấy một hạt bụi, sạch bóng như mới, mang theo cảm giác chất liệu trầm nặng trang nghiêm.
Lý Duy Nhất bản năng cảm thấy thứ trong hộp sắt e là còn quý giá hơn Tiên Nhưỡng và Tứ Sắc Tiên Đài nhiều, vươn tay định lấy, nhưng hộp sắt không hề nhúc nhích.
Phải biết lấy lực lượng hiện tại của Lý Duy Nhất, dù hộp sắt có mọc liền với mặt đất cũng có thể một phát giật tung ra khỏi đại địa.
Nhưng hắn liên tục thử nghiệm lại đều thất bại, dùng cả hai tay di chuyển khám thờ, khám thờ cũng không hề dao động.
Lý Duy Nhất hoàn toàn kinh ngạc.
Rõ ràng nhìn thấy khám thờ Phật và hộp sắt, hộp sắt và mặt đất không bị dính liền, vì sao lấy không nổi?
Hộp sắt này rốt cuộc nặng bao nhiêu?
Bên trong chứa một ngọn núi sao?
Không dám tiếp tục trì hoãn, hắn thôi động Xá Lợi Phật Tổ, sử dụng lực lượng không gian thu cả hộp sắt cùng khám thờ Phật vào Không Gian Huyết Nê, định bụng sau này sẽ từ từ nghiên cứu.