Lý Duy Nhất xoay người đi về phía cầu thang đá, dùng Vạn Vật Trượng Mâu xé rách một lổ hổng trên màn sáng trận pháp, đón Dương Thanh Khê, Dương Thanh Thiền, Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác ở bên ngoài vào.
- Vì sao lâu như vậy mới mở trận pháp? Có phải đồ tốt đều bị ngươi thu đi trước rồi không?
Dương Thanh Khê hồ nghi nhìn chằm chằm hắn.
Lý Duy Nhất thở dài:
- Ta dù sao cũng phải xem trước có nguy hiểm gì không? Vạn nhất có sát trận sát phù, mọi người cùng nhau xông vào, chẳng phải đều sẽ bỏ mạng ở đây sao?
- Trời ạ, nhiều Tiên Nhưỡng như vậy, phải có đến mấy chục cân?
- Ta thấy không chỉ vậy, không chừng có đến cả trăm cân.
Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác kinh hô.
Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền lập tức xông qua, trong nháy mắt bị mảnh Tiên Nhưỡng rộng chừng một trượng vuông làm cho kinh ngạc đến ngây dại, các nàng chưa từng thấy qua “số tiền” khổng lồ như thế.
Một lạng Tiên Nhưỡng trị giá một vạn Dũng Tuyền Tệ.
Nếu có trăm cân, liền trị giá ngàn vạn Dũng Tuyền Tệ.
Quan trọng hơn là, Tiên Nhưỡng căn bản không lo không bán được, các loại đan, khí, phù cao cấp đều cần thêm Tiên Nhưỡng vào.
Ngay cả luyện chế Trường Sinh Đan, tu luyện nhục thân Trường Sinh Thể cũng không thể thiếu nó.
Lý Duy Nhất đi tới sau lưng hai nữ nhân họ Dương, ngửi hương thơm trên người bọn họ, u oán nói:
- Nếu Lý Duy Nhất ta là kẻ tham lam, một hạt Tiên Nhưỡng các ngươi cũng đừng hòng nhìn thấy. Nỗi thống khổ lớn nhất trên thế gian này chính là bị người khác hiểu lầm và oan uổng.
Đừng nói Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền, ngay cả Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác cũng tin, thầm cảm thấy đáng tiếc, cho rằng Lý Duy Nhất vẫn quá mức coi trọng nhân phẩm.
Nhiều Tiên Nhưỡng như vậy, đừng nói âm thầm độc chiếm, ngay cả trực tiếp giết người diệt khẩu cũng có thể thông cảm được.
Dương Thanh Thiền chấn động, nhìn về phía Dương Thanh Khê:
- Hiện tại ta tin ngươi rồi! Hắn đúng là người đáng để tin tưởng, tuy có lúc hơi bá đạo, nhưng như vậy mới có mị lực, ngay cả ta cũng bắt đầu thấy rung động.
Đối với Dương Thanh Thiền mà nói, Tiên Nhưỡng ở đây chính là cơn mưa đúng lúc. Đủ để nàng nhanh chóng nâng cường độ nhục thân lên, từ đó bộc phát toàn bộ lực lượng.
- Tổng cộng chín mươi sáu cân, mỗi bên bốn mươi tám cân.
- Lão Tề, Thác Bạt, hai người các ngươi từ phần của ta lấy mỗi người bốn cân, cầm lấy tu luyện nhục thân trước. Sau khi luyện hóa hấp thu xong thì lại đến tìm ta.
Lý Duy Nhất nhanh chóng phân chia Tiên Nhưỡng.
Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác mừng rỡ, liên tục cảm ơn, từ tận đáy lòng sinh ra kính trọng với Lý Duy Nhất.
Ngay cả Dương Thanh Khê cũng liên tục liếc nhìn, phảng phất như mới quen biết lại Lý Duy Nhất.
Tám cân Tiên Nhưỡng trị giá tới tám mươi vạn Dũng Tuyền Tệ.
Lý Duy Nhất khẽ mắng nàng một câu:
- Nhìn cái gì? Ngươi tưởng ai cũng ích kỷ chỉ biết lợi mình như Dương đại tiểu thư ngươi sao? (*Dịch giả: Không hồ là Lý Duy Nhất, nhất anh rồi)
- Ta ích kỷ khi nào?
Dương Thanh Khê không phục, đôi mắt tròn xoe trừng mắt nhìn hắn.
Lý Duy Nhất nói:
- Thu hoạch ở bảo khố ngoại vi, ngươi có chia cho ta đồng nào không? Trước đó bảo ngươi ra tay giúp thì lề mề, do dự, chẳng phải là muốn mưu cầu lợi ích lớn nhất sao? Hừ... bốn mươi tám cân Tiên Nhưỡng, trị giá bốn trăm tám mươi vạn Dũng Tuyền Tệ...
Dương Thanh Khê biết hắn muốn làm gì, lập tức thu Tiên Nhưỡng vào Tổ Điền, bờ môi đỏ mọng nhếch lên, cười tủm tỉm nói:
- Năm triệu Dũng Tuyền Tệ, Thanh Khê nhất định sẽ trả, nhưng số Tiên Nhưỡng này có tác dụng với ta, xin Thần Tử điện hạ cho khất thêm một thời gian. Sau này có chỗ nào cần đến Thanh Khê, Thần Tử điện hạ cứ phân phó một tiếng, Thanh Khê tuyệt không do dự nữa, nhất định toàn lực phối hợp.
Trong lòng Lý Duy Nhất sinh ra cảm giác khác lạ.
Dương Thanh Khê vốn thích làm bộ làm tịch, luôn mang vẻ kiêu ngạo thanh lãnh của lãnh tụ thế hệ trẻ, đây là lần đầu tiên ở trước mặt hắn chịu thua, tự xưng Thanh Khê.
Giống như một con ngựa hoang trở nên ngoan ngoãn trước mặt hắn, sẵn sàng để hắn cưỡi lên người. Ngay cả khi sự ngoan ngoãn này là giả bộ, cũng mang lại cảm giác thú vị.
Lý Duy Nhất hiểu rất rõ, đây là vì hắn đã đột phá lên Linh Niệm Sư tứ tinh, thực sự vượt qua nàng về tu vi.
Oanh!
Một tiếng sụp đổ vỡ vụn chói tai truyền đến, to hơn tiếng sấm gấp mấy lần.
Cả động phủ rung lắc dữ dội, mặt đất chấn động, thạch bích xuất hiện nhiều vết nứt.
Đá vụn không ngừng rơi xuống, tạp vật rơi vỡ đầy đất.
Dù trong động phủ toàn là cao thủ, cũng kinh hãi đến biến sắc, vội vàng tháo chạy ra ngoài.
- Lẽ nào là vì chúng ta xông vào nội vi, chạm phải thứ gì không nên chạm sao?
Thác Bạt Bố Thác nói.
Lý Duy Nhất phủ định:
- Âm thanh truyền tới từ nơi rất xa, đồng thời kèm theo năng lượng mạnh mẽ. Địa Hạ Tiên Phủ bộc phát chiến đấu cực kỳ khủng bố, ít nhất là cự đầu Trường Sinh cảnh đang giao thủ.
Sắc mặt Dương Thanh Khê ngưng trọng:
- Trường Sinh cảnh bình thường không thể gây ra động tĩnh lớn như vậy trong Địa Hạ Tiên Phủ. Không chừng là Siêu Nhiên đánh vào rồi!
Nàng hiểu rõ một chút nội tình, biết một năm qua, bia mộ và phần mộ trên mặt đất không ngừng lan rộng, đã thu hút sự quan tâm của các thế lực ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Vô số cao thủ trong thiên hạ hội tụ về Phủ Châu, đặc biệt là sự mất tích của Đường Vãn Châu đã dấy lên sóng to gió lớn ở Bắc Cảnh, có Siêu Nhiên giáng lâm xuống lối vào Địa Hạ Tiên Phủ, vẫn luôn nghĩ cách để đánh vào đây.
Trong mắt Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác lộ ra vẻ mừng rỡ.
Hai người bọn họ vì Lý Duy Nhất nên đương nhiên sẽ không phản bội Đạo Giáo.
Nhưng bọn họ hiểu rõ, Đạo Nhân không thể thực sự chấp nhận Nhân tộc, luôn coi bọn họ là dị loại, nếu Siêu Nhiên của Tuyết Kiếm Đường Đình và Tả Khâu Môn Đình đánh vào, phá hủy tổng đàn Đạo Giáo, liền có thể cứu mọi người bị giam giữ ở trong Thần Ngục, bọn họ và Lý Duy Nhất cũng sẽ có cơ hội tìm lại tự do.
Dù sao Lý Duy Nhất gia nhập Đạo Giáo cũng là do tình thế bắt buộc.