Thái Sử gia (2)

- Phập!

- Phập phập!

Hai thanh phi kiếm một xanh một trắng xuyên thủng lồng ngực bọn hắn, ngay cả Pháp khí chiến y cũng nổ tung, căn bản không ngăn cản được.

Hai cao thủ Đạo Chủng cảnh tứ trọng ôm hận tại chỗ, thi thể chìm xuống sông.

Trong đại sảnh dùng bữa, Lý Duy Nhất vung tay đánh ngã Hà Càn và Quách Chân Thắng đang lao về phía mình, đánh ngất bọn hắn.

Nhìn cảnh tượng hỗn loạn, quỷ dị và máu me trước mắt, hắn đeo mặt nạ mà Nghiêu Thanh Huyền đưa cho, không hề do dự, tay bắt chỉ quyết, linh quang ở mi tâm nở rộ.

Trong miệng niệm ra một chữ:

- Giả!

“Giả” (者) là một trong chín chữ trong Lục Giáp Mật Chú của Đạo môn, kết hợp với niệm lực hóa thành linh quang sóng âm, lấy Lý Duy Nhất làm trung tâm lan tỏa ra xung quanh.

Vù!

Toàn bộ sợi tơ linh quang màu xanh đều bị đánh tan.

Những người đang phát điên trên thuyền như được thanh lý sạch sẽ tinh thần, ánh mắt khôi phục vẻ trong trẻo, thần sắc kinh hãi nhìn tay mình, không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Chiếc mặt nạ vô cùng đặc thù, có thể che giấu khí tức pháp khí cùng niệm lực của Lý Duy Nhất, khiến chúng phát sinh thay đổi.

Vị Linh Niệm Sư trên tầng hai làm sao ngờ được trên thuyền lại có cao thủ tinh thông thủ đoạn thanh tâm minh trí? Hắn lập tức ngưng tụ ra một đôi quang dực trên lưng muốn đào tẩu.

- Chạy đi đâu?

Cánh cửa chính của khoang thuyền tầng ba mở toang, bốn thân ảnh xông ra, ai nấy đều là cường giả đỉnh tiêm. Một người giương cung cài tiễn, một người quăng ra Pháp khí bảo luân, một người dang cánh đuổi theo, còn một người thi triển đạo thuật.

Bốn người này là môn khách của Thái Sử gia.

Ở đầu kia, Thái Sử Bạch đang truy đuổi trên mặt sông, bên tai đột nhiên vang lên tiếng sáo du dương, ánh mắt nhìn về phía bờ sông.

Một thân ảnh hắc bào đứng dưới gốc cây bên sông cách đó mấy chục trượng, thổi lên khúc nhạc, thân thể lúc thực lúc ảo.

Tuyết rơi trong vòng mấy chục trượng hóa thành từng lớp sóng tuyết chồng chất lên nhau, lao về phía Thái Sử Bạch.

Mỗi một bông tuyết đều nhiễm pháp khí, còn sắc bén hơn cả lưỡi đao.

Thái Sử Bạch tung ra một chưởng, chưởng lực mạnh mẽ, hào quang bộc phát chiếu sáng cả hai bờ đại giang, đánh cho mặt sông lõm xuống, tuyết bay trong vòng mấy chục trượng hóa thành bụi phấn.

Lý Duy Nhất đã sớm thu hồi mặt nạ, đi ra ngoài đại sảnh, trước tiên liếc nhìn Nhất Trú Tuyết đã biến mất trong màn đêm.

Lại nhìn về phía hắc ảnh đang thổi sáo bên bờ sông, trong lòng thầm nghĩ:

- Hắn chắc hẳn chính là ca ca Tàn Dạ Tuyết của Nhất Trú Tuyết. Quả nhiên chuẩn bị đầy đủ, nếu bị bọn hắn vây chặn thì đúng là rắc rối.

Lý Duy Nhất làm sao có thể không tìm hiểu về kẻ thù của mình?

Trong tư liệu, Tàn Dạ Tuyết có thiên phú cao hơn Nhất Trú Tuyết, dùng sáo làm binh, không phải Truyền Thừa Giả nhưng lại dám khiêu chiến, tốc độ tu luyện không hề chậm hơn Truyền Thừa Giả.

Trong tiếng sáo, sóng lớn trên mặt sông hóa thành cự nhân băng sương màu trắng cao mười trượng, một quyền đánh về phía Thái Sử Bạch, hàn sương như muốn đóng băng cả đại giang.

- Vút! Vút!

Hai thanh phi kiếm một xanh một trắng được Thái Sử Bạch triệu hồi, chém nát băng sương khổng lồ.

Nhìn lại bên bờ sông.

Tiếng sáo tan, người áo đen đã biến mất không thấy đâu nữa.

Vị Linh Niệm Sư kia không thể trốn thoát, bị bốn vị môn khách của Thái Sử gia bắt giữ, đưa tới lầu các tầng ba.

Lý Duy Nhất thì đã sớm quay về khoang thuyền tầng hai, hội hợp cùng Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu.

Tề Tiêu truyền âm nói:

- Thái Sử gia là một trong bốn đại gia tộc của triều đình, lão tổ Thái Sử Công địa vị siêu nhiên, vốn là một vị Thánh Linh Vương Niệm Sư, nghe nói từng được Vụ Thiên Tử chỉ điểm, nắm giữ một nửa trận pháp phòng ngự của Vân Thiên Tiên Nguyên, Thành Lăng Tiêu và bốn đại quan ải. Một nửa còn lại do Tam cung chủ của Lân Đài nắm giữ.

Thánh Linh Vương Niệm Sư chính là Siêu Nhiên của con đường tu hành niệm lực, cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh chỉ có vài người đếm trên đầu ngón tay.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Chuyện này không đúng lắm! Uy danh của Thái Sử Bạch ta đã từng nghe qua ở Bắc Cảnh, vốn là đích tôn của Thái Sử Công, nhi tử có thiên tư cao nhất của Thái Sử Thanh Thương, ở triều đình tuyệt đối là anh kiệt đỉnh tiêm. Nhân vật bực này xuất hành làm sao cũng phải có quan thuyền bảo hạm của riêng mình chứ, sao có thể cùng nhiều người chen chúc trên một con thuyền như vậy?

Tề Tiêu cười nói:

- Chẳng phải chúng ta cũng ở trên con thuyền này sao? Ngươi nói không sai, Thái Sử Bạch uy danh hiển hách, là cao thủ thứ hai dưới sáu mươi tuổi của Thái Sử gia, nhưng bây giờ chúng ta cũng không còn là những tiểu bối trẻ tuổi của hai ba năm trước nữa.

Lý Duy Nhất im lặng hồi lâu, sau khi suy nghĩ mới nói:

- Vừa rồi ta đã ra tay, người của Thái Sử gia hẳn sẽ nhận ra. Hiện tại chúng ta có hai con đường.

- Con đường thứ nhất, lập tức rời thuyền, nhưng rất có thể chạm trán Nhất Trú Tuyết và Tàn Dạ Tuyết.

- Con đường thứ hai, ở lại trên thuyền, mượn thế của Thái Sử gia, dọc đường có thể thông suốt không trở ngại. Hiện tại Tàn Dạ Tuyết và Nhất Trú Tuyết vẫn chưa biết chúng ta ở trên thuyền.

- Nhưng ngộ nhỡ ba động khí tức ta ra tay lúc nãy bị Giáp Tử Sách cảm ứng được, Loan Đài phái người tới kiểm tra thì sẽ là một chuyện phiền phức không nhỏ.

Tề Tiêu cười nói:

- Hiện tại sự giám sát của triều đình đã không còn nghiêm ngặt như trước, trừ khi ngươi gây ra chuyện gì kinh thiên động địa. Ta thấy phiền phức lớn hơn chính là hai Thuần Tiên Thể như ta và Thác Bạt, rất khó giải thích rõ ràng lai lịch. Trực tiếp báo đại danh thì sẽ bị tra ra rõ ràng.

- Hay là đi thôi? Chẳng phải là Nhất Trú Tuyết và Tàn Dạ Tuyết sao, vừa hay dùng để mài giũa ý chí chiến đấu của chúng ta.

Thác Bạt Bố Thác nói.

Lý Duy Nhất ra hiệu im lặng, nhìn về phía cửa sổ.

Tiếng gõ cửa truyền tới.

Giọng của một thiếu nữ vang lên ngoài cửa:

- Vị Linh Niệm Sư đại nhân bên trong, lúc nãy đã nghĩa hiệp ra tay, phu nhân nhà ta vô cùng cảm kích, đặc biệt sai nô tỳ tới mời lão nhân gia ngài lên tầng ba một chuyến, mong đại nhân chớ có khước từ, ban cho một chút thể diện.

Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác nháy mắt ra hiệu, cảm thấy ba chữ “lão nhân gia” vô cùng thú vị.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters