Lý Duy Nhất suy nghĩ xem có nên đóng giả thành một lão già cổ hủ tính tình quái gở để trực tiếp từ chối hay không.
Giọng của thiếu nữ lại vang lên:
- Phu nhân nói, vị Linh Niệm Sư của Tà Giáo kia đã linh hỏa tự thiêu mà chết.
Tề Tiêu và Thác Bạt Bố Thác không cười nổi nữa.
Đối phương nói như vậy, hiển nhiên đã đoán được người Đạo Giáo đang tìm kiếm chính là bọn hắn. Có lẽ ngay từ lúc bọn hắn lên thuyền đã bị người chú ý tới rồi.
Điều này khiến bọn hắn cảm thấy rợn tóc gáy!
- Thái Sử gia có nhân vật cực kỳ thông minh, hơn nữa tu vi cao thâm.
Thác Bạt Bố Thác truyền âm nhắc nhở.
Tề Tiêu đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, thần sắc đại biến, truyền âm nhắc nhở Lý Duy Nhất lúc này đã mở cửa:
- Ta biết vị phu nhân kia là ai rồi! Nàng họ Long, đến từ Long Môn, gả cho đệ nhất cao thủ dưới Siêu Nhiên của Thái Sử gia là Thái Sử Thanh Thương, là nhân vật vô cùng lợi hại của giáp trước. Duy Nhất huynh cẩn thận ứng đối, quay lại chúng ta bàn luận kỹ hơn.
Lý Duy Nhất nghe nói đối phương họ Long, đầu đã thấy đau rồi, Tề Tiêu lại mới nói được một nửa.
Cửa đã mở, đành đâm lao phải theo lao.
Bây giờ không đi gặp mặt, hoặc trực tiếp xuống thuyền, đều mang lại cảm giác “có tật giật mình”.
Vị tỳ nữ kia trông chừng mười sáu mười bảy tuổi, môi hồng răng trắng, không ngờ lại là một Thuần Tiên Thể. Sau khi nàng nhìn thấy tướng mạo của Lý Duy Nhất thì ngẩn người ra một lúc, sau đó vội vàng xin lỗi:
- Xin lỗi, xin lỗi, hóa ra tiên sinh lại trẻ tuổi như vậy, nô tỳ còn tưởng Linh Niệm Sư đều là những lão tiền bối tuổi tác trên một giáp!
Dáng vẻ hiện tại của Lý Duy Nhất cũng chỉ tầm ba mươi tuổi trở lên một chút.
Trong lòng hắn thầm than, sớm biết sẽ bị ép phải ra tay thì nên dùng dung mạo già dặn hơn để gặp người.
Lý Duy Nhất chắp tay cười nói:
- Ngàn vạn lần đừng khen tại hạ, trước mặt Thái Sử gia, ta có cảm giác kính sợ như đom đóm nhìn thấy nhật nguyệt. Dẫn đường đi, cô nương xưng hô thế nào?
- Không có đại danh, cứ gọi nô tỳ là Hà Nhi.
Tỳ nữ kia chỉ cảm thấy vị Linh Niệm Sư này nói chuyện rất thú vị, không hề giống những Linh Niệm Sư cổ hủ từng gặp trước đây, bị chọc đến mức che miệng cười khẽ, duyên dáng ở phía trước dẫn đường.
Lý Duy Nhất đi theo phía sau, leo lên cầu thang, trong lòng thầm suy nghĩ về mục đích đối phương triệu kiến, cùng những câu hỏi có khả năng bị hỏi tới.
Thái Sử Bạch đang đợi ở đầu cầu thang để biểu thị sự coi trọng với khách nhân.
Lý Duy Nhất rốt cuộc có cơ hội nhìn kỹ vị Giáp Thứ của Thái Sử gia này.
Thể chất Thuần Tiên Thể, khí vũ hiên ngang, đôi mắt thần hoa nội liễm, không hề có chút cảm giác hoàn khố của loại vương tôn quý tộc.
Tuyệt đối là đối tượng mộng tưởng hoàn mỹ trong lòng vô số nữ tử.
Nhìn lại Lý Duy Nhất, da thịt phàm nhân, khuôn mặt hơi béo, mặc dù đã ăn mặc rất chỉnh tề, sống lưng thẳng tắp, nhưng so sánh lại thì chẳng khác nào phàm nhân đứng cạnh chân tiên.
Thái Sử Bạch thấy đối phương trẻ tuổi như vậy, trong lòng hơi kinh ngạc.
Bởi vì lão tổ vốn là Thánh Linh Vương Niệm Sư, đồ tử đồ tôn vô số, hắn từng gặp qua rất nhiều Linh Niệm Sư, nhưng kẻ có thể tu luyện tới trình độ Linh Niệm Sư tứ tinh ở tuổi ba mươi thì chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cho dù đối phương có trì hoãn lão hóa, nới rộng tuổi tác tới bốn mươi thì vẫn rất kinh người.
Hắn hiển nhiên đã nghe thấy lời Lý Duy Nhất nói lúc dưới, cười nói:
- Thái Sử gia quản lý tế tự lễ nhạc của triều đình, không giống Tà Giáo tàn nhẫn thị sát, huynh đài đừng có kinh sợ. Vừa rồi tình thế nguy cấp, nếu không nhờ ngươi kịp thời nghĩa hiệp ra tay, không biết bao nhiêu người vô tội sẽ uổng mạng. Hạng người nhân nghĩa như vậy, Bạch mỗ cực kỳ khâm phục.
Lý Duy Nhất xua tay nói:
- Lấy tu vi của Thái Sử công tử, muốn giết vị Linh Niệm Sư của Tà Giáo kia cũng chỉ là chuyện phẩy tay mà thôi.
- Giết thì dễ, nhưng phá thuật và thanh trừ tà chướng lại rất khó. Mời, gia mẫu đã đợi lâu. Nhân huynh xưng hô thế nào?
Thái Sử Bạch làm ra thủ thế mời, để Lý Duy Nhất đi trước.
- Tả Ninh!
Lý Duy Nhất không còn dám nói mình là Sư Không Kính Uyên, tùy tiện lấy một cái tên không có thực.
Cho đến thời điểm hiện tại, Thái Sử Bạch đã để lại cho hắn ấn tượng rất tốt. Thân là tinh anh của đại tộc, lại không hề có vẻ ngạo mạn. Có thể thấy chỉ cần có thực lực thì ở đâu cũng sẽ được tôn trọng.
Vừa mới đi tới ngoài cửa, bên trong đã vang lên một giọng nữ đầy từ tính:
- Tả tiên sinh có phải là người của Đông Cảnh không?
Nếu đối phương xuất thân từ Long Môn, tất nhiên sẽ cực kỳ hiểu Đông Cảnh. Lý Duy Nhất đứng ngoài cửa, vội vàng chắp tay hành lễ:
- Vãn bối đến từ Súc Châu ở Nam Cảnh.
Súc Châu hẻo lánh, địa vực rộng lớn, tiếp giáp Tây Cảnh, đại bộ phận đều là sa mạc. Sào huyệt của Địa Lang Vương Quân nằm ở đó, đã chiến loạn nhiều năm, thế lực hỗn loạn.
Quả nhiên sau khi Lý Duy Nhất nói như vậy, bên trong rơi vào trầm mặc, không tiếp tục truy hỏi.
Lý Duy Nhất hơi ngước mắt nhìn lên, phía sau tấm màn trướng, lờ mờ có thể thấy ở vị trí trung tâm ngồi một vị phu nhân ung dung hoa quý, búi tóc rất cao, trường bào rủ xuống đất, không nhìn rõ tuổi tác và dung mạo.
Vị trí lệch về bên trái ngồi một thân ảnh thanh mảnh nhu mỹ, vắt chéo đôi chân cực dài, có thứ gì đó giống như cái đuôi đang ngoe nguẩy dưới ghế.
Mà ở giữa sảnh là một cái xác cháy đen thui.
Giọng nói của Long thị lại truyền tới:
- Tả tiên sinh tuổi còn trẻ mà niệm lực đã cao thâm như vậy, đưa mắt nhìn khắp Thành Lăng Tiêu, trong vòng một giáp có thể có tư chất này không quá năm người. Không biết sư thừa phương nào?
Lý Duy Nhất sớm đã có sách lược ứng đối:
- Lúc nhỏ từng theo một lão nhân bán tranh tu hành hai tháng, nhưng từ đó về sau không còn nhìn thấy lão nhân gia kia nữa! Ngoài ra, mong phu nhân chớ gọi tiên sinh, gọi Tả Ninh là được, nếu không vãn bối sẽ cảm thấy như có gai ở sau lưng.
Phía sau màn trướng, thân ảnh nhu mỹ có đuôi kia cười duyên một tiếng, thanh âm rất êm tai.