Có lẽ khi đạt tới Linh Niệm Sư thất tinh và Thánh Linh Niệm Sư, tỷ lệ thời gian sẽ còn lớn hơn nữa, dùng cái này để đuổi kịp những cự đầu Trường Sinh cảnh và Siêu Nhiên kia.
Thôi động lực lượng thời gian của Đạo Tổ Thái Cực Ngư sẽ tiêu hao niệm lực cực lớn. Một lần chỉ có thể duy trì tu luyện nửa tháng, bên ngoài trôi qua khoảng chừng ba ngày.
Trong biển kinh văn, mười ngày trôi qua.
Kinh văn trên Thần Khuyết Đạo Chủng của Lý Duy Nhất chỉ thêm được ba cái.
Nhưng trong Phong Phủ, Long Chủng không mấy khi tu luyện lại nảy mầm trước một bước.
Lý Duy Nhất lo lắng động tĩnh khi đột phá giới quá lớn, lập tức xông ra khỏi biển kinh văn, tiến vào Không Gian Huyết Nê.
Kế đó, đáp thuyền xuất hiện trên Thang Cốc Hải.
Long Chủng giống như thai động, mỗi một lần chấn động, Phong Phủ đều sẽ theo đó khuếch trương một vòng, kế đó dẫn phát sự chấn động pháp khí của toàn thân.
Ngân mạch, huyền mạch, nhục thân… hết thảy đều có cảm giác đau đớn, đang được cường hóa thêm một bước.
Đây là quá trình đột phá cảnh giới dẫn phát sự lột xác thực lực tổng thể của võ tu.
Trong Phong Phủ.
Kinh văn trên Long Chủng lúc thì hiện lên, lúc thì trầm xuống.
Lực lượng của kinh văn làm thay đổi thuộc tính pháp khí trong Phong Phủ. Dần dần, pháp khí trở nên đỏ rực nóng bỏng, tỏa ra kim mang, giống như Kim Ô Hỏa Diễm.
Pháp khí từng luồng từng luồng bện xoắn vào nhau, phát ra tiếng long ngâm trầm thấp, kế đó hóa thành hình rồng.
Long Chủng giống như long sào.
Bốn phía vạn long bôn đằng.
Lý Duy Nhất tu luyện Long Chủng chủ yếu dựa vào Thiên Long Kinh Văn Toàn Giải.
Thiên Long là Cổ Tiên cự thú trong truyền thuyết, sinh ra có thất trảo.
Cổ Thiên Tử Phi Long chỉ có ngũ trảo.
Giao Long thì chỉ có tứ trảo.
Trong Phong Phủ của Lý Duy Nhất, những hư ảnh Hỏa Long do pháp khí ngưng tụ ra đều là thất trảo, đang tu luyện theo hướng Đạo của Thiên Long.
- Sau khi nảy mầm, đạt tới Đạo Chủng cảnh nhị trọng là có thể ngưng tụ ra đạo tâm ngoại tượng rồi!
Xoạt...
Toàn lực vận chuyển pháp khí Phong Phủ, lưu chuyển trong ngân mạch.
Vị trí Phong Phủ xuất hiện dao động không gian, pháp khí và ý niệm cuồn cuộn tuôn ra.
Tiếng long ngâm vang dội trên mặt biển.
Trong vòng trăm trượng quanh Lý Duy Nhất hóa thành một vùng hỏa vực màu đỏ vàng. Từng con Thất Trảo Thiên Long bằng lửa bay lượn quanh hắn, thanh thế hào hùng, bá đạo hùng vĩ.
- Đây chính là đạo tâm ngoại tượng của ta sao?
- Võ tu Long Chủng chủng đạo đều có thanh thế thần dị như vậy sao? Không đúng, đạo tâm ngoại tượng của lão Tề và Thác Bạt dường như không phải như thế này.
Lý Duy Nhất cảm thấy đạo tâm ngoại tượng của mình quá mức khoa trương, hỏa diễm sôi trào, Thiên Long bay múa.
Mặc dù hiện tại cảnh giới vẫn chưa cao lắm, nhưng chỉ cần bộc phát đạo tâm ngoại tượng thì nhất định sẽ thu hút sự chú ý, rất khó để khiêm tốn.
- Không đúng, ta mới Đạo Chủng cảnh nhị trọng, tại sao đạo tâm ngoại tượng đã có thể chạm tới ngoài trăm trượng rồi? Cách trình độ “nhất lý” chỉ còn một bước mà thôi. (*1 dặm = 180 trượng)
- Xem ra Long Chủng đúng là một loại Đạo Chủng thượng đẳng.
Lý Duy Nhất thu lại các loại tạp niệm trong lòng, cảm thận cảm nhận đạo tâm ngoại tượng.
Ánh mắt ngưng lại, thử nghiệm chỉ dùng ý niệm khống chế Thất Trảo Thiên Long để phát động công kích, muốn biết có thể đạt tới hiệu quả như thế nào.
- Oành! Oành...
Thất Trảo Thiên Long chỉ dài chừng một trượng, nhiệt độ cực cao, thiêu đốt đến mức mặt biển bốc lên sương mù trắng. Bọn chúng hoặc vung vuốt, hoặc va chạm, hoặc quẫy đuôi, thổi bùng từng đợt sóng lớn.
Căn bản không cần Lý Duy Nhất ra tay, ngồi ở đó liền có bầy rồng bay ra oanh kích về phía bốn phương.
- Ta hiểu rồi! Trăm trượng chỉ là khoảng cách xa nhất mà pháp khí và ý niệm có thể chạm tới.
- Thực tế, vượt quá mười trượng thì lực lượng công kích bắt đầu sụt giảm, khả năng khống chế cũng đang yếu đi. Đến trăm trượng thì pháp khí giống như một luồng gió, không thể ngưng tụ, rất khó đạt tới hiệu quả tổn thương.
- Khoảng cách công kích ở trạng thái tuyệt đối chỉ bằng một phần mười của đạo tâm ngoại tượng.
Điều này đã vượt quá dự tính của Lý Duy Nhất rất nhiều. Nghĩ tới Diêu Khiêm đứng đầu Giáp Tử Sách kia, trước khi đột phá Trường Sinh đã danh xưng “ba mươi dặm tuyết”. Khoảng cách công kích tuyệt đối bằng một phần mười cũng có tới ba dặm.
Trong vòng ba dặm, bất kỳ chiêu thức nào cũng là một kích toàn lực.
Ngoài ba dặm cũng có thể giết địch.
Lực hủy diệt mạnh mẽ, tiến vào bất kỳ thành trì nào cũng sẽ kinh động Loan Đài và Thị Tòng Điện, bị trọng điểm giám sát.
Chạm trán cường giả như vậy, chạy trốn thế nào đây?
Phải cách ngoài ba mươi dặm mới có sinh cơ.
Lý Duy Nhất thầm suy nghĩ:
- Hiện tại đã rời khỏi Nam Thanh Cung, có thể yên tâm lớn mật sử dụng Đạo Tổ Thái Cực Ngư.
- Nếu tiếp theo gác lại Thần Khuyết Đạo Chủng và tu hành niệm lực, toàn lực tu luyện Long Chủng, lấy tốc độ tham ngộ Long Chủng của ta, dưới sự trợ giúp của Thời Gian Chi Kiển, một tháng chắc hẳn có thể đạt tới Đạo Chủng cảnh tam trọng, trong vòng ba tháng đạt tới tứ trọng không phải vấn đề lớn, nửa năm có thể đạt tới ngũ trọng...
Ý niệm này nhanh chóng bị Lý Duy Nhất gạt bỏ.
Nếu chủ tu Long Chủng thì lúc đầu đã trực tiếp trồng vào Thần Khuyết.
Mặc dù tu luyện Thập Nhị Tự Đạo Chủng gian nan, nhưng càng nhiều kỳ vọng, không thể bỏ khó cầu dễ được.
- Đạo kinh trong Song Sinh Đạo Giáo quá ít, hơn nữa đều là bản chép lại. Nếu có thể tham ngộ một số đạo môn chân kinh đẳng cấp cao, hoặc có danh sư Đạo môn giảng dạy chỉ điểm, tốc độ tu luyện chắc chắn sẽ nâng cao.
Khoảnh khắc này, Lý Duy Nhất rất nhớ Linh Vị tiền bối.
Nếu có nàng ở đây thì không cần dựa vào bản thân khổ cực mò mẫm, đi nhiều đường vòng oan uổng như vậy.
Sau khi “nảy mầm” kết thúc, Lý Duy Nhất thu hồi đạo tâm ngoại tượng, pháp khí Thất Trảo Thiên Long quay trở về Phong Phủ ngao du.
Hắn trở về Không Gian Huyết Nê, dùng một viên Hi Hòa Đan để khôi phục niệm lực tiêu hao trong Linh Giới.
Hi Hòa Đan là do hắn dựa theo đan phương của Tinh Trú Đan mà tự mình nghiền ngẫm luyện chế thành.
Không dùng Cực Trú Quang Lộ đắt đỏ làm chủ dược, mà dùng hoa lộ của Hi Hòa Hoa thay thế.
Thất bại rất nhiều lần mới thí nghiệm thành công.
Hi Hòa Đan này, mỗi một viên chỉ có khoảng hai thành công hiệu của Tinh Trú Đan.
Lý Duy Nhất cảm thấy, cùng lắm chỉ được coi là Pháp đan hạ phẩm, Pháp đan trung phẩm, không thể so sánh với thứ mà Thiền Hải Quan Vụ luyện chế.
Cũng may luyện chế được nhiều, mỗi ngày dùng một viên, ăn như kẹo là được.
Dù dùng để khôi phục niệm lực cũng không thấy xót của.