Thác Bạt Bố Thác nói:
- Truyền Thừa Giả thứ nhất của Long Môn chỉ có Long Điện mới đủ tư cách, đáng tiếc đã chết trong tay Đường Vãn Thu và Lục Thương Sinh.
Lâu thuyền cập bến.
Đã có đại đội nhân mã tới đón rước, đa số mặc quan bào, xa giá dị thú đậu kín bờ sông.
Long thị và Long Hương Sầm từ đầu tới cuối đều không xuống xe, chỉ có Thái Sử Bạch lộ diện.
Thực sự không thể khước từ, Lý Duy Nhất phải tham gia tiệc đón gió tẩy trần của phủ thành chủ. Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu đóng giả tùy tùng, không có nhập tiệc.
Trên yến tiệc, Long thị và Long Hương Sầm cũng không hiện thân.
Tiệc rượu trên quan trường, Lý Duy Nhất thực sự không có hứng thú. Nhân lúc Thái Sử Bạch bị đám quan viên Thành Lôi Lăng vây quanh kính rượu, hắn vội vàng rút lui, cùng Thác Bạt Bố Thác và Tề Tiêu “trốn” khỏi phủ thành chủ.
Thức ăn ở tổng đàn Đạo Giáo thực sự không dám khen ngợi, đã nợ cái miệng một năm rồi.
Ba người chạy thẳng tới Thiên Các, chuẩn bị bồi bổ cho bản thân một bữa.
Thiên Các thuộc về Thiên Lý Sơn, không tham gia vào tranh giành thiên hạ, vì vậy sẽ bảo vệ nghiêm ngặt bí mật và quyền riêng tư của khách nhân, không cần lo lắng bị lộ thân phận. Rất nhiều giao dịch và tụ hội bí mật đều diễn ra ở nơi này.
Thác Bạt Bố Thác là tử đệ đại tộc biết hưởng thụ, không chỉ gọi một bàn món ngon, mà còn gọi giai nhân vạn người chọn một gảy đàn tấu nhạc, hiến vũ hầu rượu, có thể nói xa hoa trụy lạc.
Lý Duy Nhất không phải là kẻ không ăn khói lửa nhân gian, bên cạnh tự nhiên có giai nhân bầu bạn, thỉnh thoảng đưa tới bên môi một ly rượu ngon.
Nhạt nhẽo suốt một năm, đa số thời gian đều bế quan ăn lương khô.
Rượu, dường như cũng không khó uống như thế.
Thác Bạt Bố Thác không hoàn toàn thả lỏng cảnh giác, giao lưu bằng phương thức truyền âm:
- Kỳ thực ta và lão Tề đề cao bản thân quá mức rồi, dù thân phận chúng ta bại lộ, người Thái Sử gia cũng sẽ không quá để tâm. Bọn hắn chưa chắc đã biết một năm trước ta cùng Thiếu Quân cùng tiến vào Địa Hạ Tiên Phủ và bị mắc kẹt ở bên trong.
- Duy Nhất huynh, ngươi thì khác! Thân phận Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Ẩn Môn quan trọng hơn ta quá nhiều, còn có những bảo vật trên người ngươi nữa.
Sắc mặt của Tề Tiêu trắng bệch từ bên ngoài rảo bước đi vào, giống như bị dọa sợ:
- Các người có biết lúc nãy ta quay lại đã gặp ai không?
Tề Tiêu thường xuyên ra vào Thiên Các và Tiên Lâm, tầm mắt rất cao, cảm thấy người khác sắp xếp không hợp ý nên đích thân đi vào nội viện tuyển chọn giai nhân.
Thác Bạt Bố Thác vẫy tay, để chư nữ tạm thời lui xuống.
Tề Tiêu uống liền ba ly mới đè ép được kinh hãi trong lòng:
- Vừa rồi ta đã lướt qua vai Long Đình, may mà đã thi triển Dịch Dung Quyết, thu liễm khí tức. Nếu không chắc chắn hỏng việc.
Thác Bạt Bố Thác nói:
- Long Đình chưa chắc đã biết Tề Tiêu ngươi.
Tề Tiêu không có tâm trí đi mắng đối phương, vỗ bàn nói:
- Mấy ngày trước, Long Đình và Loan Sinh Lân Ấu cùng xuất hiện ở tổng đàn, lúc này hiện thân ở Thành Lôi Lăng, điều này có ý nghĩa gì? Loan Sinh Lân Ấu rất có khả năng đang ở Thiên Các.
Ánh mắt của Lý Duy Nhất và Thác Bạt Bố Thác lạnh xuống, cả hai đều có huyết thù với Loan Sinh Lân Ấu.
Nói chính xác hơn, đệ đệ của Tề Tiêu là gián tiếp chết trong tay đối phương.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta đi dò xét thử, các ngươi đừng có khinh cử vọng động, nói không chừng lão Tề đã bại lộ rồi. Hơn nữa, ngộ nhỡ Loan Sinh Lân Ấu không có ở đây, Long Đình lạc đàn, chúng ta sao có thể bỏ qua thời cơ thu thập hắn tốt như vậy?
Khoác lên mình bộ Ẩn Thân Y cấp bậc Bách Tự Khí tứ phẩm, Lý Duy Nhất thu liễm khí tức tới cực hạn, theo phương vị Tề Tiêu chỉ dẫn, lén lút đi tới.
Một chút gió nhẹ cũng không dám làm kinh động.
Không bao lâu sau, bên ngoài một đình viện nở đầy hoa mai trắng, hắn phát hiện khí tức còn sót lại của Long Đình.
Cả đình viện bị trận pháp bao phủ, không phá trận thì căn bản không thể biết được tình hình bên trong. Nhưng một khi phá trận, thì nhất định sẽ kinh động cao thủ trong đó.
Lý Duy Nhất không có mạo nhiên hành động, nhẹ như một chiếc lá rơi xuống trên một gốc mai cổ thụ to bằng thùng nước bên cạnh tường, nhìn vào trong tường.
- Thông Thiên Nhãn!
Con mắt dựng đứng ở mi tâm mở ra, nhất thời cảnh tượng trong trận pháp hiện ra rõ ràng.
Chỉ nhìn một cái, tim Lý Duy Nhất liền nhảy mạnh.
Trong viện, bên cạnh một linh trì khói sương mù mịt, trong đình bát giác lưu ly, một thân ảnh mặc trường bào đang ngồi, dung mạo tuấn mỹ đến mức yêu dị, tóc dài lúc bạc lúc trắng, đang nâng ly nhẹ nhàng nhấm nháp.
Chỉ là một thân ảnh đã cho người ta cảm giác thâm sâu và nguy hiểm khó lường.
Long Đình đứng ngoài đình, đang bẩm báo điều gì đó với hắn.
Còn có bảy tám thân ảnh hội tụ ở bãi đất trống trong góc tây nam, nơi đó đặt ba mươi bộ quan tài vô cùng chỉnh tề.
Điều thực sự khiến Lý Duy Nhất kinh hãi là Long Hương Sầm cũng ở trong đình.
Nàng nâng đôi chân ngọc lên, ngồi vắt vẻo trên đùi Loan Sinh Lân Ấu, đôi tay vòng qua ôm lấy cổ đối phương, vô cùng yêu mị táo bạo, chiếc đuôi lông xù lắc qua lắc lại.
Mối quan hệ này... khiến Lý Duy Nhất nhìn không hiểu nổi!
Long Hương Sầm và Thái Sử Bạch luôn rất thân mật, giống như tình nhân, sao lại thân mật với Loan Sinh Lân Ấu như thế?
Bất chợt.
Trong đình, Loan Sinh Lân Ấu đang một tay cầm ly rượu, một tay nhẹ nhàng ôm lấy eo thon của Long Hương Sầm bỗng sinh cảm ứng, đôi mắt không có bất kỳ cảm xúc nào nhìn về phía những đóa hoa mai đang nở rộ ngoài viện, đáy mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Đang định phái người đi kiểm tra.
Trận pháp mở ra.
Trần Văn Vũ rảo bước tiến vào trong viện, nghiêm túc bẩm báo:
- Ấu Tôn, tin mới nhất, Lục Thương Sinh đã trở lại! Có người nhìn thấy hắn cùng võ tu của Lôi Tiêu Tông tiến vào Lôi Tam Thập Lục Lăng.
Loan Sinh Lân Ấu lộ ra nụ cười đầy hứng thú, khẽ vỗ lên vai ngọc của Long Hương Sầm, ra hiệu cho nàng đứng dậy:
- Ta đã đợi mười người bọn họ hai năm rồi. Long Đình, có muốn đi hội ngộ với vị anh kiệt ngàn năm có một của Lôi Tiêu Tông này không, xem hắn tu hành ở Đô Ách Quan đã tiến bộ được bao nhiêu?