Dung hồn bí thuật (1)

- Cảm tri thật nhạy bén.

Thời điểm Lý Duy Nhất và Loan Sinh Lân Ấu nhìn nhau qua trận pháp, hắn lập tức đào tẩu.

Một lát sau, Loan Sinh Lân Ấu bước ra khỏi đình viện, phía sau đi theo Long Đình, Long Hương Sầm, Trần Văn Vũ… chuẩn bị rời thành tiến về Lôi Tam Thập Lục Lăng.

Đi tới dưới gốc cây mai cổ thụ kia, Loan Sinh Lân Ấu dừng bước, nhìn lên cành cây.

- Ấu Tôn, có chuyện gì vậy?

Long Đình hỏi.

Lý Duy Nhất cực kỳ cẩn thận, không để lại bất kỳ dấu vết nào, ngay cả lớp tuyết đọng trên cành cây cũng nguyên vẹn không sứt mẻ.

Loan Sinh Lân Ấu khẽ lắc đầu, cười nói:

- Mai trắng đầu cành nở thật đẹp! Trong mùa đông, khi vạn vật khô héo tịch diệt, chỉ có nó tỏa ra sinh mệnh lực mê người. Nếu không dừng chân thưởng thức mà chỉ lo lên đường bôn ba, nhân sinh chắc chắn sẽ thiếu đi rất nhiều màu sắc.

- Chẳng lẽ ta không đẹp bằng nó?

Long Hương Sầm nũng nịu, giọng nói ôn nhu, hoàn toàn không giống một cường giả Truyền Thừa Giả đã thành danh hai mươi năm, trái lại giống như một thiếu nữ mới biết yêu.

- Đều đẹp cả, mỗi cái có một vẻ đẹp riêng.

Loan Sinh Lân Ấu dẫn đầu mọi người rảo bước rời đi.

Trong quá trình di chuyển, mọi người thi triển các loại thủ đoạn, kẻ thì biến hóa hình dáng dung mạo, kẻ thì đeo mặt nạ, hoặc kích hoạt phù lục che giấu dung mạo và khí tức.

Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh một lầu chuông cao bảy tầng, lưng tựa vào cột gỗ, đưa mắt nhìn bọn họ bước ra khỏi Thiên Các.

Hắn không dám nhìn chằm chằm liên tục, sợ đối thủ lại sinh cảnh giác.

- Không ngờ Lục Thương Sinh đã trở lại!

Trong thức hải Lý Duy Nhất hiện ra bóng dáng của Ẩn Cửu, Nghiêu Âm, Khương Ninh, Tả Khâu Hồng Đình, Thạch Thập Thực, khóe môi không tự chủ được nhếch lên.

Hắn rất muốn biết những trải nghiệm và câu chuyện của bọn họ ở Độ Ách Quan, tu vi đã tinh tiến đến mức nào, Nghiêu Âm liệu có trở thành đại mỹ nhân như Nghiêu Thanh Huyền hay không...

Hai năm trôi qua, nỗi nhung nhớ trong lòng Lý Duy Nhất ngày càng nồng đậm, nhưng lại không biết sau khi thực sự tương phùng thì nên đối mặt như thế nào.

Lấy thân phận Tứ Thần Tử của Đạo Giáo?

Lấy thân phận đại đệ tử của Nghiêu Thanh Huyền?

Hay dưới thân phận của Lý Duy Nhất bị phế bỏ?

Hắn thở dài một hơi, trong lòng cảm thán.

Lôi Tam Thập Lục Lăng tất sẽ có một trận giết chóc kịch liệt.

Lý Duy Nhất rất muốn đi góp vui, xem thử tu vi hiện tại của bọn người Loan Sinh Lân Ấu, Lục Thương Sinh, Long Đình ra sao, xem có cơ hội trừ khử Loan Sinh Lân Ấu và Long Đình hay không.

Nhưng lý trí bảo hắn cái náo nhiệt này nhất định rất nguy hiểm.

Loan Sinh Lân Ấu dựa vào cái gì mà dám tới Thành Lôi Lăng?

Dựa vào cái gì mà dám đi chặn giết Lục Thương Sinh?

Nhân cơ hội này, trái lại có thể thăm dò đình viện kia một chút.

Dung mạo và thân hình của Lý Duy Nhất nhanh chóng biến hóa, làn da hóa thành dáng vẻ Thuần Tiên Thể, chớp mắt biến thành bộ dạng của Long Đình, ưu nhã quý khí, ánh mắt lạnh lùng sắc bén.

Vút!

Ngón tay điểm vào bộ Ẩn Thân Y cấp bậc Bách Tự Khí tứ phẩm trên người, hơn bốn trăm kinh văn hiện lên.

Kinh văn thu liễm lại, kiểu dáng biến thành bộ đồ Long Đình vừa mặc.

Lấy bộ dạng của Long Đình, hắn đi tới cửa đình viện.

Trận pháp mở ra từ bên trong.

- Long Đình đại nhân, sao ngài lại quay về rồi?

Võ tu Yêu tộc hóa thành nam tử trung niên đứng ở cửa, tò mò hỏi.

Lý Duy Nhất chắp tay sau lưng bước vào, ánh mắt rơi vào khu vực đặt quan tài ở góc tây nam, vừa đi vừa nói:

- Ấu Tôn không yên tâm, bảo ta quay lại kiểm tra một lượt, tránh để sau khi chúng ta rời đi xảy ra ngoài ý muốn.

Trong đình viện có bốn võ tu Yêu tộc ở lại canh giữ.

Trên người bọn họ mặc phù y có thể che giấu yêu khí và huyễn hóa nhân hình, đều là những cao thủ tu vi Đạo Chủng cảnh.

Tên yêu tu dáng vẻ nam tử trung niên kia bám sát ở bên cạnh:

- Long Đình đại nhân yên tâm, bọn họ đều đang dung hồn rồi, trong hai ngày tới chắc hẳn sẽ tỉnh lại.

Lý Duy Nhất thầm kinh ngạc.

Ở tổng đàn Đạo Giáo, hắn từng xem qua tin tức về bí thuật dung hồn.

Đó là một loại thủ đoạn được các Thệ Linh mạnh mẽ ở Vong Giả U Cảnh sử dụng khi muốn tiến vào nhân gian tu hành, săn giết, dạo chơi hoặc thăm dò.

Bắt giữ người sống, dung hợp linh thể của bản thân với hồn linh của đối phương, nhờ đó có thể ẩn nấp hoàn mỹ.

Cường độ linh thể của Thệ Linh cần phải vượt xa người sống mới có thể làm được.

Nếu ba mươi bộ quan tài trước mắt là ba mươi vị Đạo Chủng cảnh của triều đình mà Loan Sinh Lân Ấu mang ra từ tổng đàn Đạo Giáo, thì hắn đi đâu để tìm được nhiều cường giả Thệ Linh như vậy?

Ở Tiềm Long Đăng Hội, dưới trướng Loan Sinh Lân Ấu đúng là có không ít Thệ Linh.

Sau đó Tả Khâu Môn Đình tra ra được những Thệ Linh đó đến từ ba địa vực trong số hai trăm bảy mươi hai châu bị Vong Giả U Cảnh thôn tính ngàn năm trước.

Lý Duy Nhất có hiểu biết nhất định về sự phân bố thế lực của Vong Giả U Cảnh xung quanh Lăng Tiêu Sinh Cảnh, đây là nhờ Dương Thanh Thiền giảng giải khi bị kẹt trong bảo khố bí mật.

Trong đó hai trăm bảy mươi hai châu năm xưa, đối với Lăng Tiêu Sinh Cảnh mà nói, thì thuộc về khu vực biên duyên của Vong Giả U Cảnh.

Ở các châu thành cũ, có cường giả xây dựng lên hai trăm bảy mươi hai Quỷ Thành, Sát Quật, Hài Phủ… bên trong cũng chinh chiến không dứt, giết chóc còn kịch liệt hơn cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Kỳ Lân Trang hoặc đã đánh phục một số cự đầu của U Cảnh, thu phục vào dưới trướng. Hoặc đã hợp tác với một số cự đầu trong đó để cùng đánh chiếm Lăng Tiêu.

Cực Tây Hôi Tẫn Địa Vực, Vong Giả U Cảnh, Yêu tộc, Đạo Giáo... Lý Duy Nhất chỉ cần nghĩ tới thôi đã cảm thấy mây đen ngợp đầu, có cảm giác áp bách như trời sập đất nứt.

Ba mươi bộ quan tài trước mắt chỉ là sự tình do thế hệ trẻ như Loan Sinh Lân Ấu phụ trách.

Vậy những lão gia hỏa của Yêu tộc kia lại đang làm gì?

Chẳng trách Loan Sinh Lân Ấu dám tới Thành Lôi Lăng, nói không chừng Yêu tộc đã sớm chuẩn bị vạn toàn, Vân Thiên Tiên Nguyên và Thành Lăng Tiêu đã là cá trên thớt trong mắt bọn họ.

Xoạt!

Lý Duy Nhất đẩy một bộ quan tài ra.

Trong quan tài, khí tức âm sát mù mịt.

Một lão giả tóc hoa râm nằm bên trong, khí tức âm sát từ Tổ Điền phun trào ra, ba động pháp khí mạnh đến mức giống như thần cổ đang liên tục vang rền. (*cổ là trống)

Là cao thủ của triều đình, ít nhất đạt tới Đạo Chủng cảnh lục trọng.

Chưa chết, nhịp tim vẫn hoạt động, sinh mệnh lực mạnh mẽ.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters