Dung hồn bí thuật (2)

Xác nhận được phỏng đoán trong lòng, da đầu Lý Duy Nhất tê dại.

Trước mắt chính là ba mươi cao thủ Thệ Linh khủng bố. Nếu kinh động bọn họ, làm bọn họ nhảy ra khỏi quan tài, thì hậu quả không dám tưởng tượng.

Không thể khinh cử vọng động.

Rời đi trước đã!

Lý Duy Nhất cảm thấy nguy hiểm, chưa kịp xoay người đã nhận ra trong đình viện xuất hiện người thứ sáu.

Kẻ vừa xuất hiện kia đang đứng ở vị trí đại môn.

Cánh mũi ngửi thấy mùi hương thanh đạm.

Lý Duy Nhất bình tĩnh không hề hoảng loạn, chậm rãi xoay người, ngước mắt nhìn về phía Long Hương Sầm trong bộ nghê thường.

Làn da trắng ngần của nàng lộ ra từng mảng lớn, tay chân trần trụi, dường như hoàn toàn không biết đến cái lạnh của mùa đông.

Ngón tay ngọc nâng cằm, nàng đang mỉm cười đánh giá “Long Đình” đứng bên cạnh quan tài.

Lý Duy Nhất rốt cuộc cũng có cơ hội nhìn kỹ và xét nét nàng.

Bàn về dung mạo, Long Hương Sầm hội tụ vẻ đẹp của Thuần Tiên Thể và vẻ yêu mị của Yêu tộc, thân hình nóng bỏng, khe ngực mê người, làn da trong suốt, mái tóc bồng bềnh nhưng không hề rối loạn.

Lý Duy Nhất thấp giọng lẩm bẩm:

- Xem ra vẫn đánh giá thấp sự thận trọng và tính cảnh giác của Loan Sinh Lân Ấu rồi.

Long Hương Sầm cười tủm tỉm nói:

- Ái chà, không vui gì hết, sao ngươi chẳng sợ chút nào thế? Người ta cứ tưởng có thể dọa ngươi giật mình chứ.

- Nam tử nào lại sợ mỹ nhân? Lấy dung mạo của Long cô nương, ta thưởng thức còn không kịp, nhìn mãi không chán.

Lý Duy Nhất bây giờ đã khác xưa, có thể ứng phó với nguy hiểm bất ngờ bằng phương thức thoải mái và tự tin hơn.

Long Hương Sầm bị hắn chọc cho cười đến run rẩy, nói:

- Miệng ngươi ngọt như vậy, làm ta chẳng nỡ giết ngươi nữa rồi! Không ngờ ngươi lại quen biết ta?

- Đương nhiên, Truyền Thừa Giả lớn tuổi của Long Môn, ai mà không biết!

Lý Duy Nhất nói.

Nụ cười trên mặt Long Hương Sầm lập tức biến mất, hàn sương bao phủ:

- Ta sẽ từng nhát từng nhát một, cắt nát lưỡi của ngươi trước.

Bốn con yêu thú khác trong đình viện đã nhận ra điểm bất thường, tất cả đều lấy ra Pháp khí, ánh mắt đầy địch ý chậm rãi di chuyển, bao vây Lý Duy Nhất lại.

Khi “Long Đình” xuất hiện, bọn họ đã có chút hoài nghi, nhưng không dám mạo phạm.

- Loan Sinh Lân Ấu đâu?

Lý Duy Nhất hỏi.

Long Hương Sầm nói:

- Chẳng lẽ một mình ta còn không đủ sao?

Loan Sinh Lân Ấu cũng không chắc chắn liệu lúc nãy thực sự có người đang dòm ngó hay không, nên chỉ phái Long Hương Sầm quay lại kiểm tra.

- Long cô nương chắc chắn muốn ra tay ở Thiên Các sao? Nếu sự tình ở đây bị người của triều đình phát hiện, nếu bí mật ngươi hiện thân ở đây bị triều đình biết được, e là ngươi không thể sống sót rời khỏi Thành Lôi Lăng!

Lý Duy Nhất ngoài mặt ung dung, nhưng thần kinh đã căng như dây đàn, quan sát xung quanh để tìm phương thức đột phá vòng vây.

Một Truyền Thừa Giả đã thành danh từ hai mươi năm trước, ai dám coi thường?

- Quan tâm đến an nguy của ta thế sao? Ngươi đúng là người tốt!

Khóe môi của Long Hương Sầm nhếch lên, đạo tâm ngoại tượng đột nhiên bộc phát.

Ngay lập tức, cả đình viện bị pháp khí màu xanh ngọc bao phủ, yêu ảnh trùng trùng, ảo tượng dày đặc.

Oành! Oành...

Bốn cường giả Yêu tộc khác cũng bộc phát đạo tâm ngoại tượng, tầng tầng lớp lớp đè lên người Lý Duy Nhất.

Giống như năm ngọn núi lớn đổ ập xuống, ngàn vạn xích sắt quấn thân, Lý Duy Nhất biết trận chiến này không thể tránh khỏi.

Thế là hắn lấy ra cái mặt nạ vàng hình Phật cười mà Nghiêu Thanh Huyền đưa cho đeo lên mặt, nhằm che giấu ba động lực lượng của bản thân.

Nhìn thấy chiếc mặt nạ này, trong mắt Long Hương Sầm hiện lên vẻ kinh ngạc:

- Hóa ra là ngươi, thú vị. Xem ra Tả Ninh cũng không phải chân diện mục của ngươi, ngươi rốt cuộc là ai?

Trên lâu thuyền, Lý Duy Nhất từng đeo chiếc mặt nạ này.

Long Hương Sầm là người biết nhìn hàng, nàng nhận ra lúc này Lý Duy Nhất đeo mặt nạ chính là để che giấu khí tức lực lượng.

Lý Duy Nhất không muốn giao thủ ở đây, có nhiều thủ đoạn không thể thi triển, quá bó tay bó chân. Chỉ cần có thể đột phá vòng vây ra ngoài, dẫn Thái Sử Bạch tới đây là có thể khiến Yêu tộc chịu tổn thất nặng nề.

Năm loại ý niệm ép tới, muốn trấn áp hắn quỳ xuống.

Oành!

Lý Duy Nhất tay bắt chỉ quyết, linh quang niệm lực bùng nổ, chống đỡ đòn công kích ý niệm của năm đại cao thủ.

Năm tầng đạo tâm ngoại tượng vẫn đang gây áp lực lên cơ thể, trấn áp lực lượng, tốc độ, phản ứng của Lý Duy Nhất, giống như bị giam hãm trong đầm lầy.

Phía bên trái, một cường giả Yêu tộc Đạo Chủng cảnh tứ trọng tay cầm song phủ chém xuống.

Trên lưỡi búa hiện lên vô số kinh văn, tỏa ra quang hoa chói mắt.

Lý Duy Nhất lùi lại một bước né tránh một búa, tung chưởng vỗ vào cái búa còn lại.

Bùm!

Kim Ô Hỏa Diễm bao phủ lòng bàn tay, pháp khí cuộn trào trong cơ thể. Chưởng lực mạnh mẽ, phát ra tiếng kim thiết va chạm.

Cường giả Yêu tộc Đạo Chủng cảnh tứ trọng kia vốn tưởng Lý Duy Nhất là Niệm Sư, nào ngờ chưởng lực của hắn lại mạnh mẽ như vậy, tay không đánh Pháp khí. Gã căn bản không cầm chắc được búa, năm ngón tay đau đớn muốn nứt ra.

Chiến phủ bay văng ra ngoài.

Bùm!

Cả người gã bị Lý Duy Nhất tung một cước đá bay, đập nát đình bát giác ở phía xa.

Lý Duy Nhất rất tò mò chiến lực võ đạo hiện tại của mình mạnh đến mức nào, sớm đã muốn tìm người để luyện tay.

Đáng tiếc, tạm thời không dám sử dụng đạo tâm ngoại tượng, một khi sử dụng sẽ bại lộ bí mật Phong Phủ gieo Long Chủng. Cũng không dám sử dụng Ma Giáp Huyết Thủ Ấn...

Tóm lại là rất bó tay bó chân.

- Thật không ngờ, không chỉ niệm lực mạnh mẽ, mà tu vi võ đạo cũng cường hãn như thế. Nhân vật như ngươi không thể vô danh được.

Long Hương Sầm chậm rãi di chuyển, tỉ mỉ quan sát tình huống giao phong giữa Lý Duy Nhất và bốn vị cao thủ Yêu tộc, ý niệm khẽ động.

Tức khắc, ảo ảnh trong đạo tâm ngoại tượng của nàng ngưng tụ thành vô số yêu tu, tiếng giết rung trời, che trời lấp đất nhấn chìm Lý Duy Nhất.

Vút!

Vạn Vật Trượng Mâu từ Tổ Điền bay ra, Lý Duy Nhất dùng linh quang kích hoạt.

Một tiếng ầm vang, cán chiến mâu dài một trượng vung ra, xích diễm ngập trời, đánh bay tất cả ảo tượng và bốn cao thủ Yêu tộc. Trong đó có hai cao thủ Yêu tộc máu tươi bắn tung tóe, bị mũi mâu chém rách nhục thân, phá vỡ phòng ngự.

Lý Duy Nhất bắt chỉ ấn, mở ra Thông Thiên Nhãn ở mi tâm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters