Lôi Tam Thập Lục Lăng (1)

Vân Thiên Tiên Nguyên, truyền thuyết là từ bầu trời rơi xuống, bốn phương tuyệt bích cao ngàn trượng, chỉ có bốn thiên mạch tương liên, là bốn con đường để đi tới Thành Lăng Tiêu.

Húc Sơn Thiên Mạch chính là một trong số đó.

Mấy ngàn năm trước, chủ nhân của Vân Thiên Tiên Nguyên là Lôi Tiêu Tông.

Thời kỳ đỉnh cao nhất của Lôi Tiêu Tông, người người tự xưng Thiên Thần, nhìn xuống vạn vật chúng sinh, thực lực cường đại đến mức đủ sức trấn áp bốn phương U Cảnh.

Lôi Tam Thập Lục Lăng trong Húc Sơn Thiên Mạch là nơi chôn cất ba mươi sáu vị Siêu Nhiên trong lịch sử của Lôi Tiêu Tông, mỗi người đều tu luyện lôi pháp, phi thiên độn địa, uy năng cường đại.

Các cự đầu Trường Sinh cảnh và Đạo Chủng cảnh chôn cùng nhiều không đếm xuể.

Quần thể lăng mộ khổng lồ như vậy, bảo vật trong mộ không biết đã khiến bao nhiêu tu sĩ đỏ mắt.

Nhưng mấy ngàn năm qua, chưa từng nghe nói có ai mở được bất kỳ lăng mộ Siêu Nhiên nào trong đó. Ngược lại, thường xuyên có người mắc kẹt ở bên trong, thi cốt không còn.

Đủ loại truyền thuyết đều có.

Có người nói, Lôi Tiêu Tông vào thời kỳ đỉnh phong có Võ Đạo Thiên Tử đã bố trí đại trận tuyệt sát ở đây. Mỗi vị Siêu Nhiên khi xây mộ lại bố trí thêm vô số sát trận mới kết nối với chủ trận.

Vòng này nối vòng kia, kẻ nào dám trộm mộ đều sẽ chết không có chỗ chôn.

Cũng có người nói, Thần Thú hộ tông Yên Khắc Lê của Lôi Tiêu Tông chưa chết, đang trốn trong lăng mộ nào đó, ý đồ đoạt lại Vân Thiên Tiên Nguyên, báo thù rửa hận, chấn hưng Lôi Tiêu.

Tóm lại, vùng núi Lôi Tam Thập Lục Lăng này sương mù dày đặc, nguy cơ tứ phía. Ngoại trừ võ tu Lôi Tiêu Tông mỗi một giáp đến tế tổ, thì hiếm có võ tu nào dám tự tiện xông vào.

Vùng Hôi Tẫn Địa Vực mà ba người Lý Duy Nhất vừa nhìn thấy có phạm vi rộng hơn mười dặm, giống như một sa mạc đen đầy tử khí, có thể tưởng tượng được Tẫn Linh bên trong lợi hại đến mức nào.

Khi Thác Bạt Bố Thác biết Lục Thương Sinh đã trở lại thì chấn động nói:

- Lục Thương Sinh được xưng là kỳ tài ngàn năm có một của Lôi Tiêu Tông, ở Ngũ Hải cảnh đã tu luyện ra ba mươi sáu Lôi Cực Trận, hiện tại e rằng đã đạt tới bảy mươi hai, đây chính là tông chủ tương lai của Lôi Tiêu Tông. Nếu hắn vào Lôi Tam Thập Lục Lăng bái tế, bên cạnh tất có cường giả hộ đạo.

- Vừa rồi không lẽ là Hộ Đạo Giả của Lục Thương Sinh và Loan Sinh Lân Ấu đang đối quyết?

Tề Tiêu nói.

Thác Bạt Bố Thác nói:

- Rất có khả năng! Nhân vật thế hệ trước sẽ không tham gia vào tranh đấu giữa đám tiểu bối, sẽ không để chúng cảm thấy mình vĩnh viễn có hậu thuẫn mà tùy ý làm bừa. Phải mài giũa chúng, để chúng trải qua khảo nghiệm sinh tử tồn vong. Nếu không, tương lai khả năng gánh áp lực sẽ cực kém, hành sự không biết tiến lui, không hiểu quyết sách tồn vong, làm tông chủ sẽ hại cả một tông. Sự tồn tại của Hộ Đạo Giả là để đề phòng nhân vật thế hệ trước ra tay ám toán.

Lý Duy Nhất dừng lại trên một sườn núi, phóng tầm mắt nhìn về phía trước.

Trong màn đêm, từng ngọn núi cổ xưa bàng bạc trải dài ở trước mắt, hùng vĩ đại khí, tầng tầng lớp lớp. Đỉnh núi tuyết đọng phản quang, lưng chừng núi quái thạch lởm chởm, dưới chân núi cổ thụ đen kịt rậm rạp.

Trên một số ngọn núi có thể nhìn thấy minh lâu, tiểu thành, tường viện, thần đạo... những kiến trúc vốn chỉ xuất hiện ở bên ngoài đại mộ.

Tĩnh lặng không tiếng động, chim muông tuyệt tích, quỷ dị ghê người.

Thần sắc của Lý Duy Nhất ngưng trọng:

- Chúng ta đã chạy về hướng ra ngoài núi ít nhất một trăm năm mươi dặm, nhưng không hề thấy bóng dáng Thành Lôi Lăng. Nhưng ta nhớ chúng ta mới vào núi chưa đầy trăm dặm... Đây là đi nhầm đường rồi sao?

Tề Tiêu mếu máo:

- Chắc chắn rồi, nhất định là vô tình lạc vào Lôi Tam Thập Lục Lăng. Nghe nói vị Cổ Thiên Tử năm xưa của Lôi Tiêu Tông đã bố trí trận thế hùng vĩ ở nơi này, khiến địa vực tăng vọt, lực lượng không gian mịt mù, thiên địa pháp khí hoàn toàn khác biệt với bên ngoài.

Thác Bạt Bố Thác vò đầu:

- Sau khi ra khỏi thành, lúc dẫn đường ta đã cố ý tránh né Lôi Tam Thập Lục Lăng, không lẽ lại lạc vào. Chẳng lẽ... trên lâu thuyền ta nghe nói lực lượng quỷ dị dưới lòng đất Phủ Châu đã bao phủ toàn bộ Lương Châu. Thành Lôi Lăng sát vách Phủ Châu, sao có thể không bị bao phủ?

- Không lẽ lực lượng Âm Thi Chủng Đạo của Đạo Giáo đã đánh thức cả thi cốt trong Lôi Tam Thập Lục Lăng? Khiến khu vực này phát sinh dị biến?

Lời này vừa thốt ra, phối hợp với hàn phong trên sườn núi và bóng cây đung đưa ở bốn phía, cả ba đều có cảm giác lạnh lẽo như rơi vào hầm băng.

Lý Duy Nhất trấn định nói:

- Dù Lôi Tam Thập Lục Lăng thực sự phát sinh biến cố quỷ dị, thì đó cũng là việc mà Lôi Tiêu Tông và triều đình đau đầu, chúng ta tìm cách rời khỏi nơi quỷ quái này mới là đại sự. Thu liễm khí tức, có động tĩnh!

Xa xa xuất hiện những tiếng sấm rền.

Bốn thân ảnh bao bọc trong lôi điện từ một khe núi tuyết cách đó mười mấy dặm tháo chạy tới đây. Tốc độ của bọn họ cực nhanh, mỗi người thi triển thân pháp xông về phía thảo nguyên giữa các ngọn núi.

Quan sát kỹ có thể thấy bọn họ mặc y phục của Lôi Tiêu Tông.

Ngay sau đó, một tiếng kêu lảnh lót vang vọng thiên địa.

Sóng âm đâm vào màng nhĩ khiến ba người Lý Duy Nhất đều đau nhức, có thể thấy tu vi thâm hậu nhường nào.

Một con cự ưng sải cánh dài hàng chục mét bay qua trên khe núi, cuốn theo cuồng phong mãnh liệt, truy đuổi vào thảo nguyên.

Thân hình của nó nhanh chóng co rụt lại, hóa thành nhân ảnh, bắt lấy một thân ảnh bao bọc trong lôi điện đang chạy chậm nhất.

- Phập!

Trong tiếng cười âm trầm, vị chân truyền của Lôi Tiêu Tông kia hét lên thảm khiếp, bị móng vuốt xé ngang lưng thành hai đoạn, nội tạng rơi vãi đầy đất, cực kỳ huyết tanh tàn nhẫn.

Thác Bạt Bố Thác đứng trong bóng râm dưới gốc cây, mắt trợn trừng, dùng pháp khí truyền âm:

- Tên kia là Ngân Sí Đại Thánh của Âm Sơn, hậu đại của Ngân Vũ Ưng Vương, sát tính cực nặng, ở Bắc Cảnh không ai không sợ, ngang hàng luận giao với phụ thân ta. Những kẻ bị truy sát kia trông giống như đệ tử chân truyền của Lôi Tiêu Tông.

Ngân Vũ Ưng Vương là một trong bốn Siêu Nhiên Yêu tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, chủ nhân của Âm Sơn dài tám ngàn dặm năm xưa.

- Một Yêu tộc tu vi Đạo Chủng cảnh mà dám phong hiệu Đại Thánh, thật quá ngông cuồng. Đến cả Ngân Vũ Ưng Vương còn vẫn lạc ở ngoài Thành Khâu Châu, hắn tính là thứ gì?

Tề Tiêu hừ lạnh.

Yêu tộc giết Nhân tộc, bất kỳ người nào cũng nảy sinh cảm giác thỏ tử hồ bi, trong lòng phẫn nộ.

Lý Duy Nhất chú ý tới ba người còn lại của Lôi Tiêu Tông, đều là Đạo Chủng cảnh.

Một nam tử trung niên râu quai nón, phía sau là hai đệ tử chân truyền Thuần Tiên Thể trẻ tuổi.

Nữ tử dáng người cao ráo mảnh khảnh, không ngờ Lý Duy Nhất lại nhận ra.

Chính là Tần Thiên, người nợ hắn năm mươi vạn Dũng Tuyền Tệ.

Ngân Sí Đại Thánh há to miệng, cổ họng phát ra ngân mang, thôn phệ đệ tử Lôi Tiêu Tông bị xé làm đôi kia vào bụng, vỗ vỗ bụng mình.

Kế đó, đôi ngân dực khổng lồ trên lưng dang rộng, truy đuổi ba người còn lại, cười lạnh nói:

- Đừng chạy nữa, không ai thoát được đâu, Thuần Tiên Thể tu vi Đạo Chủng cảnh chắc chắn sẽ càng ngon hơn.

Lý Duy Nhất dời mắt, trên đỉnh núi tuyết ở hai hướng khác nhìn thấy hai thân ảnh cao thủ Yêu tộc. Khí tức của bọn họ đều rất mạnh mẽ, hóa thành nhân hình, phong tỏa đường lui của ba người Lôi Tiêu Tông.

Tuy không có giao tình gì với Lôi Tiêu Tông, nhưng nếu có thể làm suy yếu thực lực của Loan Sinh Lân Ấu, Lý Duy Nhất rất sẵn lòng.

Hơn nữa người của Lôi Tiêu Tông chắc chắn biết cách đi ra khỏi Lôi Tam Thập Lục Lăng.

- Muốn kiếm tiền không?

Hắn hỏi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters