Thác Bạt Bố Thác cười hì hì:
- Đoạt lấy hai Đạo Liên mang đi bán, đủ để đổi lấy rất nhiều tài nguyên tu luyện.
- Thịt của Yêu thú Đạo Chủng cảnh là món ngon cực phẩm trên bàn tiệc, Thiên Các và Tiên Lâm vẫn luôn thu mua.
Tề Tiêu rất hứng thú.
Lý Duy Nhất nói:
- Giết người sao kiếm được nhiều bằng cứu người?
...
Loan Sinh Lân Ấu nhìn về phía xa, dưới một lăng mộ hùng vĩ là Lục Thương Sinh và Long Đình đang giao thủ.
Lôi điện đan xen, thanh long đằng phi, thân ảnh như huyễn.
Sau khi nghe Long Hương Sầm kể lại.
Loan Sinh Lân Ấu mỉm cười nói:
- Ngũ Thần Tử Sư Không Kính Uyên? Ngươi bị hắn lừa rồi!
Trong mắt Long Hương Sầm hiện lên thần sắc khó hiểu:
- Không thể nào, mệnh bài Thần Tử tuyệt đối không thể là giả.
- Thần Tử Đạo Giáo thì không giả! Nhưng tại sao hắn phải đeo mặt nạ Pháp khí đặc thù để che giấu khí tức trên người?
Loan Sinh Lân Ấu lại nói:
- Theo lời ngươi kể, người này đã tu luyện Dịch Dung Quyết tới trình độ thật giả khó phân, tu vi niệm lực và võ đạo đều thuộc hàng ngũ nhất lưu của thế hệ trẻ. Nhân vật như vậy ta chỉ có thể nghĩ tới một người. Lần này tới tổng đàn Đạo Giáo, tình cờ có người tiết lộ thông tin của hắn cho ta, đáng tiếc thời gian eo hẹp nên chưa thể hội ngộ.
- Khốn kiếp, dám lừa ta, ta đi bắt hắn về. Bất kể có phải Thần Tử Đạo Giáo hay không, cứ cắt cái lưỡi hay lừa người của hắn trước đã.
Long Hương Sầm nói.
- Nếu đúng là hắn thì ta phải đích thân đi một chuyến. Ngươi ở lại, Lục Thương Sinh giao cho ngươi.
Loan Sinh Lân Ấu nhìn về chiến trường phía xa:
- Độ Ách Quan thật không đơn giản, Lục Thương Sinh còn chưa sử dụng Lôi Cực Trận đã có thể hoàn toàn áp chế Long Đình. Long Đình kế thừa Long Hồn và ý niệm Thanh Long của Long Điện, cùng cảnh giới không nên thua hắn mới đúng.
...
Trên thảo nguyên rộng lớn mười mấy dặm, nước tuyết tan hội tụ thành sông.
Ngân Sí Đại Thánh bộc phát đạo tâm ngoại tượng, pháp khí màu bạc như tơ quấn quanh Tần Thiên và một vị đệ tử chân truyền Lôi Tiêu Tông khác, kéo bọn họ về phía mình như kéo con rối.
Nam tử trung niên râu quai nón kia là trưởng lão ngoại môn của Lôi Tiêu Tông, vội vàng thi triển đạo thuật lôi điện.
- Oành oành oành!
Điện mang dọc ngang xuyên thấu, liên tục đánh lên người Ngân Sí Đại Thánh.
Ngân Sí Đại Thánh dùng đôi ngân vũ trên lưng hộ thể, cười lớn một tiếng, thi triển thân pháp ngự phong, như ngân quang va chạm lên người vị trưởng lão ngoại môn kia, hất văng hắn ra ngoài.
Xương cốt trong cơ thể nổ vỡ răng rắc, thất khiếu đồng loạt chảy máu, thân thể rơi xuống đất.
Tần Thiên và vị chân truyền Lôi Tiêu Tông còn lại thoát khỏi pháp khí màu bạc, lao lên cứu viện từ hai phía, nhưng bị Ngân Sí Đại Thánh vung tay tát bay.
Một người rơi vào sông băng lạnh thấu xương, một người đập vào vách đá.
Chênh lệch tu vi quá lớn, ba người cộng lại cũng không phải đối thủ của Ngân Sí Đại Thánh.
Tần Thiên từ dưới đáy nước lạnh buốt nổi lên, tóc dài ướt sũng rủ xuống, sắc mặt trắng bệch, toàn thân đau đớn đến mức gần như tê dại, pháp khí trong cơ thể khó lòng điều động.
Nhìn thấy Ngân Sí Đại Thánh đang xách vị trưởng lão ngoại môn kia trong tay, chuẩn bị xé làm đôi. Nàng nghiến răng căm hận, nhưng không thể ngăn cản, gào lên trong tiếng khóc:
- Đại sư huynh đã trở về, đợi hắn tới nơi, tất cả các ngươi đều phải chết.
Ngân Sí Đại Thánh liếc nhìn nàng, cười nói:
- Lục Thương Sinh? Hắn mà tới được thì đã tới cứu các ngươi từ lâu rồi. Có thể thấy hắn rất để tâm tới lời nói lúc trước của Long Đình, chỉ chờ ta giết sạch các ngươi mà thôi. Nhưng bản thánh sẽ để lại cho ngươi một mạng, nữ nhân hắn không cần thì ta lấy! Ha ha... kẻ nào?
- Không thể nào... hắn bị Long Đình kiềm chế rồi...
Hốc mắt Tần Thiên đỏ hoe, không chỉ cơ thể khó chịu mà tim cũng đau thắt lại, không thể chấp nhận những gì Ngân Sí Đại Thánh vừa nói.
Pháp khí màu bạc mà Ngân Sí Đại Thánh đánh vào cơ thể nàng rất khó luyện hóa, nàng đến cả sức lực để vọt lên khỏi mặt nước cũng không có.
Lý Duy Nhất khoác hắc bào rộng thùng thình, đeo mặt nạ vàng, tay cầm Vạn Vật Trượng Mâu, từng bước đi tới bên bờ sông băng.
Mũi mâu chỉa xuống, Địa Linh Tử ở trên.
Trong miệng Địa Linh Tử phát ra tiếng cười quỷ dị như hài nhi, vang vọng giữa núi rừng.
Lý Duy Nhất hút sạch ánh sáng xung quanh cơ thể, vòng quanh mấy trượng hóa thành một vùng bóng tối, cả người nhìn cực kỳ tà dị.
Không chỉ Ngân Sí Đại Thánh cảnh giác, pháp khí trong cơ thể âm thầm vận chuyển, mà cả vị chân truyền Lôi Tiêu Tông kia và Tần Thiên cũng cảm thấy rợn tóc gáy, kẻ trước mắt trông không giống hạng lương thiện gì.
Lý Duy Nhất liếc nhìn Tần Thiên trong nước, giọng khàn khàn cười nói:
- Xem ra hôm nay Lôi Tiêu Tông các ngươi gặp phải kiếp nạn khó thoát. Mạng của ba vị Đạo Chủng cảnh kiểu gì cũng đáng giá một trăm năm mươi vạn Dũng Tuyền Tệ. Ai sẵn lòng bỏ ra số tiền này?
Lý Duy Nhất ra giá luôn công đạo, không thích đục nước béo cò.
Vị chân truyền của Lôi Tiêu Tông kia khóe miệng còn vương máu, không chắc chắn hỏi:
- Tiền bối là muốn cứu chúng ta?
- Là tới làm ăn.
Lý Duy Nhất đính chính.
Vị chân truyền Lôi Tiêu Tông kia lộ ra vẻ mừng rỡ, vốn tưởng hôm nay chạy trời không khỏi nắng, không ngờ còn có bước ngoặt.
Chỉ cần có thể sống sót, tốn bao nhiêu tiền cũng đáng, hắn vội vàng nói:
- Chỉ cần tiền bối có thể ra tay cứu giúp, đừng nói một trăm năm mươi vạn Dũng Tuyền Tệ, hai trăm vạn thì đã làm sao?
- Được, chốt hai trăm vạn.
Lý Duy Nhất đồng ý với hắn:
- Tuy nhiên, ngươi có làm chủ được không? Ngươi có lấy ra được nhiều tiền như vậy không?
- Ta...
Hai trăm vạn Dũng Tuyền Tệ đối với hắn mà nói đúng là một con số mà dù có tản gia bại sản cũng không đào ra được. Thế là hắn nhìn về phía Tần Thiên.
Tuy Tần Thiên cảm thấy Triệu Thiên Phong ngu xuẩn hết thuốc chữa, cái giá một trăm năm mươi vạn lại bị hắn tự tay đẩy lên hai trăm vạn. Nhưng chuyện có nặng nhẹ nhanh chậm, lúc này đồng ý, giữ được mạng mới là việc cấp bách.
Còn việc trả tiền?
Lời nói suông không bằng chứng, ai dám tới Lôi Tiêu Tông đòi nợ?
Nàng nói:
- Chỉ cần tiền bối có thể cứu được Lâm trưởng lão, hộ tống ba người chúng ta về Thành Lôi Lăng. Số tiền này chúng ta nhận!
- Nhận là tốt rồi.
Lý Duy Nhất khẽ gật đầu.
Trong lòng Tần Thiên và Triệu Thiên Phong mừng rỡ, không ngờ người này lại dễ lừa như vậy, không ngờ không ép bọn họ thề dưới danh nghĩa Lôi Thần.
Lý Duy Nhất nhìn về phía Ngân Sí Đại Thánh đối diện:
- Lão phu là tới kiếm tiền, không muốn đánh đánh giết giết. Ngươi đưa người cho ta, rồi tự mình rời đi đi!
- Cục tác!
Tiếng cười của Ngân Sí Đại Thánh rất cổ quái, giống tiếng kêu của loại gia cầm nào đó, ánh mắt lạnh lẽo:
- Lão gia hỏa, ngươi rốt cuộc có biết mình đang chọc vào ai không? Chúng ta chính là người dưới trướng Kỳ Lân Trang đại nhân, không muốn chết thì cút ngay.
Hai thân ảnh cao thủ Yêu tộc phía xa di chuyển cực nhanh, từ phía sau hợp vây lao tới.
Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp, niệm lực bộc phát, rót vào Vạn Vật Trượng Mâu.
- Xoạt!
Tiếng khóc của Địa Linh Tử trên đuôi mâu lảnh lót, trong bụng bộc phát hào quang.
Lập tức, âm khí dưới lòng đất điên cuồng hội tụ về phía Vạn Vật Trượng Mâu, hóa thành lốc xoáy màu xám đen bao bọc lấy Lý Duy Nhất.
Đây chính là năng lực mà Địa Linh Tử sở hữu!
Bản thân nó hấp thu âm khí đại địa mà sinh ra, đã sống được mấy ngàn năm rồi.
Cảm nhận được ba động khí tức trên người Lý Duy Nhất ngày càng mạnh mẽ, lạnh thấu xương, Ngân Sí Đại Thánh biến sắc, đôi cánh trên lưng dang rộng muốn bỏ chạy.
- Chạy đi đâu, ở lại cho lão phu!
Lý Duy Nhất dùng niệm lực khóa đối phương lại, pháp trượng trong tay cách không oanh kích ra ngoài.