Ta là bằng hữu của Thái Sử Bạch (2)

Nam tử hồng y áy náy nói:

- Ninh Ninh, xin lỗi! Ta vô ý làm tổn thương người vô tội, chiến đấu cấp bậc Đạo Chủng cảnh bùng nổ trong thành rất khó tránh khỏi thương vong, ta sẽ bồi thường cho những người đã khuất.

- Tên yêu nhân Tà Giáo kia không chỉ tinh thông Không Gian Độn Thuật, mà phương pháp dịch dung và ẩn nấp cũng đạt tới trình độ đăng phong tạo cực, sau khi chạy trốn lập tức biến mất trong đám đông náo nhiệt.

- Ta sợ làm tổn thương quá nhiều người vô tội, nên không dám sử dụng đại thuật ép hắn hiện thân, chỉ có thể đợi lần sau thu thập hắn vậy. Hiện tại ta đã có phòng bị, dù hắn có nắm giữ Không Gian Độn Thuật cũng đừng hòng chạy thoát.

Khương Ninh lạnh lùng nói:

- Ta đâu có cầu ngươi giúp đỡ! Nếu ngươi thực sự để tâm tới thương vong của bách tính Lăng Tiêu Sinh Cảnh, lúc nãy đã cận thân chiến đấu rồi, lấy tu vi của ngươi, hắn là đối thủ của ngươi sao?

Khương Ninh xoay người bỏ đi, đối với vị thiên kiêu từ Độ Ách Quan đi theo này, nàng không hề có hảo cảm.

- Nhớ rồi, lần sau nhất định chú ý.

Nam tử hồng y sảng khoái cười lớn, kế đó tiến vào phế tích cứu người để cứu vãn hình ảnh.

Khương Khúc Mẫn đưa Trang Nguyệt tới, nói với Khương Ninh:

- Bị yêu nhân Tà Giáo kia gieo lạc ấn tinh thần tương tự khôi thuật. Lão thân đã hóa giải, ảnh hưởng không lớn.

Trang Nguyệt hận Lý Duy Nhất thấu xương, nhưng biết hắn làm vậy là để che đậy chân tướng.

Khương Ninh hỏi:

- Trang Nguyệt, ngươi còn nhớ được gì không?

Nội tâm Trang Nguyệt giằng xé không biết có nên nói chân tướng cho tiểu thư hay không, cuối cùng giả vờ ra vẻ liều mạng suy nghĩ, lắc đầu nói:

- Dường như ký ức của ta khuyết thiếu một đoạn, đầu đau quá... Tiểu thư, ta thực sự bị người khống chế rồi sao?

- Ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt trước đã.

Khương Ninh nhìn về phía Khương Khúc Mẫn:

- Qua trận chiến này, tên yêu nhân kia như chim sợ cành cong, e là sẽ không ra tay nữa đâu. Những người ở bên cứ điểm đều rút về hết đi!

- Để ta đi báo cho họ.

Trang Nguyệt nhanh chân bước đi.

Khương Ninh nhìn chằm chằm bóng lưng Trang Nguyệt, lộ ra vẻ trầm tư, nảy sinh cảm giác kỳ quái không nói nên lời.

Rời đi hai năm, vị thị nữ từng sớm tối theo hầu bên cạnh này chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra.

...

Trở về tiệm quan tài, Lý Duy Nhất tạm biệt Chu lão đầu, nhờ lão giúp gửi thêm một bức mật tín của Ẩn Môn tới Súc Châu, sau đó đi thẳng ra khỏi thành.

Vào buổi trưa, Lý Duy Nhất biến hóa thành dáng vẻ của Tả Ninh, đi tới cổng thành, mỉm cười với binh sĩ giữ thành:

- Tại hạ là Tả Ninh ở Súc Châu, bằng hữu của Giáp Thứ Thái Sử gia Thái Sử Bạch, làm phiền thông báo một tiếng.

Ba mươi cao thủ triều đình do Yêu tộc bố trí rất có khả năng hôm nay đã vào thành, thậm chí có khả năng lúc này đã ở trên Vân Thiên Tiên Nguyên.

Lý Duy Nhất không ký thác hết hy vọng lên Trang Nguyệt, mà định bụng sẽ lấy thông tin từ chỗ Long Hương Sầm.

Vào hang cọp, bắt cọp con.

Long Hương Sầm ngay cả Sư Không Kính Uyên là ai cũng không rõ, có thể thấy nhân mã phe phái Yêu tộc không hề thân thuộc với phe phái Đạo Giáo.

Giống như vị Thần Tử Đạo Giáo Lý Duy Nhất này, cũng biết cực ít về Yêu tộc, mọi người đều phòng bị lẫn nhau.

- Rầm rầm rầm!

Không bao lâu, một chiếc xa giá hoa lệ chạy nhanh tới cổng thành, ba con Đan Hương Bạch Lộc kéo xe, đón Lý Duy Nhất lên xe xong liền tiến về phía Phủ Tổng Binh.

Trong xe, tâm tình của Thái Sử Bạch cực tốt, nắm chặt tay Lý Duy Nhất:

- Tả Ninh huynh, thực sự xin lỗi, trên yến tiệc ở phủ thành chủ chắc chắn là đã tiếp đãi ngươi không chu toàn, nên ngươi mới bỏ ta mà đi. Nhưng nội bộ triều đình chính là như vậy, ba ngày tiệc nhỏ mười ngày tiệc lớn, toàn là nhân tình thế thái, a dua nịnh hót.

Lý Duy Nhất thầm tán thưởng, Thái Sử Bạch này quả nhiên là nhân trung long phượng, xuất thân cao quý nhưng lại có thể hạ thấp tư thái, không chỉ có đại tình đại nghĩa trong lòng, mà còn biết lễ hiền đãi sĩ.

Lý Duy Nhất bi thống nói:

- Ta không phải cố ý rời đi, sớm đã nhìn ra Thái Sử huynh là hào kiệt đương thời, có ý đầu quân. Chỉ là ở Thành Lôi Lăng, lại lần nữa chạm trán Nhất Trú Tuyết và Tàn Dạ Tuyết, hai bằng hữu đồng hành của ta... tất cả đều chết trong tay đám yêu nhân Tà Giáo đó... Mối thù này không báo, Tả Ninh ta thề không làm người... Ta cửu tử nhất sinh mới trốn được tới Nam Yển Quan này…

- Quá ngông cuồng rồi, ta sớm muộn gì cũng chém giết hai kẻ đó.

Thái Sử Bạch phẫn nộ hứa hẹn, sau đó lại sảng khoái cười nói:

- Nói cho ngươi một tin tốt, thế lực Tà Giáo ở Nam Yển Quan đã bị nhổ tận gốc rồi. Ha ha!

Xa giá đi thẳng vào Phủ Tổng Binh, dừng lại ở trên quảng trường rộng lớn, Thái Sử Bạch và Lý Duy Nhất dắt tay nhau xuống xe, tiếng cười của hai người không dứt.

Long Hương Sầm đeo mạng che mặt đứng ngoài cửa tiền điện, mình mặc nhu sam màu vàng nhạt, bên ngoài khoác nhung bào có mũ màu xanh nước biển, chiếc đuôi giấu kỹ, ưu nhã dịu dàng nói:

- Biểu ca, ngươi quả nhiên thật sự đưa Tả Ninh trở về rồi, ta còn tưởng ngươi lừa người ta.

Lý Duy Nhất chắp tay hành lễ, giả vờ không dám nhìn thẳng vào nàng:

- Bái kiến... vẫn chưa thỉnh giáo vị tiên tử này xưng hô như thế nào?

- Ta họ Long, chúng ta không phải đã gặp nhau rồi sao?

Long Hương Sầm cười tủm tỉm, ánh mắt trong trẻo, lông mi chớp chớp như một cô nương đơn thuần.

Đôi mắt Lý Duy Nhất híp lại, không tin nàng dám nói ra bí mật giữa hai người.

Quả nhiên, Long Hương Sầm chuyển mắt nói tiếp:

- Trên lâu thuyền ấy! Lúc đó người ta trốn sau màn trướng, ngươi hẳn còn nhớ giọng của ta chứ?

Lý Duy Nhất cố ý lộ ra thần sắc bừng tỉnh.

Thái Sử Bạch nghiêm túc nói:

- Tả huynh đệ là tới đầu quân cho ta, chính là người mình rồi! Không có gì phải giấu giếm cả, gia mẫu vốn xuất thân Long Môn, biểu muội cũng tới từ một chi trong Long Môn.

- Bất kỳ thế lực nào cũng không thể toàn là người tốt, hoặc toàn là kẻ ác. Lần này ta và mẫu thân bí mật tới Đông Hải chính là muốn cứu gia đình biểu muội, đáng tiếc chỉ có một mình nàng sống sót. Ây!

Lý Duy Nhất an ủi:

- Long tiên tử nén bi thương!

- Miệng thật ngọt, người ta đột nhiên không thấy buồn chút nào nữa rồi!

Đôi mắt của Long Hương Sầm như hai vầng trăng khuyết, cười nói:

- Biểu ca, tên yêu nhân Tà Giáo kia đã bắt được chưa? Sáng nay dường như náo loạn rất kinh, ngay cả thiên kiêu tới từ ngoại cảnh kia cũng ra tay rồi. (*ngoại cảnh là chỉ Sinh Cảnh khác ở ngoài Lăng Tiêu Sinh Cảnh)

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters