Thiên kiêu ngoại cảnh (1)

- Nói dễ vậy sao?

Thái Sử Bạch lắc đầu nói:

- Tu vi niệm lực của yêu nhân đó cực kỳ lợi hại, tuyệt đối là nhân vật có thể tiến vào Giáp Tử Sách. Hơn nữa hắn tinh thông thuật dịch dung, lại biết Không Gian Độn Thuật, đêm qua ngay cả Cự Linh Quân cũng phái rất nhiều cao thủ vây quét khắp nơi, vậy mà vẫn để hắn trốn thoát.

- Ngay cả nhân vật như Cừu phó tổng binh cũng nói, nếu tu luyện hai bí thuật này tới trình độ xuất thần nhập hóa, trong thành trì đông đúc dân cư, muốn bắt giữ hắn, dù là cự đầu Trường Sinh Cảnh đích thân ra tay cũng vô ích. Một yêu nhân kỳ dị lợi hại đến vậy, mấy trăm năm nay đây là lần đầu tiên nghe nói.

Lý Duy Nhất thầm giật mình, đêm qua lại có nhân vật cấp bậc phó tổng binh phục kích, may mà không chạm trán.

Long Hương Sầm nhìn Lý Duy Nhất:

- Tả Ninh, dường như ngươi chẳng hề tò mò về yêu nhân tà giáo kia chút nào?

Lý Duy Nhất biết, Long Hương Sầm đang nghi ngờ hắn.

Dù sao ở Thiên Các trong Thành Lôi Lăng, hắn từng dùng Dịch Dung Quyết biến thành dáng vẻ của Long Đình.

Lý Duy Nhất cười ha hả nói:

- Trên xe chúng ta đã trò chuyện sơ qua rồi. Ừm… thật ra ta không dám mở lời, sợ chọc thiếu gia tức giận.

- Cứ gọi Thái Sử huynh là được rồi, không cần đổi xưng hô.

Thái Sử Bạch giả vờ tức giận, lại nói:

- Có lời gì cứ nói thẳng, quanh co lòng vòng không phải khí độ của đại trượng phu. Trong lòng ngươi, Thái Sử Bạch ta là người lòng dạ hẹp hòi sao?

- Vậy thì ta nói thẳng vậy!

Lý Duy Nhất nghiêm nghị nói:

- Theo ta được biết, Không Gian Độn Thuật, chỉ có một số Siêu Nhiên mới có thể tu thành, ngoài ra chính là những đế thuật thuộc loại không gian mới có thể làm được. Nhưng những đế thuật ấy, không cái nào không phải truyền thuyết.

- Theo lời Thái Sử huynh, đối phương chỉ có thực lực vừa mới ghi danh vào Giáp Tử Sách… Một người như vậy, làm sao có thể tinh thông Không Gian Độn Thuật?

- Hơn nữa lời đánh giá của Cừu phó tổng binh, quả thực là thần hóa kẻ địch rồi! Dù yêu nhân kia rất mạnh, nhưng có thể mạnh đến đâu chứ?

- Cho nên chỉ có một kết luận. Các bên đều đang tìm lý do cho thất bại đêm qua, chỉ khi thổi phồng kẻ địch lên như thần thánh, mặt mũi của bọn họ mới đỡ xấu hổ hơn.

Thái Sử Bạch nghiêm túc suy nghĩ:

- Đây đúng là thủ đoạn mà những phế vật trong triều thường dùng. Nhưng người đối đầu với hắn lại là Vũ Tiên Tử, đệ nhất mỹ nhân của Lăng Tiêu Sinh Cảnh chúng ta, đệ tử của Nhị cung chủ. Nàng ấy hẳn sẽ không khoa trương, với lại ba động không gian lúc đó, quả thật có không ít người cảm ứng được.

Lý Duy Nhất nói:

- Chỉ cần nàng dám tự nhận là đệ nhất mỹ nhân, đã nói rõ đó là người thích khoa trương rồi. Còn về ba động không gian, mỗi lần cao thủ võ đạo mở Tổ Điền, chẳng phải đều xuất hiện ba động không gian sao? Tóm lại, ta không tin Không Gian Độn Thuật dễ tu thành như vậy.

- Có lẽ đúng như ngươi nói.

Thái Sử Bạch lại cười nói:

- Tả Ninh, ngươi chưa từng gặp vị Vũ Tiên Tử kia, nếu ngươi đã gặp thì tuyệt đối sẽ không cho rằng danh xưng thiên hạ đệ nhất mỹ nhân là khoa trương. Ngươi sẽ chỉ cho rằng nên bỏ đi hai chữ “thiên hạ”, nàng tuyệt đối là một nữ tử khiến người ta hồn xiêu phách lạc. Ngay cả những thiên kiêu ngoại cảnh cũng vì nàng mà không quản thiên sơn vạn thủy đến Lăng Tiêu.

- Biểu ca!

Long Hương Sầm lộ vẻ không vui, ánh mắt giận dỗi.

Thái Sử Bạch vội nói:

- Đương nhiên, dù Vũ Tiên Tử có nghiêng nước nghiêng thành đến mấy, so với Long Tiên Tử vẫn kém một chút. Phải không, Tả Ninh?

- Đúng là như vậy.

Lý Duy Nhất tò mò hỏi:

- Vị thiên kiêu ngoại cảnh kia, rốt cuộc là người thế nào?

Vẻ mặt Thái Sử Bạch ngưng trọng, khẽ nhíu mày:

- Ta cũng chỉ nghe được vài tin tức, hiện tại vẫn chưa chính thức gặp mặt. Nghe nói có đến ba vị thiên kiêu ngoại cảnh cùng mười thiên tài của Lăng Tiêu trở về, đều là những nhân vật nhất đẳng của Độ Ách Quan, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã khuấy động sóng gió ở Thành Lăng Tiêu, danh tiếng vang khắp bốn phương.

- Người ra tay ở Nam Yển Quan hôm nay tên Tạ Sở Tài, nghe nói mới hai mươi chín tuổi, tu vi đã đạt tới Đạo Chủng cảnh lục trọng, quả thực đáng sợ chưa từng thấy.

- Càng chấn động hơn là, người này ở Thành Lăng Tiêu, giao đấu với một cao thủ Đạo Chủng cảnh thất trọng của Loan Đài, chỉ dùng ba chiêu đã đánh cho người kia thổ huyết trọng thương. Phải biết vị cao thủ Đạo Chủng cảnh thất trọng kia không phải là Đạo Chủng liệt căn.

Lần này ngay cả Long Hương Sầm cũng kinh ngạc:

- Lục trọng và thất trọng có khác biệt trời vực, Đạo Quả vừa thành, Kim Đan có hi vọng. Sự chênh lệch giữa chúng chính là rạch trời, gần như là khoảng cách của hai cảnh giới lớn. Ngay cả thiếu niên Thiên Tử cũng chưa chắc đã vượt qua được cửa ải đó để nghịch phạt võ tu thất trọng, muốn ba chiêu trọng thương, gần như không có khả năng.

Thái Sử Bạch gật đầu:

- Điều khiến ta càng chấn động hơn là, đối phương mới hai mươi chín tuổi, cho dù hắn Long Chủng chủng đạo, tốc độ tu luyện cũng quá mức khoa trương. Hơn nữa, có thể ba chiêu trọng thương cường giả Đạo Chủng cảnh thất trọng, có thể thấy nhục thân của hắn vô cùng khủng bố, không có điểm yếu.

- Nhìn khắp toàn bộ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, ta dám nói, dưới Đạo Chủng cảnh thất trọng, không ai có thể chịu được một chiêu của hắn mà vẫn đứng vững. Chỉ có Cát Tiên Đồng và Tả Khâu Hồng Đình trưởng thành mới có thể chống lại hắn.

Long Hương Sầm nói:

- Còn có Loan Sinh Lân Ấu.

Thái Sử Bạch không nghĩ nhiều, nhẹ nhàng gật đầu.

Lý Duy Nhất trầm tư, lẩm bẩm:

- Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, lời này không sai.

Thái Sử Bạch cười nói:

- Tả Ninh, ngươi ngàn vạn lần đừng để mất tự tin, những người dám đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh này, ở Độ Ách Quan tuyệt đối là thiên tài nhất đẳng. Đó không phải nhân kiệt vạn người có một, mà là vạn người có một rồi lại vạn người có một, trải qua sinh tử ác chiến, núi thây biển máu mới bò ra được.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters