Thiên kiêu ngoại cảnh (2)

- Trong truyền ngôn nói Độ Ách Quan có một vị Võ Đạo Thiên Tử tại thế, nghe nói phạm vi ảnh hưởng lan rộng hơn mười Sinh Cảnh, ở phía nam Doanh Châu có địa vị cực cao.

- Thiên Tử vô địch thiên hạ, tuổi thọ là vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, uy chấn tứ hải, biết bao nhân kiệt sẽ tìm đến, bái sư học nghệ.

Long Hương Sầm nói:

- Đáng tiếc, Sinh Cảnh như ốc đảo nhỏ bé, U Cảnh như sa mạc vô biên. Giữa Sinh Cảnh và Sinh Cảnh cách nhau không biết bao nhiêu vạn dặm, phàm nhân mười đời cũng khó lòng vượt qua. Lại có Thệ Linh khắp nơi, Thi Hải, Cốt Nguyên… chắn đường, cự đầu Trường Sinh Cảnh tiến sâu vào, như ngọn đuốc sinh mệnh trong bóng tối, sẽ bị Thệ Linh khủng bố nuốt chửng. Chỉ có Siêu Nhiên mới biết một số lộ tuyến an toàn, dùng tu vi mạnh mẽ mà vượt qua giữa các Sinh Cảnh.

Thái Sử Bạch nói:

- Nói cho cùng, Doanh Châu là thiên đường của Thệ Linh, là địa bàn của U Cảnh.

Lý Duy Nhất không cảm thấy Độ Ách Quan có gì ghê gớm, ngược lại cảm thấy Lăng Tiêu Sinh Cảnh càng thần bí khó lường, ngay cả Thiền Hải Quan Vụ cũng không để họ vào mắt. Như Bà Già La Giáo ở thời kỳ đỉnh cao, e rằng thực lực còn mạnh hơn Độ Ách Quan rất nhiều.

Luận về truyền thừa, Yêu tộc và Lôi Tiêu Tông do Vũ Gia để lại cũng không tầm thường.

Lăng Tiêu Sinh Cảnh rộng lớn vô biên, ẩn chứa vô số điều chưa biết, vô số truyền thừa của Cổ Thiên Tử, thời kỳ đỉnh cao không biết mạnh mẽ đến mức nào.

Còn về ngoại cảnh… Thái Sử Bạch và Long Hương Sầm cũng chỉ nghe nói, chưa từng đi ra ngoài, ai biết được cảnh tượng chân thực là thế nào?

Thái Sử Bạch nói:

- Ngoài Tạ Sở Tài, hai thiên kiêu khác ở ngoại cảnh lần lượt là Phục Văn Ngạn và đệ nhất cao thủ Đạo Chủng cảnh của Độ Ách Quan, tên của người này đến giờ vẫn chưa ai biết.

- Nghe nói Phục Văn Ngạn kia ở Tiên Lâm của Thành Lăng Tiêu đã mở lời, lần này đến Lăng Tiêu là để gặp vị hôn phu của Tả Khâu Hồng Đình.

- Còn vị đệ nhất cao thủ Đạo Chủng cảnh của Độ Ách Quan kia, hình như là bị Đường Vãn Thu chọc giận, đến là để khiêu chiến Đường Vãn Châu.

Lý Duy Nhất cạn lời, nói:

- Nói cách khác, tất cả đều là do mười người đi Độ Ách Quan tu hành, sau đó kéo họa về nhà sao?

Thái Sử Bạch hiếu kỳ:

- Vì sao Tả Ninh huynh lại cho rằng đây là họa? Nó chẳng liên quan gì đến chúng ta cả, ngược lại còn có thể nhân cơ hội này chiêm ngưỡng phong thái tuyệt thế của cao thủ ngoại cảnh, luận bàn võ đạo, giao lưu phong tục tập quán, mở rộng tầm mắt. Tối nay, Phủ Tổng Binh thiết yến, mời Tạ Sở Tài và Vũ Tiên Tử, đến lúc đó ngươi có thể đi cùng ta để chiêm ngưỡng một phen.

- Ngươi đương nhiên cảm thấy không phải tai họa!

Lý Duy Nhất thầm nghĩ, không hứng thú với yến tiệc tối nay, ngược lại trong lòng còn có vài phần cảm giác khó tả.

Theo lý mà nói, Tả Khâu Hồng Đình vẫn là vị hôn thê của hắn.

Vì sao Khương Ninh lại có thể ảnh hưởng tâm trạng của hắn?

- Ta không đi đâu! Trước mặt những nhân kiệt tuyệt đỉnh và tiên tử tuyệt thế như vậy, tất sẽ bị làm nền giống như lá xanh, chi bằng chuyên tâm tu hành.

Lý Duy Nhất nói.

Thái Sử gia chiêu mộ rất nhiều môn khách, võ tu Đạo Chủng cảnh, Linh Niệm Sư, kỳ nhân dị sĩ đều có đủ, tất cả đều ở trạch viện gần Phủ Tổng Binh.

Thái Sử Bạch có rất nhiều việc phải lo liệu, không thể tiếp đãi Lý Duy Nhất mãi, bèn sai một gia phó Ngũ Hải cảnh, dẫn hắn đến một tam tiến viện cách Phủ Tổng Binh chỉ hai dặm. (*là một dạng kiến trúc Tứ hợp viện truyền thống Trung Quốc quy mô lớn, bao gồm hai sân vườn trung tâm và ba dãy nhà chính nối tiếp nhau)

Trước cổng viện, hai thị nữ trẻ tuổi áo trắng đã đợi sẵn ở đó.

Gia phó nói:

- Tả gia, thiếu gia nói vài ngày nữa sẽ đưa ngài đi Tổ Phủ của Thái Sử gia ở Thành Lăng Tiêu, nên tạm thời mọi thứ đều đơn giản, xin ngài cứ tạm ở đây.

- Không sao, như vậy đã rất tốt rồi.

Lý Duy Nhất không hề sợ đi đến Tổ Phủ của Thái Sử gia.

Trên xe, hắn đã dò hỏi bóng gió, tuy Thái Sử gia có một vị Siêu Nhiên, nhưng ngay cả Thái Sử Bạch từ nhỏ đến lớn cũng chỉ gặp có ba lần.

Trong thế hệ trung niên, chỉ có Giáp Thủ của Thái Sử gia, vì tu luyện niệm lực nên mới được gặp Siêu Nhiên lão tổ nhiều hơn.

Siêu Nhiên mỗi lần bế quan là vài năm, vài chục năm, trên vai bọn họ gánh vác cả thiên hạ, mưu đồ đại cục dính đến sinh tử tồn vong, làm gì có thời gian xen vào những sự tình của đám tiểu bối?

Đừng nói Siêu Nhiên, ngay cả phụ thân của Thái Sử Bạch, vị Đại Trường Sinh của Thái Sử gia kia cũng quanh năm ở trong quân doanh, hoặc bế quan, hoặc ra ngoài tìm kiếm cơ duyên, đặt việc tu luyện lên hàng đầu.

Thái Sử Thanh Thương sống mấy trăm năm, đã chẳng khác gì thần tiên, vợ kết hôn nhiều đời, con cái chết già qua nhiều lượt, bảo tình cảm với Long thị và Thái Sử Bạch hiện tại sâu đậm đến mức nào thì rất khó nói.

- Bái kiến Tả gia!

Hai thị nữ hành lễ, đều là Niệm Sư tu luyện ra Linh Hỏa, thiên tư không tồi, xuất thân từ chi thứ của các đại tộc trực thuộc Thái Sử gia.

Thị nữ của môn khách không phải tùy tiện chọn lựa, mà là rất nhiều người cùng nhau tranh giành những danh ngạch ít ỏi kia.

Bởi vì tu vi của môn khách đều cực cao, đi theo bên cạnh họ sẽ có rất nhiều cơ hội.

Đồng thời những thị nữ này là tài nguyên để lôi kéo môn khách, cũng là tai mắt giám sát môn khách.

Lý Duy Nhất trở về căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, sau khi bố trí trận pháp, hắn giải trừ Dịch Dung Quyết, vận chuyển Thời Gian Chi Kiển để tranh thủ từng phút tu luyện niệm lực và cảm ngộ Long Chủng.

Trước tiên nâng cao cảnh giới, đó mới là điều quan trọng nhất.

Duy trì Dịch Dung Quyết, sẽ tiêu hao pháp khí.

Hơn nữa duy trì quá lâu, sẽ gây tổn thương cho cơ thể.

Sau khi trời tối, Lý Duy Nhất bước ra khỏi Thời Gian Chi Kiển, tránh hai vị thị nữ, đi gặp mặt Trang Nguyệt, nhất định phải đón Thất Phượng về trước.

Dịch Dung Quyết và lực lượng không gian của quan bào Châu Mục đúng là hai thủ đoạn lợi hại, nhưng năng lực thiên phú của Đại Phượng, Nhị Phượng, Ngũ Phượng, Thất Phượng cũng là trợ lực quan trọng để hắn phá địch.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters