Sư Đà (1)

Trong bụi đen bay lượn, một bóng người cao gầy mảnh khảnh từ cách đó hơn mười dặm từ từ đi tới. Hai tay búi tóc dài lên, buộc thành một cái đuôi ngựa cao.

- Đối thủ? Thú vị đấy!

Đôi mắt Ma Đồng híp lại, cột ma khí dưới chân đột ngột dâng cao mấy ngàn mét, cơ thể hắn xuất hiện giữa không trung phía trên tầng mây.

Khoảnh khắc tiếp theo, dưới sự lôi kéo của đạo tâm ngoại tượng rộng lớn của hắn, cả tầng mây đều ép xuống, càng lúc càng thấp, đè lên mặt đất trong phạm vi vài chục dặm.

Mây dày vài chục dặm trong nháy mắt co lại thành một khối nhỏ, hóa thành một quyền kình.

Ma Đồng vậy mà đã vượt qua hơn mười dặm, xuất hiện trước mặt Đường Vãn Châu.

- Bùm!

Đường Vãn Châu giơ ngang một chưởng, vững vàng đỡ lấy quyền này.

Dưới chân nàng, bông tuyết, bụi đất, đá vụn nương theo một tầng sóng kình khí lan tràn ra bốn phía.

Mây mù vài chục dặm cũng nổ tung trong nháy mắt.

Đồng tử Ma Đồng co rút mạnh, không ngờ nàng có thể đứng yên tại chỗ mà triệt tiêu toàn bộ quyền kình của hắn xuống lòng đất. Tạo nghệ võ học này quả thực cao thâm khó lường.

Không đợi hắn đổi chiêu, Đường Vãn Châu đã trước tiên hóa chưởng thành quyền đánh vào nắm đấm của hắn.

- Ầm!

Ma Đồng bị đánh bay ngược ra hơn một dặm, tiếp theo lại lùi liên tiếp sáu, bảy bước, ngón tay truyền đến cơn đau dữ dội. Nhận ra người tới không tầm thường, hắn lập tức giơ tay lên quá đầu, gọi một trăm Ma Đầu tụ tập lơ lửng ở sau lưng.

Ma Đồng thả ra đạo tâm ngoại tượng, thần kinh căng thẳng nhìn chằm chằm vào Đường Vãn Châu:

- Ngươi không phải võ tu Trường Sinh cảnh nhất trọng!

Đường Vãn Châu nói:

- Ta phá cảnh Trường Sinh từ một năm trước, dù thắng ngươi thì chắc ngươi cũng sẽ không phục. Đã vậy thì công bằng một chút, chỉ cần ngươi đỡ được mười bốn kiếm của ta, hôm nay ta tha cho ngươi khỏi chết.

Ma Đồng chưa từng gặp kẻ nào còn ngông cuồng hơn mình như vậy, ở cùng cảnh giới, ai dám nói chuyện kiểu đó với hắn?

Đối phương quả thực có thực lực mạnh mẽ, Ma Đồng không dám khinh thường:

- Kiếm của ngươi đâu?

- Ngươi cho rằng pháp khí đều là vật ngoài thân, tay không tấc sắt là có thể vô địch thiên hạ. Nếu ta cầm kiếm thắng ngươi thì quá không công bằng.

Tiếng nói còn chưa dứt, Đường Vãn Châu đã xuất hiện ở độ cao trăm mét phía trên đỉnh đầu Ma Đồng, đứng lơ lửng trên không, ánh mắt đạm mạc, tay bắt ấn kiếm chỉ chém xuống từ xa.

- Trảm Trần!

Kiếm thứ nhất của Tiên Sát Thần Tuyết Thập Tứ Kiếm.

Kiếm quang hóa thành thác sương trắng xóa giáng xuống từ trên trời.

Ma Đồng không thể né tránh, chỉ cảm thấy ý niệm của đối phương như vạn tầng núi cao đè lên người, đành phải chống lên một trăm Ma Đầu, hóa thành một tấm đạo thuật ma đồ để đỡ đòn.

- Ầm!

Kiếm khí đến với thế không thể cản, phá vỡ ma đồ, hơn mười Ma Đầu nổ tung.

Dưới chân Ma Đồng, mặt đất bị chém ra một rãnh kiếm khí dài mấy trăm mét, sương trắng dày một thước lấy rãnh làm trung tâm lan ra hai bên.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Ma Đồng vội vàng thi triển đạo thuật thân pháp, kéo giãn khoảng cách với Đường Vãn Châu, cứ cảm thấy nữ tử này không thể nào là Trường Sinh cảnh nhất trọng.

- Ngươi đến Lăng Tiêu Sinh Cảnh chẳng phải là để khiêu chiến ta sao?

Cơ thể Đường Vãn Châu hóa thành một luồng kiếm quang đuổi theo:

- Đoạn Nhạc!

Kiếm thứ hai chém ra, kiếm khí quét ngang, gió tuyết đầy trời đi kèm như muốn đóng băng ngàn dặm.

- Ngươi là tỷ tỷ của Đường Vãn Thu?

Ma Đồng lộ vẻ hiểu ra trong sự kinh hãi, căn bản không dám tay không đỡ kiếm pháp của Đường Vãn Châu, có sức xuyên thấu quá mạnh, dường như bất kỳ đạo thuật nào cũng sẽ bị một kiếm chém nát.

Hắn giãy thoát khỏi sự trói buộc ý niệm của Đường Vãn Châu, cơ thể nhảy lên từ mặt đất, lao thẳng lên trời cao.

- Vù!

Kiếm khí chém ngang vào một ngọn đồi cao trăm mét ở phía trước, kiếm khí xuyên qua lòng núi bay ra.

Ma Đồng vẫn luôn cực kỳ tự tin vào tốc độ của mình, lấy đó làm kiêu ngạo, nhưng lần này hắn bắt đầu tự nghi ngờ bản thân.

Đường Vãn Châu một bước vượt qua không gian, xuất hiện ở phía chéo bên trên lưng hắn, bổ ra kiếm thứ ba Vô Tướng.

Kiếm quang ập đến từ bốn phương tám hướng, Ma Đồng vội vàng thu nhỏ đạo tâm ngoại tượng, ngưng tụ thành một lồng chụp màn sáng pháp khí đường kính ba trượng, thi triển liên tục bốn loại đạo thuật đánh ra bốn phía.

Kiếm thứ tư bay thẳng tới như cầu vồng trắng xuyên mặt trời, phá tan mọi phòng ngự của Ma Đồng, đánh hắn rơi từ trên cao xuống.

- Bùm!

Cơ thể Ma Đồng đập mạnh xuống mặt đất.

Ngực trái của hắn xuất hiện một lỗ máu sâu hoắm, miệng há ra đầy máu, trong cổ họng phát ra tiếng cười khàn khàn.

Cả người hắn điên cuồng, không thể chấp nhận thất bại như vậy, ấn ký huyết tháp ở mi tâm đỏ rực, nhấp nháy không ngừng.

Đường Vãn Châu đáp xuống đất, năm ngón tay bóp cổ hắn kéo lê về phía trước.

Cổ và da nửa thân trên của Ma Đồng hiện lên bộ giáp kinh văn màu máu yêu dị. Một tay hắn chụp vào cổ tay Đường Vãn Châu, một tay kết thành quyền ấn, lượng lớn kinh văn tuôn ra từ lòng bàn tay.

Đường Vãn Châu lôi cả người hắn lên khỏi bùn đất, một luồng chỉ kiếm đâm mạnh vào tim.

Kiếm khí dày đặc rào rào tụ lại một điểm, phá vỡ bộ giáp kinh văn thần bí kia.

Ma Đồng hộc máu, bay ngược ra ngoài, quỳ một gối xuống đất, máu ở tim tuôn ra như suối, nơi đó có một lỗ kiếm khí xuyên thấu ra sau lưng.

Đường Vãn Châu đi đến trước mặt hắn, sau lưng nàng xuất hiện vô số thanh kiếm hình thành từ băng tuyết:

- Nói đi, đánh nữa là ngươi chết đấy! Tử Mẫu Tuyền rốt cuộc là thế nào?

Tả Khâu Lệnh, Tống Ngọc Lâu, Nghiêu Tinh Việt xuất hiện ở ba phương hướng khác nhau sau lưng Ma Đồng để đề phòng hắn chạy trốn.

- Lợi hại, hôm nay xem ra ta thực sự gặp phải đối thủ rồi.

Giọng nói trong miệng Ma Đồng là của một nam tử trung niên.

Máu trên mặt đất bỗng nhiên hóa thành từng luồng huyết khí, nhanh chóng tuôn về phía mi tâm hắn.

Ấn ký huyết tháp kia thả ra kinh văn màu máu huyền ảo phức tạp, bùng phát một luồng dao động khí tức Siêu Nhiên.

- Kinh văn Siêu Nhiên...

Ngón tay Đường Vãn Châu chỉ về phía trước, trường kiếm băng tuyết sau lưng hóa thành mưa kiếm bay ra.

- Bùm! Bùm...

Một tòa ma tháp chín tầng màu đỏ như máu bay ra từ trong cơ thể Ma Đồng, chấn nát toàn bộ trường kiếm băng tuyết bay tới.

Cửu Trọng Ma Tháp dưới sự thúc giục bằng pháp khí của Ma Đồng nhanh chóng biến lớn, cao mấy chục trượng.

Tháp giống như được đúc bằng huyết ngọc, dày đặc kinh văn Siêu Nhiên.

Từ trong chín cửa tháp tuôn ra pháp khí chứa đựng khí tức Siêu Nhiên, pháp khí ngưng hóa thành dạng lỏng, giống như chín thác nước đổ xuống, rưới lên người Ma Đồng.

- Ngươi tuyên bố Pháp khí đều là vật ngoài thân, không thèm dùng mà?

- Đó là bởi vì hắn chưa từng gặp cao thủ cùng đẳng cấp, nên mới kiêu ngạo như vậy. Đối đầu với võ tu cảnh giới cao, hắn cũng chỉ cho rằng mình thua vì cảnh giới.

Tả Khâu Lệnh, Tống Ngọc Lâu, Nghiêu Tinh Việt nhanh chóng lùi lại, không lo lắng cho Đường Vãn Châu.

Đường Vãn Châu vẫn luôn quan sát chăm chú tòa huyết tháp kia:

- Đây là thứ ngươi thừa hưởng từ Thánh Anh sao? Trong tháp chín tầng đã phong ấn cửu tuyền của Thánh Anh à? Nếu ta đoán không sai, sức mạnh dị hóa Tử Mẫu Tuyền nhất định có liên quan đến tòa tháp này.

- Ngươi không thèm để ta vào mắt nhỉ, ngươi nhất định sẽ phải trả giá vì điều đó.

Ma Đồng hấp thu pháp khí cửu tuyền trong tháp, giáp kinh văn trên da lại hiện lên. Hắn bước lên một bước, điều khiển ma tháp cao hàng chục trượng tấn công về phía Đường Vãn Châu.

Đường Vãn Châu lùi lại phía sau, tránh đòn này.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters