Sư Đà (2)

Huyết tháp ầm một tiếng, đánh cho mặt đất phía trước nàng sụp xuống.

Cách mười dặm, Lý Duy Nhất xuất hiện trên một mảnh đất cháy đen vỡ nát. Hắn quan sát cuộc giao tranh phía xa, điều động pháp khí tóm lấy một cái tai của Dược Vương Lô đã rơi xuống chỗ này lúc trước, ném mạnh về phía Đường Vãn Châu.

Đường Vãn Châu nhảy lên giữa không trung, bắt lấy Dược Vương Lô bay tới, pháp khí từ Tổ Điền cuồn cuộn tuôn ra. Lập tức, lửa lò cháy lại, hơn vạn kinh văn bay ra, nhiệt lượng phát ra nung chảy bùn đất trên mặt đất.

- Ầm!

Cửu Trọng Ma Tháp và Dược Vương Lô va vào nhau, huyết quang và lửa chia cắt màn đêm.

Tiếng va chạm như chuông trời vang vọng, thị trấn cách mấy trăm dặm cũng có thể nghe thấy.

- Ầm!

Mặt đất xuất hiện nhiều vết nứt, sông máu dưới lòng đất chảy ngược lên mặt đất.

Hai người vừa tách ra lại hợp vào, đều cầm trọng khí đập xuống.

Từng cái kinh văn trên pháp khí trong lúc va chạm có thể bay xa đến vài chục dặm.

Đường Vãn Châu rất mạnh mẽ, dù chiến khí và pháp khí của đối phương chiếm ưu thế, nàng vẫn từng bước tiến lên, đánh cho Ma Đồng liên tục lùi lại, miệng mũi chảy máu không ngừng.

- Ầm ầm!

Lần va chạm thứ năm, Ma Đồng bị từng tầng sóng kình chấn cho máu thịt như nát rời ra, hoàn toàn không chống đỡ nổi, cơ thể rời khỏi Cửu Trọng Ma Tháp, bay ngược về phía sau, đâm vào một ngọn đồi đất.

Đường Vãn Châu bay lên đỉnh huyết tháp chín tầng, ánh mắt lạnh lùng bễ nghễ, cách trăm trượng chém ra một luồng kiếm quang chói mắt rạch phá màn đêm, rơi xuống người Ma Đồng.

- Tuyệt Niệm!

Kiếm này không chỉ là kiếm khí, mà còn là kiếm ý chém thẳng vào hồn niệm.

- Á...

Đồi đất bị kiếm khí hất tung, lại bị sương lạnh đóng băng ngay.

Hồn niệm Ma Đồng bị thương, phát ra tiếng kêu thảm thiết không cam lòng tột độ.

Rắc một tiếng, hắn một quyền đấm nát băng sương, bò ra từ lòng đất, hai tay run rẩy, nghiến răng nhìn chằm chằm vào bóng người cao gầy trên đỉnh tháp:

- Muốn giết ta thì ngươi cũng phải chết. Đêm nay, ngươi chắc chắn phải chết...

Cách trăm dặm, Siêu Nhiên của Lệ gia và Lệ Thần Thông đứng bên bờ sông rộng lớn, phía sau là tuyết địa trắng xóa một màu.

Lệ Thần Thông cảm thán:

- Đường Vãn Châu không hổ là ngôi sao trẻ sáng nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh trong ngàn năm qua. Không ngờ Ma Đồng thua nhanh và thảm như thế. Thiên chi kiêu nữ như vậy, phóng mắt nhìn khắp Doanh Châu bao la vô tận cũng là đứng đầu nhỉ?

- Đã sáng như vậy thì hãy để nàng tắt lịm trong đêm nay.

Siêu Nhiên Lệ gia vừa dứt lời, ánh mắt liền nhìn về phía khu rừng rậm rạp bên kia sông lớn, trong sự u thâm và bóng tối, hắn nhìn thấy một bóng người cao lớn hùng vĩ, không khỏi kinh hồn bạt vía.

Bóng người kia dường như đã đứng trong rừng rất lâu, lại như vừa mới xuất hiện.

- Là ngươi, sao ngươi lại ở Phủ Châu?

Trong giọng điệu của Siêu Nhiên Lệ gia tràn đầy kinh ngạc.

Bóng người cao lớn kia từng bước đi ra từ bóng tối, toàn thân toát ra khí tràng bá đạo tà ngạo, tóc dài tết thành từng lọn buộc ra sau đầu, khuôn mặt như được ông trời điêu khắc khéo léo, không khác gì tượng thần cứng rắn tuấn mỹ trong thần điện, miếu thờ.

Làn da hơi ngả màu đồng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, hai cánh tay thon dài, bàn tay to lớn như có sức mạnh vô biên nâng trời, sống mũi như ngọn núi tuyết cao nhất Bắc Cảnh, đường nét rõ ràng, nối liền với đôi mắt bá khí sắc bén nhưng không để lộ ra suy nghĩ.

Khí tràng trác tuyệt như vậy khiến Lệ Thần Thông ở bên cạnh bị áp chế tâm thần, muốn quỳ rạp xuống.

Cường giả số một Bắc Cảnh, Đường Sư Đà, nhìn chăm chú Siêu Nhiên Lệ gia ở đối diện, môi mỏng mấp máy:

- Lệ Long Thụ, ngươi giết nữ nhi của ta, có từng nghĩ đến hậu quả chưa? Ta nói cho ngươi biết, Lệ gia không cần tồn tại nữa, còn ngươi, dù có trốn về Ma Quốc, ta cũng nhất định vượt U Cảnh chém ngươi.

Trong giọng điệu của hắn tràn đầy quyết tâm không thể nghi ngờ, mang lại áp lực to lớn cho Lệ Long Thụ.

Suy nghĩ trong đầu Lệ Long Thụ xoay chuyển trăm vòng, rất nhanh đã hiểu ra nguyên nhân Đường Sư Đà xuất hiện ở Phủ Châu, chắc chắn là đang mật mưu tấn công tổng đàn Đạo Giáo.

Hắn bình tĩnh lại, cười nhạt:

- Đường Sư Đà, ngươi không sợ Kỳ Lân Trang nhân cơ hội tập kích đại doanh Bắc Cảnh của ngươi sao?

Đường Sư Đà nói:

- Nó dám đến Bắc Cảnh, không sợ Tây Hải Vương phá đại quân Tây Cảnh của nó à?

- Đối địch với Thái Tử, làm hỏng việc lớn của hắn, Bắc Cảnh các ngươi tự lo lấy thân đi. Chúng ta đi!

Lệ Long Thụ cuốn lấy Lệ Thần Thông đứng phía sau, hóa thành mây khói pháp khí, nhanh chóng biến mất trên bình nguyên băng tuyết.

Đường Vãn Châu thu Cửu Trọng Ma Tháp lại, nó hóa thành một tòa tháp nhỏ màu máu chín tấc bị nàng nâng trong lòng bàn tay.

Nàng liếc nhìn Ma Đồng đang nằm sấp trong băng tuyết:

- Hình như ngươi đã đỡ được nhiều chiêu của ta, thôi vậy, bản quân đã nói là giữ lời, hôm nay tha cho ngươi khỏi chết. Tả Khâu Lệnh, ngươi đưa hắn về Thành Lăng Tiêu dâng cho Tam cung chủ để lĩnh thưởng đi!

Sao Tả Khâu Lệnh có thể không biết tâm tư của nàng?

Mấy người có mặt đều có thể nhìn ra Cửu Trọng Ma Tháp mới là mấu chốt giải quyết tai họa ngầm Tử Mẫu Tuyền. giết Ma Đồng sẽ mang đến nhiều rắc rối ngầm.

Tả Khâu Lệnh nói:

- Thiếu Quân gắp lửa bỏ tay người như vậy có vẻ không tử tế lắm?

- Tùy các ngươi, dù sao hắn là người Tam cung chủ muốn.

Đường Vãn Châu đi thẳng một mạch, hội hợp với Lý Duy Nhất ở cách đó vài chục dặm:

- Theo ta về Bắc Cảnh đi! Với tài trí của ngươi cộng thêm những con bài tẩy đang nắm giữ, ngươi vào đại doanh Đường Đình nhất định sẽ làm nên chuyện lớn. Ta có thể cung cấp đủ tài nguyên cho bảy tiểu gia hỏa, giúp chúng nhanh chóng trưởng thành. Đại chiến Thành Lăng Tiêu chắc chắn sẽ được ghi vào sử sách Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nếu Nhân tộc bại trận, tuy là trời long đất lở. Nhưng nếu Nhân tộc giành chiến thắng, tiếp theo sẽ là Tuyết Kiếm Đường Đình ta và Tả Khâu Môn Đình chia đôi thiên hạ.

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng ngời và nóng bỏng của nàng, nội tâm rơi vào vòng xoáy cảm xúc phức tạp.

Trên cánh đồng tuyết xa xa, một sư một đà to như ngọn núi đang đi tới.

Hai con dị thú toát ra khí tức hùng hồn, thân hình như núi di chuyển tới, mang theo áp lực cực lớn.

Thanh Diễm Tam Thủ Sư, bốn vuốt rực cháy lửa, toàn thân tỏa ra ánh hào quang lúc xanh lúc đỏ, lông như trường hà lửa chảy xuôi, mỗi một sợi lông đều ẩn chứa năng lượng khó lường và bá đạo.

Con lạc đà bên cạnh to lớn ngoài sức tưởng tượng, bao trùm trong bóng tối bí ẩn. Toàn thân nó phủ đầy vảy, trên đầu mọc hai sừng, trên sừng khắc vô số bí văn.

Lý Duy Nhất nhíu mày, tưởng rằng cường giả Yêu tộc tới. Nhưng khi thấy Đường Vãn Châu đối mặt với những con cự thú hung dữ này mà vẫn bình thản, hắn liền biết là bạn chứ không phải địch.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Là Long Thủ Thác Đà?

Lý Duy Nhất từng nghe Quan tiền bối kể, Ác Đà Linh ban đầu chỉ có thể kích hoạt ra một con lạc đà, theo tu vi của hắn tăng lên, có thể kích hoạt ra một đội lạc đà. Về sau nữa, lạc đà sẽ hóa thành Long Thủ Thác Đà.

Trước mắt dường như chính là con hung vật trong truyền thuyết đó.

Đường Vãn Châu nhìn về phía đó, ánh mắt chạm với bóng người trên lưng Thanh Diễm Tam Thủ Sư, hai người truyền âm trao đổi.

Nàng nói:

- Tọa kỵ do lão đầu tử nuôi, là ấu thú mang về từ ngoài biên cảnh, đã nuôi gần ngàn năm rồi.

Toàn thân Thác Bạt Bố Thác như đúc bằng bạc trắng, lách ra từ sau lưng Thanh Diễm Tam Thủ Sư, so sánh với nó, thân thể hắn nhỏ bé như hạt đậu.

Hắn vẫy tay, lớn tiếng vui vẻ gọi:

- Thiếu Quân, Duy Nhất huynh.

Hai con cự thú dừng lại cách đó hơn mười dặm, đứng sừng sững bất động.

Thác Bạt Bố Thác lao tới, vui mừng khôn xiết, tiếng cười sảng khoái.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters