Sương mù bao phủ núi rừng.
Trong lều tranh, ngọn đèn đá quý màu đỏ thắm chiếu sáng vĩnh hằng.
Thiền Hải Quan Vụ mặc đồ đỏ bước tới trước cửa gỗ. Giống như buổi chiều ba ngàn năm trước, vẻ mặt của nàng nghiêm túc, dung nhan không già, tuổi xuân không mất, nhìn Thái Sử Thông ham chơi trở về.
Có điều, trong tay nàng không cầm cây thước, mà là Không Minh Kiếm.
Thái Sử Công đứng trước cửa rào, nước mắt lưng tròng, giọng khàn khàn run rẩy khẽ gọi:
- Lão sư, người tới đón ta đi sao? Ở điểm cuối của sinh mệnh được người tới đón khiến ta rất vui.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Mới qua ngàn năm mà sao ngươi già thế này? Những năm qua ngươi không tu hành tử tế sao?
Trong lòng nàng cũng có cảm xúc cảnh còn người mất.
Thái Sử Công nhắm mắt lại, lau khô nước mắt, trên mặt treo đầy nụ cười, nội tâm rốt cuộc chấp nhận sự thật trước mắt. Nữ tử năm đó đã quay về, không phải là ảo ảnh trong lòng hắn.
...
Chuyết lão và Nghiêu Thanh Huyền đánh xe trở lại phủ đệ Siêu Nhiên.
Lưới ánh sáng trận pháp đóng lại.
- Bùm!
Một cái túi vải màu đen căng phồng làm bằng chất liệu đặc biệt bị ném từ trong xe ra, rơi mạnh xuống đất.
Bề mặt túi vải toàn là vảy mềm, được luyện chế từ da của Yêu Vương, không chỉ dẻo dai khó phá mà còn có thể ngăn cách khí tức và cảm giác bên trong và ngoài.
Nghiêu Thanh Huyền cải trang thành nam giới bước ra khỏi xe, nhìn về phía Ngao Thiện Lão Nhân và Lý Duy Nhất đang bước nhanh tới đón.
Ánh mắt nàng sắc bén, gần như quát lớn:
- Ngươi trở về làm gì? Thành Lăng Tiêu hiện tại nguy hiểm hơn bất cứ lúc nào!
Chuyết lão trong bộ dạng phu xe cũng nhíu mày.
Lý Duy Nhất hỏi:
- Lát nữa ta sẽ giải thích với hai người. Người trong túi là ai?
Nghiêu Thanh Huyền nói:
- Gia chủ của Tống gia Tống Ngọc Lâu.
- Cái gì?
Lý Duy Nhất không dám tin bọn họ gan to bằng trời như thế, vội vàng ngồi xổm xuống, mở dây thừng và phù văn ở miệng túi ra, thả nam tử tuấn mỹ bị trói và phong ấn ra ngoài.
Thật sự là Tống Ngọc Lâu!
Tống Ngọc Lâu đang trong trạng thái tỉnh táo, ánh mắt khá mờ mịt, không có cách nào mở miệng, nhìn quét bốn người trong sân.
Sau khi nhìn thấy Lý Duy Nhất, hắn hơi thở phào nhẹ nhõm.
Trận chiến Lục Niệm Thiền Viện đã khiến nhiều người nhìn thấy nhân phẩm và sự đảm đương của Lý Duy Nhất. Đối với người như vậy, dù là cự đầu Trường Sinh cảnh cũng sẽ mang một phần kính nể, bởi vì mình chưa chắc đã làm được.
Lý Duy Nhất nói:
- Hai ngươi, một người là trưởng lão, một người sống mấy trăm tuổi, mà sao làm việc cấp tiến đến mức điên cuồng như thế? Tống Ngọc Lâu là người có thể tùy tiện bắt đến sao?
Lý Duy Nhất vội vàng nhìn ra ngoài cửa, lại nhìn lên bầu trời.
Hắn cứ cảm thấy nơi này sắp bị đại quân triều đình bao vây, lại cảm thấy ngay sau đó sẽ là Tam cung chủ giáng xuống cột sáng trận pháp, san bằng cả tòa phủ đệ Siêu Nhiên.
Nghiêu Thanh Huyền vô cùng bình tĩnh:
- Chu Môn tan vỡ, thời gian kẻ địch ra tay ắt trong vòng mười ngày, thậm chí còn sớm hơn. Tống Ngọc Lâu đã sớm bị Đạo Giáo khống chế, ở vào vị trí cực kỳ quan trọng, cần phải trừ khử ngay lập tức.
- Chúng ta phải trong vòng ba ngày, không tiếc bất cứ giá nào ép kẻ địch ra tay trước thời hạn.
- Chỉ có làm loạn nhịp điệu của địch, thì kẻ địch mới vì thế mà trả cái giá đất nhất.
Sách lược của Nghiêu Thanh Huyền không hẹn mà hợp với ý tưởng của Thiền Hải Quan Vụ.
Tống Ngọc Lâu ngồi dưới đất, tứ chi đều bị trói, ánh mắt sắc bén lắc đầu liên tục.
Lý Duy Nhất nhìn Tống Ngọc Lâu một cái, nhớ lại cảnh hắn liều mạng chiến đấu với Ma Đồng trên bình nguyên Phủ Châu. Tuy Lý Duy Nhất đã sớm nghi ngờ hắn, nhưng luôn cảm thấy hắn không phải là người bị thù hận che mắt, không phân rõ nặng nhẹ, không phân biệt được đúng sai.
Võ tu Trường Sinh cảnh sáu mươi tuổi, tuyệt đối là nhân trung long phượng.
Lý Duy Nhất nói:
- Cho hắn nói, để xem hắn giải thích thế nào.
- Vù!
Chuyết lão ngồi trên xe, một ngón tay cách không khí điểm ra, linh quang đánh trúng cổ Tống Ngọc Lâu.
Tống Ngọc Lâu ngã xuống đất, rốt cuộc có thể mở miệng, hét lớn:
- Đúng là ta có tiếp xúc với Tà Giáo, nhưng chỉ là hư tình giả ý, chỉ là giả vờ bị bọn chúng khống chế! Ta muốn biết rốt cuộc mục đích của bọn chúng là gì! Chỉ có hiểu rõ đối thủ mới biết nên phản kích vào lúc nào, khiến chúng bị thương nặng!
- Ta đã sớm bẩm báo việc này cho Tây Hải Vương, các ngươi hãy đi xác nhận, tự nhiên có thể trả lại sự trong sạch cho ta.
Chuyết lão cười nhạt:
- Tây Hải Vương ở tận Thần Minh Quan, chúng ta làm sao kịp đi tìm hắn?
Nghiêu Thanh Huyền lấy ra một quyển sách, ném cho Lý Duy Nhất:
- Lục soát được cái này từ trên người hắn, may mà chúng ta ra tay kịp thời. Theo lộ tuyến đi trước đó của hắn, hẳn là đi Lục Niệm Thiền Viện.
Tống Ngọc Lâu lộ vẻ bối rối, cố gắng suy nghĩ nhưng không thể nhớ nổi chuyện xảy ra sau khi trời tối, thậm chí không nhớ được mình bị bắt thế nào.
Ký ức dường như bị đứt đoạn mấy canh giờ.
Lý Duy Nhất mở sách ra xem kỹ, lập tức nín thở, đồng tử thu nhỏ.
Bên trong vẽ vị trí các trung tâm và đồ lục trận văn của trận pháp khắp nơi ở Vân Thiên Tiên Nguyên.
Thậm chí còn có trận văn của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận.
Tống Ngọc Lâu hỏi:
- Đó là cái gì?
Lý Duy Nhất đi tới, lật một trang trong đó cho hắn xem:
- Vết mực còn mới! Lân Đài Thiếu Khanh phụ trách tuần tra các trung tâm trận pháp khắp nơi, ngươi có thể lấy được đồ lục trận văn thì không lạ. Nhưng ngươi làm sao chép được trận văn của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận? Tam cung chủ không ở trên đỉnh Lân Đài sao?
- Đây là...
Tống Ngọc Lâu tập trung nhìn kỹ, sau khi nhìn thấy nội dung trên sách thì da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát:
- Tam cung chủ đang đấu pháp với Ma Quốc Thái Tử, không dám phân tâm chút nào, giao hết sự vụ cho chúng ta.
- Một trăm tám mươi trung tâm trận pháp của Vân Thiên Tiên Nguyên, Lân Đài và Thành Phòng Doanh do Thái Sử gia quản lý, mỗi bên phụ trách một nửa. Tại Lân Đài, tư liệu rất chi tiết, ta đã sớm xem qua, chỉ là vẫn luôn không chỉnh lý.
- Còn về trận văn của Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận, thật ra Lân Đài chỉ có một nửa, nhiều Linh Niệm Sư đều học nó, mỗi người nắm giữ một bộ phận độc lập. Đây là để đảm bảo nếu có biến cố gì xảy ra, mọi người có thể phụ trợ Tam cung chủ cùng nhau kích hoạt trận pháp.
- Trên sách này quá chi tiết... Tại sao có nét chữ của ta? Ta chưa từng sao chép những thứ này.
Tống Ngọc Lâu vô cùng bối rối, nghiến chặt răng, gần như dùng giọng điệu cầu khẩn:
- Lý Duy Nhất, Thành Lăng Tiêu sắp xảy ra chuyện lớn! Ta phải lập tức đi gặp Tam cung chủ, ta biết là mình chắc chắn có vấn đề, nhưng ta thề, ta lấy danh dự của Tây Hải Vương Phủ ra thề, ta tuyệt đối sẽ không phản bội triều đình, sẽ không phản bội Nhân tộc.
...
Thái Sử Tổ Phủ, lều tranh.
Thái Sử Công ngồi quy củ trên ghế gỗ, hai tay ôm đầu gậy, nhìn nữ tử áo đỏ dưới đèn ở phía đối diện:
- Lão sư, ta không có lười biếng! Ngàn năm trước, U Cảnh ầm ầm kéo đến, trong hạo kiếp cuồn cuộn đó, thân thể của ta gần như bị đánh phế, linh thần cũng bị trọng thương, từ đó về sau tu vi tăng lên rất chậm.
Thiền Hải Quan Vụ nói:
- Tạm thời đừng nói cho ai tin ta trở về.
Thái Sử Công gật đầu, nhìn ra trạng thái của Thiền Hải Quan Vụ không bình thường:
- Lão sư, Vân Thiên Tiên Nguyên có thể sắp xảy ra chuyện lớn.
Thiền Hải Quan Vụ hỏi:
- Sao ngươi nhìn ra được?
Thái Sử Công đáp:
- Nhiều chuyện đều quá quỷ dị.
- Đông Cảnh, Long Môn và Di Tặc Tam Đảo kiềm chế Đông Hải Công và Lôi Tiêu Tông. Lại có Yêu tộc Siêu Nhiên gây họa Lương Châu, rõ ràng là muốn giữ chân ta tại Đông Cảnh.