Lão sư, ta không có lười biếng (2)

- Nam Cảnh đã rất rõ ràng, Tà Giáo ở lòng đất Phủ Châu thi triển bí thuật Âm Thi Chủng Đạo. Hiện tại Tả Khâu Môn Đình và Khương gia không thể động đậy.

- Bắc Cảnh, Tuyết Kiếm Đường Đình vượt qua Mê Vụ Thảo Nguyên, sau khi lấy được Phong Châu thì lão gia hỏa Thần gia kia cũng không đi được, phải ở lại để theo dõi bên kia.

- Tây Cảnh càng không cần phải nói, đã là thế trời sập. Nhị cung chủ và Tào Thần Tài hôm nay đã lên đường chạy tới Thần Minh Quan.

- Tất cả Siêu Nhiên, quân đội, Trường Sinh cảnh đều bị kiềm chế và dẫn đi. Thành Lăng Tiêu hiện tại chỉ còn lại Đại cung chủ bế quan không ra, Huyết Y Tổng Quản Dạ Huyền Minh, cùng với Tam cung chủ.

- Trước mắt, tất cả tinh lực của Tam cung chủ đều bị Ma Quốc Thái Tử đang ở trong Lục Niệm Thiền Viện kiềm chế, cách không gian đối đầu, ý niệm đan xen, toàn lực ứng phó cảnh giác, căn bản không thể quản các việc trong thành.

- Dạ Huyền Minh phải trông coi nội khố và quốc khố, làm sao giám sát toàn thành được?

- Lệ Long Thụ và Siêu Nhiên của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc biến mất tại Lục Niệm Thiền Viện, núp trong bóng tối. Không ai biết bọn họ sẽ hiện thân vào lúc nào, ở đâu để gây ra phá hoại trí mạng nhất cho Thành Lăng Tiêu.

- Ngoài ra, chắc chắn Tà Giáo có cử Siêu Nhiên vào thành.

- Quỷ Thành và Hài Phủ trong Vong Giả U Cảnh, ít nhất có mười phương thế lực tham dự vào, đánh giá sơ bộ sẽ có mười vị Thệ Linh cấp độ Siêu Nhiên ra tay. Khả năng cao là đã có lão quái vật vào thành.

- Dựa vào sức một mình Dạ Huyền Minh sao có thể giám sát nhiều Siêu Nhiên như vậy?

- Mọi người đều cho rằng Ma Quốc Thái Tử hiện thân là vì kiềm chế Siêu Nhiên của triều đình tại Thành Lăng Tiêu, không rảnh lo lắng Tây Cảnh. Nhưng kẻ địch thật sự không thể ra tay với Thành Lăng Tiêu sao? Sức uy hiếp của Đại cung chủ còn lại bao nhiêu?

- Lão sư đã đi thăm Đại cung chủ chưa?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Đừng trông đợi gì vào nàng. Thông Nhi, nếu không có gì bất ngờ thì trận chiến Vân Thiên Tiên Nguyên sẽ bùng nổ vào ngày kia. Ta muốn châm ngòi chiến hỏa trước, ngươi có muốn cùng vi sư dấn thân vào một trận chiến không có bất kỳ phần thắng nào không?

Thái Sử Công biết rõ hung hiểm nhưng vẫn bí mật trở lại Thành Lăng Tiêu là đã tỏ rõ thái độ, không kinh không sợ cười nói:

- Ta vốn tưởng rằng đây sẽ là một trận đơn độc chiến đấu thảm liệt, là sự giãy giụa thống khổ không cam lòng trước khi chết. Nhưng nếu có thể đi theo bên cạnh lão sư cùng nhau đối mặt, hình như ta không còn cảm thấy thống khổ, dường như ta trở lại thời còn trẻ, tràn đầy ý chí chiến đấu và mong chờ.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Ngươi hãy bí mật gọi Hoắc Địch của Đông Hải, Thần Túc của Thần gia trở về.

Thái Sử Công hỏi:

- Vậy còn Nhị cung chủ, Tào Thần Tài, Tống Ngạn Tiên?

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Ba người họ cứ thủ Tây Cảnh đi! Những năm này Thành Lăng Tiêu phạm quá nhiều sai lầm, đã sớm mất lòng người, ta không nhìn thấy bất kỳ khả năng nào giữ được nó, đáng diệt thì cứ để nó diệt. Nhưng triều đình có thể mất, Nhân tộc không thể vong. Sư đồ chúng ta ngay tại Vân Thiên Tiên Nguyên này đánh cho Thành Lăng Tiêu có một hạ màn thể diện, trả lại món nợ khổ nạn đã gây ra cho người trong thiên hạ suốt mười mấy năm qua.

Tống Ngọc Lâu cười thảm, biết rằng trước chứng cứ xác thực, đối phương căn bản không thể tin mình.

Trong lòng Lý Duy Nhất nghi hoặc, cảm thấy trạng thái của Tống Ngọc Lâu quái dị.

Hắn nhìn về phía Nghiêu Thanh Huyền:

- Trong cơ thể hắn có bị gieo Tử Vong Linh Hỏa không?

Nghiêu Thanh Huyền lắc đầu:

- Nếu Đạo Giáo gieo Tử Vong Linh Hỏa cho hắn, chắc chắn Tam cung chủ sẽ phát giác ra.

Lý Duy Nhất nói:

- Chuyện này quá khác thường! Người quan trọng như Tống Ngọc Lâu, sao Đạo Giáo có thể bỏ qua không khống chế? Tống gia chủ, ngươi có từng giao quần áo, hồn lũ, máu, tóc, sinh thần bát tự cho Đạo Giáo không?

Trong lòng Tống Ngọc Lâu sốt ruột, không hề giữ lại nói:

- Vị Lăng Tiêu Tôn Giả kia từng đòi lấy sinh thần bát tự và máu, dùng để luyện chế mệnh bài Đạo Giáo thuộc về ta. Lăng Tiêu Tôn Giả chính là Lục Niệm Thiền Sư.

- Mệnh bài Đạo Giáo chỉ cần máu là đủ rồi, không cần bát tự của ngươi.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Nghiêu Thanh Huyền:

- Sư tôn có biết Lục Niệm Tâm Thần Chú không?

Nghiêu Thanh Huyền nói:

- Ngươi nghi ngờ Tống Ngọc Lâu bị Đạo Giáo thi triển chú này, khống chế tâm thần hắn vào một thời gian đặc biệt nào đó. Cho nên, hắn làm cái gì, chính hắn cũng không biết? Hắn tưởng rằng đã lừa được Đạo Giáo, thực tế Đạo Giáo chỉ coi hắn như công cụ.

Lý Duy Nhất nói:

- Khả năng này không nhỏ!

Nghiêu Thanh Huyền rơi vào trầm tư:

- Lục Niệm Tâm Thần Chú chỉ là một truyền thuyết, vì quá mức âm tà, người tu luyện chú này từng bị các phương thanh trừng, đã sớm biến mất ở thời đại Lục Niệm Tâm Ma. Hơn nữa, phương pháp cổ chú thường là muốn hại người phải trước hại mình, điều kiện thi thuật cực kỳ khắc nghiệt.

Tống Ngọc Lâu có tài trí hơn người, lập tức nói:

- Nếu ta bị khống chế tâm thần, đang giúp bọn chúng trộm lấy trận văn, trận đồ, nếu không thể chạy tới trong thời gian quy định, Lục Niệm Thiền Sư nhất định sẽ sinh nghi. Các ngươi tin ta một lần, hãy sửa đổi một bộ phận trận văn, trận đồ trên sách để ta đưa qua.

Lý Duy Nhất lắc đầu:

- Thứ nhất, Đạo Giáo không thể nào gửi gắm tất cả vào một mình ngươi, ngươi mất tích thì những lá bài tẩy khác của bọn chúng mới có thể nổi lên mặt nước.

- Thứ hai, lúc Đạo Giáo tìm tới ngươi chắc là từ mấy năm trước? Khi đó, ngươi rất quan trọng đối với bọn chúng, bởi vì chỉ dựa vào Đạo Giáo rất khó công phá Vân Thiên Tiên Nguyên.

- Nhưng trước mắt, Ma Quốc Thái Tử giá lâm, Kỳ Lân Trang vô địch thiên hạ, Vong Giả U Cảnh như hổ rình mồi. Quân cờ là ngươi đây đã không còn quan trọng như thế nữa!

Hai mắt Tống Ngọc Lâu chợt biến thành màu xám, trong nháy mắt khôi phục bình thường, nhưng ánh mắt hoàn toàn khác biệt so với trước đó. Hắn liều mạng giãy giụa, như ngkhông thể phá vỡ phong ấn và xiềng xích trên người.

Nghiêu Thanh Huyền nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt hắn vừa rồi:

- Quả nhiên có vấn đề.

Chuyết lão đi tới gần:

- Có lẽ thật sự có nhân vật lợi hại sử dụng cổ chú đang khống chế tâm thần hắn. Quá đáng sợ, quả thực là khó lòng phòng bị. Trận pháp của phủ đệ Siêu Nhiên cũng không cản được sự tấn công của loại chú pháp này sao?

Chuyết lão lần nữa thi triển phong ấn.

Lý Duy Nhất nhét Tống Ngọc Lâu vào túi vải:

- Ta cảm thấy không cần thiết phải giết người này. Cửu Lê Tộc không nên đắc tội Tây Hải Vương và Tam cung chủ, tránh cho tương lai sự việc bại lộ, rước lấy đại họa. Bây giờ ta chuyển hắn đi, không thể cứ để ở chỗ chúng ta mãi.

Ném túi vải vào trong xe, Lý Duy Nhất đánh xe định rời đi, lại bị Nghiêu Thanh Huyền cản lại.

Nàng nói:

- Rốt cuộc ngươi trở về làm cái gì? Bây giờ ta rất tức giận!

Lý Duy Nhất mỉm cười:

- Ta nhất định trở về trước trưa mai, đến lúc đó tự nhiên sẽ cho hai vị một câu trả lời.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters