Tân binh lên chiến trường (1)

Giờ Dậu tám khắc, cửa thành đóng lại.

Sắc trời mờ tối, mặt trời lặn về phía tây. Đầy trời ráng đỏ, cực kỳ rực rỡ.

Tất cả Ẩn Nhân rời đi, phủ đệ Siêu Nhiên rộng lớn quay về yên tĩnh trong bóng chiều tà.

Lê Lăng đi theo đám người Chuyết lão, là nhóm cuối cùng ra khỏi thành.

Ngày đêm luân chuyển, âm dương phân cách.

Lý Duy Nhất từ trong Không Gian Huyết Nê đón Thiền Hải Quan Vụ ra.

Hai người đi qua đường mòn trong sân yên tĩnh, đi tới hôn phòng đã được bố trí tỉ mỉ. Nến đỏ, lụa đỏ, màn trướng mang đến cho người ta một loại cảm giác kỳ dị vừa mới lạ lại vừa hoảng hốt.

Buổi chiều, Lý Duy Nhất vẫn luôn sao chép tin tức tình báo ra mấy chục bản.

Thiền Hải Quan Vụ thì ở trong Không Gian Huyết Nê giúp hắn luyện chế Tinh Trú Đan, nghiên cứu khám thờ Phật cao ba thước mà hắn mang từ Địa Hạ Tiên Phủ ra.

Bên trong cất một cái hộp sắt.

Hộp sắt nặng trịch, lấy tu vi của Đường Vãn Châu cũng không cách nào cầm lên và mở ra.

- Hộp sắt bị đóng lại vào thời kỳ Bà Già La Giáo, dùng ba trăm bảy mươi sáu bí văn Phật Môn phong ấn nó, ta đã giải mã hết rồi.

Thiền Hải Quan Vụ mở lòng bàn tay phải ra, Phật văn rậm rạp lập tức ngưng tụ ra, bay về phía Linh Giới ở mi tâm của Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Bên trong là cái gì?

Thiền Hải Quan Vụ hỏi lại:

- Một trang chân kinh Phật Môn, hẳn là trợ giúp rất lớn cho việc tu luyện của ngươi. Đêm nay, chúng ta không có nhiều thời gian, chúng ta còn muốn tiếp tục bàn chuyện tu luyện sao?

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp đến mức làm người ta nghẹt thở của nàng thật lâu:

- Ngươi thật sự thuyết phục được mình rồi sao?

Lúc trước, hai người lần đầu tiên nói chuyện thẳng thắn với nhau, khi Thiền Hải Quan Vụ lựa chọn phương thức Dương Hôn thứ hai, từng nói qua “Kỳ thật ngươi cũng được, ta có thể thuyết phục mình chấp nhận ngươi”.

Thiền Hải Quan Vụ nhìn về phía ráng màu dần tối ở chân trời:

- Trong mắt ta, ngươi đã sớm không chỉ là cũng được, qua trăm năm nữa, e rằng thanh danh của ngươi ở Doanh Châu còn cao hơn ta. Chỉ tiếc, thời gian chúng ta ở chung còn quá ngắn, hiện tại thế cục lại không theo ý người.

Lý Duy Nhất nói:

- Ta chỉ sợ ngươi thấy thiệt thòi.

Thiền Hải Quan Vụ nói:

- Ngươi cái gì cũng tốt, chỉ có khuyết điểm luôn do dự về mặt tình cảm. Chúng ta đã lạy thiên địa, chúng ta cũng đã sớm không phải người xa lạ, đêm nay tân hôn, vận mệnh liên kết với nhau. Đây không phải là kết quả chúng ta muốn, mà là bắt đầu của hết thảy. Là ngươi xem bắt đầu như là kết quả.

Sắc trời hoàn toàn tối xuống.

Lý Duy Nhất uống cạn rượu trong bình, thầm hít một hơi, cách không gian chỉ tay điểm tắt nến đỏ, bế Thiền Hải Quan Vụ lên đi về phía giường phủ rèm đỏ, giống như bao cặp phu thê tân hôn khác.

Khoảnh khắc này, hắn giống như một tân binh mới lên chiến trường, trong lòng tràn ngập bàng hoàng và thấp thỏm. Trường thương trong tay liệu có sắc bén chưa?

Mùi vị giết người rốt cuộc là tràn ngập tuyệt diệu và kích thích như lời cựu binh nói, hay là sẽ có một loại cảm giác áy náy và gánh nặng tâm lý?

Mới lên chiến trường, hết thảy đều không biết.

Chỉ biết kẻ địch vô cùng cường đại, đây sẽ là khiêu chiến quan trọng nhất cuộc đời.

Tân hôn yến nhĩ, động phòng hoa chúc.

Đêm nay định sẵn sẽ là một đêm không ngủ!

...

Một phủ đệ Siêu Nhiên cách Lục Niệm Thiền Viện chỉ mười dặm.

Sau khi màn đêm buông xuống.

Từng chiếc xe dị thú thần bí nối đuôi nhau mà đến, chạy vào trong phủ đệ.

Lục Niệm Thiền Sư trông khoảng ba mươi tuổi, trên đỉnh đầu có tám giới ấn hình sao, ngồi đối diện với An Nhàn Tĩnh, đàm luận Phật pháp.

Đèn lồng được thắp sáng soi rọi bóng tối.

Tuy Lục Niệm Thiền Sư là Lăng Tiêu Tôn Giả, một trong năm Tôn Giả của Thiên Hạ Điện. Nhưng trên thực tế, hắn không phải người trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh, là hơn hai mươi năm trước đi theo Ma Quốc Thái Tử tới đây.

Hắn là người đại diện của Ma Quốc Thái Tử tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Hắn ở lại nghiên cứu lực lượng của Lục Niệm Tâm Ma, là một trong những điều kiện để Ma Quốc Thái Tử trợ giúp Ngọc Dao Tử đánh chết Thánh Anh.

Lục Niệm Thiền Sư vừa nghiên cứu các loại thuật chú của Lục Niệm Tâm Ma, vừa luôn coi mình là Phật tu, cực kỳ hứng thú với điển tịch Phật Môn mà Đạo Giáo khai quật từ Địa Hạ Tiên Phủ. Bởi vậy, họ hợp tác chặt chẽ.

Đạo Giáo muốn đạt được sự ủng hộ của Ma Quốc, vì thế đã phong Lục Niệm Thiền Sư làm Lăng Tiêu Tôn Giả.

Hai bên theo như nhu cầu.

Trong tiếng bước chân, tông chủ Tuy Tông Dương Thần Cảnh là người đầu tiên tới.

Trông hắn chừng năm mươi tuổi, khuôn mặt tuấn tú, hai mái tóc mai điểm sương, trầm ổn tựa núi cao, đôi mắt vĩnh viễn đều không lộ ra cảm xúc gì, cho người ta cảm giác khí tràng không thể phỏng đoán và không thể biết.

An Nhàn Tĩnh dừng luận Phật với Lục Niệm Thiền Sư, nhìn về phía ngoài đình:

- Dương tông chủ có thể đi vào nơi này, chắc là đã biết hành động của chúng ta. Ngươi biết từ đâu vậy?

- Tổng đàn và An điện chủ luôn có thành kiến và đề phòng lão phu, đây là do quan niệm chủng tộc. Nhưng điện chủ Thiên Hạ Điện vẫn luôn tín nhiệm lão phu và Diễn.

Dương Thần Cảnh dừng lại ở chỗ cách đình mười trượng, đứng thẳng như tùng, trên đỉnh đầu là sao sáng đầy trời.

Thân phận điện chủ Thiên Hạ Điện thần bí, ngay cả An Nhàn Tĩnh cũng không biết là ai, suy đoán có lẽ là một vị Siêu Nhiên nào đó của Nhân tộc.

Dương Thần Cảnh và Tuy Tông có tác dụng lớn đối với việc công phá Thành Lăng Tiêu, có giá trị thì phải sử dụng, bởi vậy, An Nhàn Tĩnh không nói thêm gì nữa.

Hai vị cao thủ Đạo Chủng cảnh của Tuy Tông áp giải Thập Nhị trưởng lão của Cửu Lê Ẩn Môn lên.

Thập Nhị trưởng lão cả người mềm nhũn, xương cốt gãy nhiều cái.

Trong bóng tối, có người hỏi:

- Hắn là ai?

Dương Thần Cảnh trả lời:

- Thời gian qua, vẫn luôn có một cỗ lực lượng không rõ đang âm thầm điều tra các cứ điểm của Tuy Tông. Nhưng đám người này thực lực cường đại, tính cảnh giác cực cao, năng lực ẩn tàng phi phàm, vẫn luôn bắt không được bọn họ. Sau khi lão phu hồi thành, đích thân ra tay mới bắt được một người.

Lục Niệm Thiền Sư nói:

- Chúng ta sớm có phát giác, cũng từng bắt mấy người. Nhưng đám người này xương cốt rất cứng, không ai chủ động mở miệng.

Dương Thần Cảnh gật đầu:

- Trong cơ thể hắn có Tử Vong Linh Hỏa, không cách nào cướp lấy ký ức hồn linh. Cần Thái Tử điện hạ ra tay mới có khả năng lấy được tin tức hữu dụng.

- Vậy sao? Khó mở miệng đến thế à, để lão phu thử xem.

Siêu Nhiên của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc đứng cách đó mấy chục trượng, ẩn trong một mảnh bóng tối vô tận, cách không thò tay ra.

- Xèo xèo!

Từng luồng chỉ văn màu đen lan tràn ra ngoài, chui vào trong cơ thể Thập Nhị trưởng lão, muốn ăn mòn ý thức và hồn linh của hắn.

Trong miệng Thập Nhị trưởng lão phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, nhân lúc phong ấn trong cơ thể bị lực lượng hắc ám ăn mòn phá giải, chủ động dẫn động Tử Vong Linh Hỏa, thân thể lập tức bốc cháy.

Mọi người tại đây đều lạnh lùng nhìn.

Lục Niệm Thiền Sư không cảm thấy kinh ngạc trước điều này, bởi vì cho dù hắn thi triển tâm thần chú pháp cũng nhận kết quả tương tự.

Chỉ chốc lát sau, thân thể Thập Nhị trưởng lão thiêu thành tro tàn.

Lục Niệm Thiền Sư với khuôn mặt hiền từ, giọng nói ôn hòa:

- Thái Tử điện hạ đã đi Lân Đài, cuộc tụ họp đêm nay do bần tăng chủ trì.

Tiếng bánh xe và tiếng cười sảng khoái từ xa truyền đến:

- Vị Tam cung chủ của Lăng Tiêu Cung này vậy mà dám đồng ý để Thái Tử điện hạ tiến vào Lân Đài? Thú vị!

Thế lực của một phương khác đánh xe tới.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters