Tân binh lên chiến trường (2)

Người đánh xe là một nam tử trẻ tuổi Thuần Tiên Thể nho nhã thanh tú, đầu đội khăn nho, hai mắt sáng ngời, tuấn mỹ mà dễ thân. Hắn lấy tu vi Đạo Chủng cảnh đối mặt với một đám cường giả đỉnh phong cũng không hề rụt rè, hai mắt đang đánh giá mọi người.

Chỉ bằng vào phần tâm cảnh này đã có thể xưng là kiệt xuất trong thế hệ trẻ.

Hắn chính là võ đạo Thiên Tử của Độ Ách Quan, Phục Văn Ngạn.

Thùng xe phía sau viết đầy chữ.

Chữ viết khó nhận biết, tràn ngập mỹ cảm.

Phục Văn Ngạn thả lỏng và tiêu sái, tầm mắt rơi vào khu vực bóng tối nơi Siêu Nhiên của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc đang đứng, nhìn thấy Tạ Sở Tài.

Chỉ thấy chiều cao của Tạ Sở Tài tăng trưởng gần gấp đôi, xương cốt toàn thân lộ ra ngoài, trên lưng mọc ra một đôi cánh xương, hai mắt đỏ đậm như máu.

Phục Văn Ngạn thở dài một tiếng, biết đây chính là cái giá phải trả khi phạm sai lầm trước việc lớn, bị trừng phạt, trở nên người không ra người, quỷ không ra quỷ, thậm chí có lẽ ý thức là một mảnh hỗn độn.

Trên hành lang cách mấy chục trượng.

Loan Sinh Lân Ấu tóc bạc xõa ra như thác nước, xa xăm nói:

- Ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, lấy thân phận và tu vi của Thái Tử điện hạ, chỉ cần hắn muốn thì nhất định có thể đi tới đâu. Bất kỳ ai cũng chỉ có thể nghênh đón mà không cách nào từ chối.

Ánh mắt Phục Văn Ngôn rơi vào người Loan Sinh Lân Ấu. Hắn đã sớm nghe danh vị tuyệt đại thiên kiêu của Yêu tộc này, trong ánh mắt tràn đầy vẻ dò xét. Tại Lăng Tiêu Sinh Cảnh, số người có thể lọt vào mắt xanh của hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Thiếu niên Thiên Tử ở Đạo Chủng cảnh, tại bất kỳ thế lực nào cũng đều có thể ngồi ngang hàng với cự đầu Trường Sinh cảnh. Chỉ cần thế lực sau lưng đủ mạnh, địa vị thậm chí không thua kém Đại Trường Sinh.

Đi phía trước Loan Sinh Lân Ấu là Xích Loan, một trong Ngũ Loan của Yêu tộc.

Xích Loan hóa thành hình người, là một nam tử cao hơn hai mét, toàn thân da dẻ phủ đầy hoa văn lông vũ hình ngọn lửa.

Hắn cười cợt nhả:

- Lời này nói không sai! Chỉ cần Thái Tử điện hạ muốn làm gì nàng, e rằng Tam cung chủ cũng chỉ có thể rửa sạch sẽ, quỳ xuống đất chờ đợi. Nhưng ánh mắt Thái Tử điện hạ rất cao, chỉ có Ngọc Dao Tử mới có thể lọt vào mắt ngài ấy.

Lục Niệm Thiền Sư nói:

- Đây là trò chơi thứ ba giữa Thái Tử điện hạ và Tam cung chủ! Chỉ cần Tam cung chủ nhờ vào trận pháp của Lân Đài ngăn cản được Thái Tử điện hạ ba ngày, Thái Tử điện hạ sẽ lập tức ra khỏi thành, rời khỏi Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Phục Văn Ngạn hỏi:

- Thái Tử điện hạ chỉ muốn kiềm chế nàng ba ngày, vị Tam cung chủ kia vậy mà cũng tin? Siêu Nhiên của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đều ngây thơ như vậy?

Dương Thần Cảnh nói:

- Đây không phải ngây thơ, là bất đắc dĩ. Kẻ yếu chỉ có thể ảo tưởng, ảo tưởng được cường giả buông tha. Không có chút ảo tưởng này thì chỉ còn lại tuyệt vọng. Chỉ có người đứng ngoài cuộc mới có thể nhìn ra cường giả chỉ là muốn đùa bỡn và trò chơi, do đó đạt được cảm giác thành tựu lớn hơn.

Xích Loan cười nói:

- Ta càng tò mò là nếu trong vòng ba ngày, Thái Tử điện hạ phá được trận pháp Lân Đài, lên tới đỉnh núi thì Tam cung chủ thua cái gì? Ha ha!

Siêu Nhiên Lệ gia Lệ Long Thụ xuất hiện trên đỉnh điện vũ:

- Kỳ thật không cần chờ tới ba ngày sau, lấy thực lực hiện tại của chúng ta, trực tiếp giết vào Lăng Tiêu Cung thì trận thế gì đều có thể bị phá tan.

Phục Văn Ngạn nói:

- Được đấy! Lệ tiền bối, ngươi đi tấn công Phượng Các, giúp chúng ta thử xem kiếm của Ngọc Dao Tử còn có thể chém Siêu Nhiên hay không?

Nghe được ba chữ Ngọc Dao Tử, vẻ mặt của mọi người tại đây đều nghiêm trọng.

Khổ tu mấy trăm năm, hơn ngàn năm, ai mà muốn lấy tính mạng của mình ra đánh cược?

Lệ Long Thụ liếc nhìn Phục Văn Ngạn, tầm mắt dời về phía thùng xe sau lưng hắn rồi thu hồi ánh mắt.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Nếu Ngọc Dao Tử có thể ra tay thì đã sớm ra tay rồi, sao có thể trơ mắt nhìn giang sơn mà sư tôn Vụ Thiên Tử của nàng đánh hạ rơi vào tình cảnh như thế này?

Dương Thần Cảnh nói:

- Trận thế của Vân Thiên Tiên Nguyên mới là uy hiếp lớn nhất.

Loan Sinh Lân Ấu vẫn luôn lẳng lặng nghe, chỉ cảm thấy những cường giả tu vi thâm hậu này ít nhiều đều mang sự ngạo mạn nhìn đời bằng nửa con mắt, cũng giống như hắn lúc Tiềm Long Đăng Hội.

Kẻ yếu bi quan, kẻ mạnh ngạo mạn, nhược điểm nhân tính là thứ mà ai cũng không cách nào khắc phục.

Bọn họ cười nhạo Tam cung chủ, đồng thời chính mình cũng đang đi về một cực đoan khác.

Loan Sinh Lân Ấu nói:

- Hôm nay trong thành đã xảy ra vài chuyện thú vị, vãn bối muốn chia sẻ với chư vị tiền bối một chút. Giữa trưa, sau khi Cát Tiên Đồng say rượu ở Thiên Các đã nói ra bí mật ngàn năm trước, tuyên bố khi Vụ Thiên Tử còn tại thế từng thành lập một đội Vụ Ảnh Quân, là át chủ bài cuối cùng của Lăng Tiêu Cung, do Ngọc Dao Tử chưởng quản.

- Hắn thống khổ kêu gọi Vụ Ảnh Quân ngày mai tập kết ở cửa tây thành, chạy tới chiến trường Tây Cảnh.

Phục Văn Ngạn hỏi:

- Chư vị tiền bối Lăng Tiêu Sinh Cảnh thấy thế nào?

An Nhàn Tĩnh nói:

- Chưa từng nghe bất kỳ truyền thuyết nào về Vụ Ảnh Quân, nhưng Thiên Vạn Môn Đình có Ẩn Môn, vậy Lăng Tiêu Cung có một đội quân đội giấu ở trong bóng tối cũng không phải chuyện kỳ quái.

Lệ Long Thụ nói:

- Bất kể là thật hay giả, ngày mai bản tọa đi cửa tây thành nhìn xem sao.

Loan Sinh Lân Ấu lại nói:

- Việc thứ hai là về những lão binh Tây Hải Nô sống ở Đạm Nguyệt Phường, sáng mai họ sẽ tập kết quy mô lớn bên ngoài phường, cũng chuẩn bị đến chiến trường phía tây. Những lão binh có thể sống cạnh Tây Hải Vương Phủ đều là cao thủ võ đạo, nếu kết thành chiến trận thì chiến lực đó không phải chuyện đùa, tuyệt đối không thể khinh thường bọn họ.

Dương Thần Cảnh nói:

- Nguy cơ ở phía tây sẽ khiến Thành Lăng Tiêu rơi vào tình cảnh suy yếu chưa từng có.

Siêu Nhiên của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc nói:

- Đều nói Tây Hải Nô là quân đoàn thép số một của Lăng Tiêu Sinh Cảnh. Ngày mai hãy để Hắc Ám Kỵ Sĩ đi gặp bọn họ một chút.

An Nhàn Tĩnh nói:

- Còn việc thứ ba, một trong những bố cục quan trọng nhất của Đạo Giáo trong thành là Lương gia đã xảy ra chuyện! Lương Chử đã trục xuất hơn một nửa tộc nhân ra khỏi Thành Lăng Tiêu. Mất đi quyền kiểm soát Lương gia, sẽ rất khó phá vỡ hoàn toàn Hộ Thành Đại Trận.

Lục Niệm Thiền Sư nói:

- Việc thứ tư là Tống Ngọc Lâu không chịu sự khống chế của tâm niệm, đã mất tích rồi!

Lệ Long Thụ nói:

- Đây mới là bình thường! Đã đến bước này, triều đình không thể nào không có chút phòng bị. Nếu thật sự mọi thứ đều sóng yên biển lặng, không có chút sai sót thì mới thực sự khiến người ta lo lắng. Đương nhiên, cho dù bọn họ có phòng bị, cũng chỉ có thể giãy giụa đôi chút trước đại thế.

Trong chiếc xe ngựa phía sau Phục Văn Ngạn vang lên giọng của một phụ nữ:

- Chỉ còn ba ngày cuối cùng... chúng ta phải chấp nhận bất kỳ sự cố nào xảy ra. Bởi vì chúng ta mạo hiểm rủi ro cực lớn vào thành chính là vì đối phó với những sự cố này.

Rào rào!

Mảng lớn mặt đất, bùn đất chuyển động.

Một chiếc Hoàng Nê Cự Hạm dài hàng chục trượng từ dưới lòng đất lao lên, lấy xương cốt của Cổ Tiên Cự Nhân làm cột buồm, Quỷ Kỳ tung bay, lực lượng âm hàn lấp đầy toàn bộ phủ đệ Siêu Nhiên.

Một thiếu niên mi tâm có ấn ký hoa lan đứng ở đuôi thuyền, khí thế áp đảo mọi người ở đây:

- Thiền Hải Quan Vụ quả nhiên không tầm thường, ba mươi sáu long mạch mà nàng bố trí dưới lòng đất năm xưa không phải chuyện đùa, lấy tu vi bảy ngàn năm của bản tọa, xuyên đất đi qua cũng phải mất sáu ngày năm đêm. Nếu long mạch hoàn toàn mở ra, Cổ Thiên Tử giá lâm cũng chỉ có thể kêu lên một tiếng bất lực.

Một đám võ tu bị khí tràng trên người hắn đè nén đến khó thở, đều cúi đầu hành lễ.

Vị này chính là một bá chủ trong Vong Giả U Cảnh, chiếm giữ mấy chục châu trong số hai trăm bảy mươi hai châu, thống lĩnh chín thành, mười phủ, mười hai hang động.

Trực tiếp lái thuyền xuyên qua lòng đất Vân Thiên Tiên Nguyên tiến vào trong thành, thủ đoạn như vậy quả thực có thể hù chết một nửa võ tu của Thành Lăng Tiêu.

Lục Niệm Thiền Sư đã sớm đứng dậy, giữ tư thế hành lễ:

- Xin Lan đại nhân chỉ thị chiến lược tấn công tiếp theo.

Thiếu niên có ấn ký hoa lan nói:

- Sao nào? Muốn bản tọa đi tiên phong, để Kỳ Lân Trang và Thanh Loan ngư ông đắc lợi?

- Không dám!

Lục Niệm Thiền Sư nhìn về phía mọi người:

- Vậy cứ theo kế hoạch ban đầu, ba ngày sau, đợi Trang đại nhân giá lâm, chúng ta nội ứng ngoại hợp, cùng phá Thành Lăng Tiêu.

...

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters