Tiếng phong linh trở lại Lăng Tiêu Sinh Cảnh (2)

Tinh Nguyệt Nô cầm trượng mâu, ngự Long Hồn mà đến, bị bộ dạng giờ phút này của Tạ Sở Tài làm cho kinh hãi. Ngay sau đó, một mâu đâm ra, nàng đấu với quái vật xương cốt kia.

Lý Duy Nhất thả linh thần Phù Tang Thần Thụ ra, võ niệm kết hợp, thi triển Phần Nghiệp Ma Bàn lao về phía trước, đụng bay Tạ Sở Tài đang trong trạng thái phát điên.

Vạn Vật Trượng Mâu bay ra từ Phong Phủ, Lý Duy Nhất chộp lấy, đâm thẳng một mâu xuống.

- Phập!

Ngực Tạ Sở Tài bị xuyên thủng, thân thể bị đóng đinh trên mặt đất. Nhưng hắn dường như hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, huyết đao vung lên chém về phía eo bụng Lý Duy Nhất.

Lý Duy Nhất bay ra sau, một luồng chỉ kình đánh về phía đầu hắn.

Bùm một tiếng, đầu Tạ Sở Tài nổ tung, hóa thành xương vụn và máu.

Lý Duy Nhất cẩn thận đi tới gần, rút Vạn Vật Trượng Mâu ra, trong lòng cảm khái:

- Thiên phú đến trình độ như hắn, một khi phạm sai lầm cũng bị luyện thành quái vật. Cái gọi là thiên tài tuấn kiệt cũng chỉ rực rỡ trong mắt người trẻ tuổi, ở trong mắt cường giả thật sự thì căn bản không là gì.

Trong lòng Lý Duy Nhất nảy sinh một nỗi kinh hoàng lớn hơn, đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lóe lên rồi biến mất.

Tinh Nguyệt Nô bày ra tư thế phòng ngự:

- Sao vậy?

- Không có gì.

Mặt Lý Duy Nhất cứng đờ cười khổ. An điện chủ lại tha cho hắn một mạng. Hắn thầm ghi nhớ ân tình này, vái về phía con đường không một bóng người.

Thành Lăng Tiêu quá nguy hiểm, may mà người đến là An Nhàn Tĩnh.

Nếu đổi lại là cự đầu Trường Sinh cảnh Tà Giáo khác, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Không bao lâu sau, Thiền Hải Quan Vụ mặc áo đỏ xuất hiện ở trước mặt Lý Duy Nhất:

- Đi thôi, ta đưa ngươi ra khỏi thành.

Trong tay Thiền Hải Quan Vụ ôm một bé gái Thuần Tiên Thể bốn, năm tuổi, khuôn mặt tinh xảo giống như ngọc sứ điêu khắc, đang ngủ say, rèm mi dài khép chặt.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Tinh Nguyệt Nô đang đi xa.

Tinh Nguyệt Nô nhìn nữ tử áo đỏ có dáng vẻ Vụ Thiên Tử, nội tâm chìm trong sự chấn động mạnh, từ xa vái hai người, sau đó xách trường mâu, không quay đầu lại chạy đến Lăng Tiêu Cung.

- Đi thôi, mỗi người đều có lựa chọn của riêng mình, mỗi người cũng nên có tư cách lựa chọn con đường dưới chân mình.

Thiền Hải Quan Vụ ôm bé gái, dùng pháp khí bao bọc lấy Lý Duy Nhất, rất nhanh đã xuất hiện trên tường của cửa thành phía đông.

Có người giúp nàng mở Hộ Thành Đại Trận ra một khe hở rộng một trượng.

Sau khi rời thành, Thiền Hải Quan Vụ bay nhanh trên Vân Thiên Tiên Nguyên.

Nàng lấy năm cái Túi Càn Khôn ra đưa cho Lý Duy Nhất:

- Ta đã thu hết điển tịch trong Thần Võ Tháp vào, đây là tài sản quý giá nhất của Lăng Tiêu Cung. Ngươi hãy thay ta bảo quản cẩn thận, bỏ vào Không Gian Huyết Nê đi. Chỉ cần có chúng, truyền thừa sẽ còn mãi, đủ để trong thời gian ngắn khai sáng một Lăng Tiêu Cung mới.

Sau đó, nàng lại lấy ra Hoàng Long Kiếm đưa cho hắn:

- Thời gian có hạn, Thái Sử Thông chỉ luyện chế một Thần Kiếm Phù ở bên trong, nhớ sử dụng thận trọng!

Đến rìa Vân Thiên Tiên Nguyên.

Thiền Hải Quan Vụ dừng lại, cẩn thận đặt bé gái giống như búp bê sứ xuống đất, vuốt ve trán cô bé, khẽ nói:

- Ngọc Dao, là sư tôn, sư tôn đã về rồi. Cho ta mượn dùng Đạo Tổ Thái Cực Ngư một chút!

Lý Duy Nhất tháo Đạo Tổ Thái Cực Ngư đưa qua, kinh ngạc hỏi:

- Đây là Đại cung chủ? Sao nàng ấy trở nên nhỏ như vậy?

Lý Duy Nhất từng nhìn thấy tranh vẽ Ngọc Dao Tử.

- Hẳn là Lục Niệm Tâm Thần Chú khiến việc tu hành của nàng xảy ra vấn đề, mười mấy năm qua thân thể đã thoái hóa thành bộ dạng hiện tại.

Thiền Hải Quan Vụ tay bắt chỉ quyết, nhanh chóng điểm vào chín khiếu toàn thân Ngọc Dao Tử. Tiếp đó, nàng kích hoạt lực lượng Đạo Tổ Thái Cực Ngư, cẩn thận kéo hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan trong Tổ Điền của cô bé ra.

Một viên màu vàng kim, một viên xanh thẫm.

Hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan vận hành không ngừng như hai vầng thái dương, hai loại ánh sáng chiếu sáng Vân Thiên Tiên Nguyên.

Pháp khí trong toàn bộ thiên địa đều sôi trào lên.

- Vù!

Thiền Hải Quan Vụ đánh hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan vào trong Tổ Điền của mình, lập tức, da thịt mong manh xuất hiện những vết nứt chi chít.

Tuy da thịt yếu ớt nhưng xương của nàng là cấp bậc võ đạo Thiên Tử, bên trong chứa đựng lực lượng Cổ Thiên Tử.

Dưới sự trợ giúp của Đạo Tổ Thái Cực Ngư, Thiền Hải Quan Vụ điều động pháp khí vận hành vài chu thiên, dần dần thích ứng với lực lượng hai viên Bỉ Ngạn Thiên Đan của Ngọc Dao Tử, vết nứt trên da nhanh chóng lành lại.

Khí tràng bùng phát trên người Thiền Hải Quan Vụ như muốn hất tung cả bầu trời, mái tóc đen bay múa cắt không gian thành vô số vết nứt.

Nàng nhìn về phía Lý Duy Nhất:

- Nhất định phải giữ bí mật về Không Minh Quyết, chỉ có thể truyền nó cho một số ít người, nguyên nhân chính là ở chỗ này. Võ tu nào tu luyện công pháp này thì lực lượng đều cùng nguồn gốc.

- Thời gian qua, việc ta luôn làm chính là không ngừng nói với nàng ấy rằng ta đã trở về! Chỉ khi ý thức của nàng tin rằng ta đã trở về, thì khi ta lấy Bỉ Ngạn Thiên Đan ra, ý thức tự bảo vệ của nàng mới không phản kích. Nếu không, bất cứ kẻ nào dám động vào nàng đều sẽ bị đánh chết.

- Dưới Vân Thiên Tiên Nguyên chính là Phủ Châu. Tế đàn tầng Thánh Tâm của Đạo Giáo rất có thể ở ngay dưới Vân Thiên Tiên Nguyên, sát cạnh Thành Lăng Tiêu.

- Ngươi hãy đưa nàng rời đi, càng xa Phủ Châu càng tốt, lực lượng Lục Niệm Tâm Thần Chú yếu đi thì nàng có lẽ sẽ tỉnh lại.

- Ngươi giao Đại cung chủ cho ta?

Lý Duy Nhất có chút rối loạn, cảm thấy nhiệm vụ này quá nặng nề.

- Cõng nàng trên lưng, ý thức tự bảo vệ của nàng sẽ là một tấm bùa hộ mệnh cho ngươi. Dù không còn Bỉ Ngạn Thiên Đan, sức mạnh thân thể và niệm lực Linh Giới của nàng vẫn hơn xa võ tu bình thường. Dù hôm nay Nhân tộc thua, có nàng ở đó, tương lai các ngươi còn có thể đánh trở lại.

Thiền Hải Quan Vụ vung tay lên trên, một kiếm chém rách màn chắn Tiên Nguyên Đại Trận, tiếp đó cầm kiếm, xoay người đi về phía Thành Lăng Tiêu đang chìm trong ánh sáng trận pháp ở xa xa.

Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô độc ngạo nghễ của nàng, ánh mắt sâu thẳm, nhịn không được gọi một tiếng:

- Thiền Hải Quan Vụ!

Thiền Hải Quan Vụ dừng bước, nhìn về phía hắn.

- Đây chỉ là bắt đầu, đừng coi bắt đầu là kết quả. Ngươi mới vừa Dương Hôn, tương lai có khả năng vô hạn.

Lý Duy Nhất trả lại câu nàng nói đêm qua.

- Biết rồi, ta không ngốc.

Thiền Hải Quan Vụ xoay người, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén hơn cả kiếm trong tay, bước ra một bước về phía trước. Lập tức, cả Vân Thiên Tiên Nguyên đều rung chuyển dữ dội một cái.

Nàng vượt qua hư không, xuất hiện bên ngoài Thành Lăng Tiêu.

Phong linh bằng xương trắng bên hông nàng phát ra tiếng kêu vui tai, vang vọng khắp mấy châu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Hôm nay, nàng muốn nói cho cả Doanh Châu biết, Thiền Hải Quan Vụ lại trở về!

Bên kia, Lý Duy Nhất cõng bé gái nhảy xuống Vân Thiên Tiên Nguyên ngay trước khoảnh khắc màn sáng trận pháp khép lại.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters