Tắm máu Lân Đài (1)

Vân Thiên Tiên Nguyên, cao ba ngàn trượng, rộng ba ngàn dặm.

Hôm nay trời quang mây tạnh, bầu trời xanh thẳm.

Ma Quốc Thần Dực Hầu đứng trên mặt đất Lương Châu ở Đông Cảnh, đôi mắt vàng sắc bén nhìn xa về phía đỉnh Tiên Nguyên, giống như đang dòm ngó Tiên Giới.

Thánh cảnh hùng vĩ rơi từ Tiên Giới xuống nhân gian thế này, Tiên Nhưỡng nhiều như vậy, địa vực rộng lớn bao la rất hiếm thấy ở phía nam Doanh Châu.

Lăng Tiêu Sinh Cảnh không có võ đạo Thiên Tử, chiếm giữ Thánh Cảnh như vậy ngàn năm, sớm nên có kiếp nạn ngày hôm nay.

Vị trí Thần Dực Hầu đang đứng là một huyện thành có mấy chục vạn dân, cách Vân Thiên Tiên Nguyên hai trăm tám mươi dặm. Huyện này mấy tháng trước bị Ma Quốc chiếm đóng, kiểm soát nghiêm ngặt việc truyền tin trong và ngoài, bố trí trận pháp che giấu.

Lại xây dựng tế đàn dưới lòng đất, chuẩn bị cho việc tấn công Vân Thiên Tiên Nguyên.

Ma Quốc Thái Tử Ngu Đạo Chân, bá chủ U Cảnh Lan đại nhân dám một mình mạo hiểm lẻn vào Thành Lăng Tiêu, đều là vì bọn họ đã bố trí hai mươi tám tòa tế đàn huyết tế ở các phương vị dưới Vân Thiên Tiên Nguyên, do cường giả Ma Quốc và Vong Giả U Cảnh tọa trấn.

Phải biết rằng, với uy năng của huyết tế, nếu niệm lực của người chủ trì tế tự đủ cao, thậm chí có thể tế luyện cả một Sinh Cảnh.

Một khi Vân Thiên Tiên Nguyên có biến cố, mở ra trận thế là hai mươi tám tòa tế đàn sẽ lập tức vận hành.

Giờ phút này, trong huyện thành do Thần Dực Hầu tọa trấn, mấy chục vạn bách tính Nhân tộc giống như gia súc, bị gần trăm cao thủ đến từ Ma Quốc xua đuổi nhảy xuống hang động, hóa thành vật tế, biến thành máu và thi cốt.

Không phải bọn họ không phản kháng, mà là không thể chống cự.

Mỗi một kẻ địch đều mạnh mẽ như thần ma, bọn họ chỉ là phàm nhân.

- Không ngờ trận chiến Vân Thiên Tiên Nguyên nổ ra sớm hơn, xem ra Lăng Tiêu Sinh Cảnh vẫn có người tài biết trước. Việc lớn như thế này, không thể nào lặng lẽ suôn sẻ.

Thần Dực Hầu mặc trọng giáp, lưng mọc bốn cánh, thân hình cao tới hai trượng, khí thế tràn đầy áp bức bao phủ toàn thành.

Dưới chân hắn, từng dấu ấn như mạch máu lan ra từ tế đàn, nhanh chóng tuôn về phía Vân Thiên Tiên Nguyên và các tế đàn khác, muốn dùng huyết tế ăn mòn Tiên Nguyên Đại Trận mà Vụ Thiên Tử bố trí ngày xưa.

Tiếp đó, hai mươi tám tế đàn liên kết, tạo thành trận thế, huyết tế tất cả sinh linh trên Vân Thiên Tiên Nguyên.

- Ồ!

Thần Dực Hầu híp hai mắt lại, đưa pháp lực vào mắt tỏa ánh sáng vàng.

Chỉ thấy trên đỉnh Vân Thiên Tiên Nguyên, màn sáng Tiên Nguyên Đại Trận xuất hiện một vết nứt nhỏ.

Một bóng người bay ra từ vết nước, rơi xuống mặt đất.

Quá quỷ dị!

Siêu Nhiên cũng phải vô cùng kiêng kỵ Tiên Nguyên Đại Trận, khó có thể tự do ra vào.

Lúc này, só người trốn ra được?

Quan trọng hơn là khí tức đối phương không mạnh, không giống nhân vật tuyệt đỉnh nào. Nhân vật tuyệt đỉnh sẽ trực tiếp bay đi, chứ sao lại rơi xuống đất?

Càng như vậy thì càng cần phải bắt giữ.

Thần Dực Hầu theo Ma Quốc Thái Tử hai trăm năm, đi các Sinh Cảnh lớn, tiêu diệt mấy chục tông môn, gia tộc lớn nhỏ, trong đó có mấy lần đều vì sơ suất nhất thời để một số đệ tử tông môn có tu vi không đáng chú ý sử dụng Túi Càn Khôn mang theo kho tàng tài nguyên và điển tịch chạy trốn, dẫn đến thu hoạch chẳng được bao nhiêu.

Không thể tái phạm sai lầm như vậy!

Hơn nữa, nơi này chính là Vân Thiên Tiên Nguyên, Tiêu Dao Kinh cũng vô cùng coi trọng bảo vật trong Lăng Tiêu Cung. Nếu hắn có thể nhặt được một ít thì lời to.

Nghĩ tới đây, Thần Dực Hầu lập tức triệu tập mười cao thủ Huyết Dực Tộc thân tín nhất, ra lệnh cho bọn họ bao vây về phía vị trí Lý Duy Nhất tiếp đất.

Trong mười người có con cái của Thần Dực Hầu, có trưởng lão trong tộc, có đệ tử Siêu Nhiên, người nào cũng tinh khí thần dồi dào, đều là cường giả thành danh mấy chục năm của Huyết Dực Tộc.

Trong đó ba người mặc Ma Giáp Huyết Thủ Ấn cấp Bách Tự Khí cửu phẩm, có thân phận địa vị phi phàm.

Thần Dực Hầu rất muốn đích thân đi, nhưng huyết tế mới tiến hành được một nửa, hắn không thể dứt ra.

Nếu làm lỡ việc lớn, Thái Tử điện hạ sẽ khiến hắn sống không bằng chết.

- La Thiên, ngươi hãy cưỡi tọa kỵ Tầm Phong Thú của ta mà đi, đừng làm bổn hầu thất vọng. Không bắt được người đó, các ngươi biết hậu quả rồi đấy.

Thần Dực Hầu hạ tử lệnh với mười cao thủ Ma Quốc dưới trướng.

Tiểu Hầu Gia La Thiên mặc Ma Giáp Huyết Thủ Ấn, tư thế oai hùng, huyết khí trong cơ thể dồi dào như biển, tung người nhảy lên độ cao trăm mét, đáp xuống lưng Tầm Phong Thú:

- Phụ thân yên tâm, hắn không thoát được.

Lân Đài cao tám trăm trượng, kiến trúc chủ yếu bằng hắc thạch.

Từ chân núi đến đỉnh núi, mỗi một tòa kiến trúc hắc thạch đều là căn cơ quan trọng của các đại trận trên Vân Thiên Tiên Nguyên, Tam cung chủ đã chấp chưởng ba ngàn năm.

Ma Quốc Thái Tử dừng bước ở sườn núi bốn trăm trượng, nhìn lên bầu trời. Ngay khoảnh khắc Hộ Thành Đại Trận mở ra, hắn liền biết Siêu Nhiên và cự đầu của Lăng Tiêu Sinh Cảnh đã sớm có chuẩn bị, muốn ra tay trước để phản công bọn họ.

- Đây mới là trí tuệ và ý chí chiến đấu mà một Sinh Cảnh nên có. Rất tốt, Lăng Tiêu Sinh Cảnh không làm ta quá thất vọng.

Ánh mắt Ma Quốc Thái Tử bình tĩnh như nước, thân hình thẳng tắp như cột chống trời. Hắn dang rộng hai tay, xung quanh xuất hiện quang ảnh bốn tòa Tiên Môn. Bốn cửa đều hùng vĩ thần thánh, giống như tồn tại chân thực, nghiền nát từng mảng trận văn và kiến trúc hắc thạch xung quanh, hóa thành đất bằng và bụi đất.

Bốn tòa Tiên Môn có uy năng vô cùng, Ma Quốc Thái Tử khôi ngô như thiên thần, tốc độ leo núi trở nên nhanh hơn, đạp lên trận văn như giẫm lên cỏ dại.

Hắn nói:

- Tam cung chủ có thủ đoạn ghê gớm, muốn dựa vào một mình ngươi kiềm chế bản Thái Tử, để võ tu Lăng Tiêu Cung thanh trừng nội hoạn trong thành chứ gì? Nhưng có phải ngươi đã quá đề cao thực lực của mình rồi không?

Tam cung chủ đứng trên đỉnh Lân Đài nhíu chặt mày. Tuy nàng không hiểu Thái Sử Công bắt đầu bố cục từ bao giờ, nhưng cũng biết trận chiến này đã là không đánh không được.

Nàng đánh một chưởng về phía Tiên Nhưỡng Thần Thụ ở trung tâm đại điện Lân Đài, kích hoạt Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận:

- Đệ tử Lân Đài hãy trấn giữ các điện, vận hành trận pháp, cùng bổn cung chủ tru diệt yêu ma!

- Ầm!

Trận pháp mây mù bao phủ ba ngọn núi Lăng Tiêu Cung bị một chiếc Hoàng Nê Cự Hạm đâm thủng.

Cột buồm lắc lư, âm thanh chấn động như sấm sét.

Chiến hạm bao trùm trong âm khí quỷ vụ dày đặc, nó to lớn như Lân Đài, cột buồm xương trắng tỏa tiên quang.

Mặt đất xuất hiện bóng râm lớn.

Quan viên Lân Đài bị bóng râm thân thuyền bao phủ đều cảm thấy linh hồn run rẩy, toàn thân lạnh lẽo, nhịn không được muốn quỳ xuống.

- Tam cung chủ, vẫn khỏe chứ! Năm xưa ngươi và Ngọc Dao Tử xông vào lãnh địa của bản tọa, phá hủy ba tòa Quỷ Thành, chém ngàn vạn Thệ Linh, có từng nghĩ tới kiếp nạn ngày hôm nay?

Lan đại nhân có dáng vẻ thiếu niên đứng ở đuôi hạm, một tay che chắn, một tay thả ra Quỷ Hỏa, thắp sáng một ngọn Hoàng Nê Đăng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters