Thứ cháy trong đèn là máu của Cổ Tiên Cự Thú.
Lan đại nhân có được chiếc đèn này từ một Tiên Lạc Chi Cảnh, quỷ dị khó lường, có khả năng thu hồn và đốt hồn.
Muốn bảo vệ hai mươi tám châu Lăng Tiêu không phải chuyện dễ dàng.
Siêu Nhiên Nhân tộc vẫn luôn chiến đấu với các bá chủ trong Vong Giả U Cảnh xung quanh, lấy công làm thủ mới có thái bình thịnh thế ngàn năm qua.
Đối với cường giả thì chưa bao giờ có thái bình thịnh thế, trên người vĩnh viễn mang trách nhiệm và đảm đương, luôn bâận rộn ngăn cản và dọn dẹp nguy cơ. Chỉ có như vậy, người trẻ tuổi mới có không gian sinh tồn, mới có thái bình thịnh thế.
Sinh tồn, là thế hệ trước tranh thiên đấu địa, là thế hệ trẻ sinh sôi không ngừng.
Thiếu một trong hai thứ này thì Sinh Cảnh không thể tồn tại dài lâu.
Tam cung chủ đương nhiên biết sự khủng bố của Lan đại nhân. Đây là Siêu Nhiên Thệ Linh thọ bảy ngàn tuổi, thống trị địa vực nằm ở phía đông nam, rộng lớn hơn cả Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Nếu nói nghênh chiến Ma Quốc Thái Tử chỉ khiến nàng cảm nhận áp lực chưa từng có.
Vậy thì sự xuất hiện của Lan đại nhân, quả thực giống như thiên địa đang sụp đổ, nàng không thể nào chống đỡ. Lấy một địch hai, cho dù đại sư tỷ tỉnh lại cũng chưa biết có thể ứng phó cục diện hôm nay hay không.
Ánh sáng của Hoàng Nê Đăng mờ ảo quỷ dị, nó chiếu buổi sáng sớm thành hoàng hôn chiều tà, trời xanh hóa thành hư không vũ trụ đen kịt.
Lan đại nhân giống như thần linh đứng trong vũ trụ.
Ánh đèn chiếu vào màn trận, muốn thu hồn phách của Tam cung chủ đi.
Tu vi của Tam cung chủ chênh lệch rất lớn với hai người, phải mượn trận thế Lân Đài hỗ trợ mới ngăn được lực lượng của Hoàng Nê Đăng. Nhưng lực kiểm soát với trận pháp Lân Đài của nàng yếu đi, Ma Quốc Thái Tử dùng tốc độ nhanh hơn leo lên núi.
Tốc độ mở ra Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận cũng chịu ảnh hưởng, bị nhiều luồng lực lượng Siêu Nhiên chưa biết cản trở.
- Ầm ầm!
Mây âm u trên Hoàng Nê Cự Hạm dày đặc, kinh văn thành sông, khí tức thả ra ra có thể so với Pháp khí chí thượng. Trong thời gian ngắn, nó có thể chặn được công kích của Hộ Thành Đại Trận do Thái Sử Công điều khiển.
Một cỗ xe ngựa bí ẩn được bao bọc trong biển chữ viết, mang theo niệm lực vô cùng tận lao vào Lân Đài, dọc theo bậc thang hắc thạch lên núi.
Nơi xe ngựa đi qua, tất cả đệ tử, quan viên, niệm sư Lân Đài xung quanh, thân thể đều nổ tung, hóa thành bộ xương.
Nàng muốn ngăn cản mọi người hỗ trợ Tam cung chủ và Thái Sử Công kích hoạt trận pháp Vân Thiên Tiên Nguyên.
Xe ngựa lao thẳng lên đỉnh núi, liên thủ với Ma Quốc Thái Tử, một trái một phải, thế như chẻ tre, muốn dùng tốc độ nhanh nhất đánh xuyên Lân Đài, đánh chết Tam cung chủ.
Lệ Long Thụ chạy tới ngay phía sau, vung tay thả ra pháp khí, lại tẩy rửa Lân Đài một lượt, để lại thi hài đầy đất, từ hướng thứ ba công lên đỉnh núi.
Chỉ cần san bằng trận thế Vân Thiên Tiên Nguyên ở Lân Đài thì coi như phá được một nửa, sẽ khó mà gây ra uy hiếp với bọn họ nữa.
Trong Lục Niệm Thiền Viện, Lục Niệm Thiền Sư cùng một ngàn hai trăm tăng chúng tụng kinh.
Lập tức, đỉnh núi Lân Đài, Thành Phòng Doanh, trung tâm trận pháp đều có một số niệm sư đồng tử biến thành màu xám, tâm trí bị khống chế. Có người phá hủy trận pháp, có người công kích Tam cung chủ, có người công kích Thái Sử Thanh Sử...
Trong thành hỗn loạn vô cùng, giết chóc bùng phát ở mỗi phường.
- Ha ha! Các ngươi đừng giết Tam cung chủ, hãy phế bỏ Linh Giới, để nàng lại cho lão phu.
Xích Loan không dám hiện ra bản thể, sợ trở thành bia ngắm sống của Hộ Thành Đại Trận.
Hắn và Siêu Nhiên của Thần Thánh Hắc Ám gia tộc liên thủ, dọc theo con đường phường rộng trăm trượng đánh xuyên ba ngàn Thần Vệ Thêu Hoa bảo vệ Lăng Tiêu Cung. Trong đó có một nửa số người bị Xích Loan nuốt vào bụng.
Siêu Nhiên triều đình, Huyết Y Tổng Quản Dạ Huyền Minh bị hai người, mỗi người tóm một tay xé thành hai nửa, nội tạng rơi vãi, xương cốt gãy lìa.
Tiếng kêu thảm thiết của Siêu Nhiên vang vọng toàn thành, khiến vô số người trong thành sợ hãi đến quỳ xuống dập đầu, run rẩy không kiềm chế được.
Máu của Siêu Nhiên rơi xuống đất, trong nháy mắt hóa thành ngọn lửa đốt khu vực của một phường, hơn mười vạn người kêu gào trong biển lửa. Chỉ có cường giả Ngũ Hải cảnh mới thoát ra khỏi biển lửa.
Xích Loan vừa tránh né công kích của Hộ Thành Đại Trận, vừa sải bước đi tới, dùng ngón tay chỉ lên trời, thi triển đế thuật. Lập tức, một đám mây lửa Nam Minh Ly Hỏa bao phủ Lân Đài, giống như đốt cháy bầu trời, không ngừng thiêu hủy trận văn.
- Vù!
Mảng lớn Địa Linh Hôi Vụ dâng lên tại một phủ đệ Siêu Nhiên trong thành.
Trong Địa Linh Hôi Vụ là một chiếc quan tài dị giới màu vàng kim.
Quan tài to lớn như cung điện, bị trăm thú đúc bằng vàng quấn quanh, khi nó bay làm chấn động hư không nổ vang liên hồi.
Quan tài dị giới hóa thành một luồng kim quang như sao băng va chạm vào Hộ Thành Đại Trận trên bầu trời, muốn kiềm chế Thái Sử Công, hỗ trợ đám các Nhiên công phá Lăng Tiêu Cung.
Trong quan tài chính là vị cấm kỵ kia của Quan Sơn, cũng là một trong ba Khổ Chủ của Đạo Giáo là Bị Ngải Giả.
Bị Ngải Giả có quan tài dị giới hộ thể, không sợ chùm sáng trận pháp của Hộ Thành Đại Trận.
Thái Sử Công phải lo lắng các phương, không thể bằng vào sức bản thân dùng trận pháp đối kháng với nhiều Siêu Nhiên như vậy.
Tại Loan Đài Thiếu Khanh Phủ.
Dương Thần Cảnh vặn đứt đầu của Thánh Linh Niệm Sư Lương Chử, lấy đi Linh Giới ở mi tâm hắn, rồi tùy tiện ném cái đầu nát bấy xuống đất.
Hắn chắp hai tay sau lưng, nhìn lên bầu trời, quan sát trận đại chiến Siêu Nhiên chấn động lòng người, đôi mắt tràn đầy vẻ khao khát.
Đây chính là lực lượng của Siêu Nhiên, vượt lên trên mọi quy luật tự nhiên, cúi xuống nhìn chúng sinh, mỗi cử chỉ đều mang năng lượng hủy thiên diệt địa.
Mỗi khắc trôi qua, trong thành lại có hàng vạn võ tu chết vì dư chấn từ cuộc chiến của các Siêu Nhiên, mạng sống tựa như cỏ rác.
Dương Thần Cảnh cảm thán:
- Lăng Tiêu Cung hôm nay tiêu rồi!
Tâm trạng của hắn không thể nói là tốt hay xấu.
Diêu Khiêm đứng sau lưng hắn nói:
- Vốn tưởng rằng Thái Sử Công bí mật bố trí, dùng thế sét đánh dọn dẹp nội loạn, phát động tấn công trước thì có thể tạo ra một trận so tài cân sức. Không ngờ cường giả từ bên ngoài đến, kẻ nào cũng là bá chủ một phương, quả thực là cục diện nghiêng hẳn về một phía.
Dương Thần Cảnh nói:
- Bất kể bên nào thắng, chúng ta đều có thể ung dung chọn phe. Đây mới là đạo chiến thắng thực sự!
...
Lân Đài cao tám trăm trượng đã bị máu tươi nhuộm đỏ, xác chết nằm rải rác khắp các bậc thang.
Chỉ còn lại đỉnh núi là chưa bị đánh chiếm.
Đám người Vận Xương Quận Chúa, Tinh Nguyệt Nô, Thái Sử Vũ cùng vô số tu giả trong thành nối đuôi nhau xông vào Lân Đài đã bị giết sạch, bọn họ không hề sợ hãi khí tức khủng bố của Siêu Nhiên.
Bọn họ đi tới từng tòa kiến trúc hắc thạch chưa bị phá hủy, tu sửa căn cơ trận đài, kích hoạt trận pháp.
Chỉ khi những căn cơ trận đài này khởi động lại, thì Hộ Thành Trận Pháp, Tiên Nguyên Đại Trận, Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận và ba mươi sáu địa mạch mới có thể phát huy uy lực thực sự.