Hắn điều động pháp khí, kích hoạt quan bào Châu Mục.
- Vù!
Từng luồng quang ngân màu tím như sợi tơ tỏa ra, bao bọc toàn thân hắn.
Thân thể Lý Duy Nhất như cá bơi, mượn lực lượng của quan bào giãy thoát từng tầng đạo tâm ngoại tượng áp chế, lao về phía Linh Niệm Sư ở phía xa.
- Gào!
Một Thiên Tử Long Hồn dài hơn một trăm mét bay ra từ bổ tử trước ngực quan bào, va chạm với mưa kiếm phù lục màu vàng.
Một giọng nói vang dội đinh tai nhức óc vang lên từ phía trước:
- Còn muốn đánh tan từng người? Các hạ không khỏi quá coi thường tu giả Huyết Dực Tộc ta.
Phía trước Long Hồn dạng sương mù màu trắng, bỗng dưng đất đá, cây cối dâng cao mấy chục mét, hóa thành tường đất như ngọn núi, có kinh văn và pháp khí chìm nổi trên tường.
Đối phương thi triển là một chiêu đạo thuật mạnh.
Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh đầu Long Hồn căn bản không kịp dừng lại, cũng không kịp kích hoạt lực lượng không gian của quan bào. Ánh mắt hắn đột nhiên lạnh lẽo, hai tay cầm mâu nghênh đón.
- Ầm ầm!
Trong tiếng rồng ngâm, tường đất cao mấy chục mét bị đâm thủng.
Bóng người trẻ tuổi thi triển đạo thuật kia chính là đệ tử của Siêu Nhiên, Truyền Thừa Giả Đạo Chủng cảnh thất trọng đỉnh phong, chiến lực có thể sánh vai với một số võ tu bát trọng.
Hắn nhìn về phía cự long dạng sương mù đang lao tới, bị uy thế Thiên Tử chấn nhiếp trong nháy mắt, thầm kinh hãi, tiếp đó mí mắt co lại, ném ra một pháp khí hình bánh xe trong tay.
- Kẻ này tuyệt đối có vấn đề, quan bào trên người là pháp bảo hiếm thấy trên đời, cự đầu Trường Sinh Cảnh cũng chưa chắc có thể sở hữu. Phải mau chóng quay về báo cho Hầu Gia, đây là con cá lớn chạy ra từ Lăng Tiêu Cung.
Trên pháp khí hình bánh xe, hơn một ngàn kinh văn lấp lánh, phồng lên to bằng bánh xe bò. Nó rực lửa, thả ra năng lượng lốc xoáy, đánh cho Long Hồn dạng sương mù bay xéo ra ngoài, thân rồng tán đi một mảng lớn.
Lý Duy Nhất nhảy lên trước một bước, ánh mắt nhanh chóng quét nhìn bốn phía, thấy Tiểu Hầu Gia, Truy Phong Thú, ba cao thủ trong chiến trận đang hợp vây từ các hướng.
Đội hình như thế, nếu đổi lại là võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng gặp phải cũng đành xoay người bỏ chạy.
Lý Duy Nhất lấy ra một tấm phù lục dán lên người.
Là một trong ba tấm phù lục bảo mệnh mà Thái Sử Vũ đưa cho hắn trước trận chiến Lục Niệm Thiền Viện, Hộ Thân Phù.
Hộ Thân Phù do Linh Niệm Sư cửu tinh đích thân luyện chế tự nhiên có trình độ rất cao.
- Ầm!
Lý Duy Nhất lao xuống, đâm ra một mâu va chạm với đạo thuật Kính Quang Thuẫn Ấn do đệ tử của Siêu Nhiên Huyết Dực Tộc chống lên.
Vị đệ tử Siêu Nhiên kia hai tay nâng thuẫn ấn, lui lại một bước, đã có phán đoán đại khái về thực lực của Lý Duy Nhất:
- Tu vi của hắn không quá đáng gờm, mượn trọng khí trên người mới có thể ra oai... A...
Đệ tử Siêu Nhiên kêu thảm, động mạch ở cổ bị một lưỡi dao sắc bén đột nhiên xuất hiện cắt đứt, lập tức phun ra suối máu.
Là Thất Phượng!
Thân thể Thất Phượng nhỏ như hạt bụi, nó tàng hình tới gần, nhân lúc hắn dốc toàn lực ngăn cản công kích của Lý Duy Nhất mà đánh lén thành công.
Ngũ Phượng có tốc độ nhanh nhất bám sát theo sau, đôi cánh dài một thước rạch rách bắp chân trái của đệ tử Siêu Nhiên.
Trên dưới đều thất thủ, đệ tử Siêu Nhiên căn bản không thể tiếp tục toàn lực đối kháng Lý Duy Nhất, thi triển Độn Thuật, lui nhanh về phía xa.
Trong nháy mắt hắn đã ở ngoài ba dặm.
Lý Duy Nhất mặc kệ những công kích đánh lên người mình từ các hướng, lồng chụp ánh sáng của Hộ Thân Phù kiên cố, đám người Ma Quốc không thể đánh vỡ. Hắn dốc toàn lực đuổi theo, sử dụng Không Gian Độn Thuật, Tiền Tự Quyết, thi triển hết các loại thủ đoạn hòng truy kích vị đệ tử Siêu Nhiên kia.
Một đuổi một chạy, băng rừng vượt núi, hai người liên tiếp va chạm mười mấy chiêu.
San bằng rừng núi, đánh nát vách đá.
Cổ và bắp chân vị đệ tử Siêu Nhiên kia vẫn luôn chảy máu, liên tục gầm rống, hoàn toàn tiến vào trạng thái liều mạng điên cuồng. Chỉ cần chống đỡ được vài giây là hắn có thể giữ được tính mạng.
Có tiếng thú gầm truyền đến.
Tốc độ của Truy Phong Thú nhanh nhất, thân thể to lớn đã xuất hiện sau lưng Lý Duy Nhất.
- Bùm!
Lý Duy Nhất không màng tất cả, không trốn không tránh, vung mâu đánh cho đầu vị đệ tử Siêu Nhiên kia nổ tung như quả dưa hấu.
- Bùm!
Ngay sau đó, thân thể Lý Duy Nhất bị móng vuốt của Truy Phong Thú đánh trúng, văng ra xa mười mấy trượng, lăn lông lốc dưới đất.
Hộ Thân Phù trên người hắn liên tiếp hứng mấy chục lần công kích của kẻ địch, rốt cuộc không chịu nổi gánh nặng mà vỡ nát như bong bóng khí.
Phù lục hóa thành bột phấn.
- Kết trận!
Lý Duy Nhất đứng dậy, trường mâu đánh xuống mặt đất.
Đường vân quỹ tích sao đan xen quấn quanh trên người hắn, một tòa trận bàn phức tạp ngưng tụ ra.
Bảy con Phượng Sí Nga Hoàng như những ngôi sao bao quanh người hắn, bay múa theo trận bàn.
- Ầm ầm!
Truy Phong Thú lại tấn công tới, cự trảo dài bảy, tám mét thả ra lực lượng cực kỳ kinh người va chạm với trận bàn. Lập tức, mặt đất bên dưới trận bàn nứt nẻ sụp đổ, ngay cả ngọn núi cũng rung động nhẹ.
Lý Duy Nhất vẫn không nhúc nhích, mượn trận pháp cứng rắn đỡ đòn này.
- Vù!
Hắn giơ Tử Tiêu Lôi Ấn lên quá đỉnh đầu, bay ra từ trong trận bàn.
Lập tức, sấm sét ầm ầm, mấy chục luồng điện quang to lớn lan tràn ra bốn phương tám hướng.
Cự trảo của Truy Phong Thú bị ấn chương to vài trượng đánh cho xương nát vuốt gãy, căn bản không đỡ được. Sấm sét to bằng miệng bát thì đánh cho bụng nó cháy đen, máu chảy như thác từ bên trong lớp lông vũ.
Truy Phong Thú bị trọng thương, kêu một tiếng cao vút, giương cánh bay đi, trốn về huyện thành nơi Thần Dực Hầu đang ở cách đó hơn hai trăm dặm.
Tiểu Hầu Gia, Linh Niệm Sư cưỡi hươu, ba lão nhân Huyết Dực Tộc cầm trận kỳ, vốn mỗi người đều là cường giả của một tộc. Có người là Giáp Thủ, vô địch dưới sáu mươi tuổi trong tộc. Có người tu hành trăm năm, trăm trận không chết, tích lũy hùng hậu.
Nhưng giờ phút này, bọn họ đều bị Lý Duy Nhất giết đến mức sợ hãi!
Quả thực quá hung hãn, tại sao Lăng Tiêu Sinh Cảnh có một sát thần trẻ tuổi như vậy?
- Là Thiên Tự Khí thượng phẩm, hay là Vạn Tự Khí? Sao hắn có thể nắm giữ trọng bảo như thế?
- Đi! Cùng đi, không thể lại đi lẻ.
Ánh mắt Tiểu Hầu Gia vô cùng kiêng kỵ, tụ họp với bốn người còn lại, nhanh chóng rút lui.
Lý Duy Nhất thở ra một hơi dài, hắn moi Đạo Quả của đệ tử Siêu Nhiên ra, lấy Túi Càn Khôn, thu lấy Thiên Tự Khí hình bánh xe.
Tiếp theo, hắn thi triển thân pháp xuất hiện ở một vị trí địa thế khá cao, pháp lực hội tụ về đôi mắt, quan sát hướng rút lui của Truy Phong Thú và đám tu giả Ma Quốc kia.
Chân trời tràn ngập huyết vụ.
Huyết vụ lan tràn về phía Vân Thiên Tiên Nguyên, men theo màn sáng trận pháp mà Thiền Hải Quan Vụ bố trí ngày xưa, leo lên vách đá dựng đứng cao ba ngàn trượng, đi về phía đỉnh vách núi.
Quá xa, khó mà nhìn rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, mục đích của Ma Quốc chắc chắn là vì đối phó trận pháp phòng ngự của Vân Thiên Tiên Nguyên.
- Giống như đang huyết tế.
Lý Duy Nhất xoay người, nhìn về phía bên kia.