Chân trời phía bên kia quả nhiên cũng có huyết vụ tràn ngập.
- Rốt cuộc Ma Quốc cử tới bao nhiêu cao thủ, thật sự coi Lăng Tiêu Sinh Cảnh là nơi cướp bóc sao? Ồ!
Niệm lực của Lý Duy Nhất cảm nhận được, ở hai bên trái phải nơi bị huyết vụ bao bọc đều có những đường vân màu đỏ như máu lan tràn trên mặt đất, muốn kết nối với nhau.
- Huyết vụ bên trái, cách khoảng hai trăm bốn mươi dặm. Huyết vụ bên phải, cách khoảng hai trăm chín mươi dặm. Muốn bao bọc toàn bộ Vân Thiên Tiên Nguyên, cần phải có hơn hai mươi tòa mới được.
Lý Duy Nhất ở tổng đàn Đạo Giáo từng xem qua nhiều điển tịch, có hiểu biết đại khái về những trận thế cổ quái này.
- Vị Hầu Gia mà bọn họ nói hẳn là người tọa trấn trong đám huyết vụ phía trước kia. Tu vi của hắn chắc sẽ không quá mạnh, nếu không hoàn toàn có thể vượt qua hơn hai trăm dặm thi triển đạo thuật công kích ta.
- Hắn không công kích, chứng minh tu vi của hắn không vươn tới xa như vậy.
- Hắn càng không dám ra đối phó ta, càng chứng minh huyết tế lúc này cực kỳ quan trọng, không thể rời khỏi. Vậy ta càng phải ngăn cản huyết tế.
- Mặc kệ! Dù sao còn có Đại cung chủ hộ thể, dù gặp cự đầu Trường Sinh Cảnh cũng có thể không e dè.
Lý Duy Nhất thầm cắn răng, cõng cô bé lao ra, đuổi theo đám người Tiểu Hầu Gia đang bỏ chạy.
Hắn giơ mâu, nhảy nhót trên đỉnh ngọn cây, dáng vẻ đầy kiêu ngạo. Muốn mượn cơ hội này thăm dò cấp bậc tu vi của vị Hầu Gia kia, xem thử đối phương sẽ ra tay ở khoảng cách nào.
Nếu là Đại Trường Sinh như An điện chủ, Lý Duy Nhất sẽ xoay người bỏ chạy ngay.
...
- Nhị cung chủ không phải đã đi Tây Cảnh rồi sao?
Trong thành, những cự đầu Trường Sinh Cảnh của triều đình đều không thể chấp nhận biến cố đột ngột này, có cảm giác niềm tin sụp đổ.
Phải biết rằng, trong mười mấy năm Đại cung chủ khóa cung, vẫn luôn là Nhị cung chủ lo việc chủ trì đại cục triều đình.
Trên đỉnh Phượng Các, ngực Thái Sử Công đau đớn, trong mắt đầy tơ máu, khó chịu đến mức ngạt thở. Cuối cùng đã hiểu tại sao lão sư lại nói không nhìn thấy bất kỳ khả năng nào giữ được Thành Lăng Tiêu.
Giữ bằng cách nào?
Chỉ nghe xưng hô thân mật của Ma Quốc Thái Tử đối với Nhị cung chủ là biết hai người sớm có cấu kết.
Thái Sử Công nhớ lại đủ loại chuyện trong mười mấy năm qua. Tuy Tiểu Điền Lệnh là do Đại cung chủ trúng Lục Niệm Tâm Thần Chú mà ban bố, nhưng sau khi ban bố, nàng liền khóa cung không ra. Sau đó, tình trạng hỗn loạn trong ngoài triều đình rõ ràng là có người đang đổ thêm dầu vào lửa, lợi dụng Tiểu Điền Lệnh loại bỏ phe đối lập, mưu cầu tư lợi.
E rằng âm mưu nhắm vào Đại cung chủ và Lăng Tiêu Sinh Cảnh đã bắt đầu từ ngày Ma Quốc Thái Tử tới Thành Lăng Tiêu hơn hai mươi năm trước.
Hôm nay chẳng qua là tới hái quả thắng lợi.
Điều kiện mà Ma Quốc Thái Tử đưa ra hơn hai mươi năm trước quá mê người, Đại cung chủ không có cách nào từ chối.
Thánh Anh vẫn luôn là uy hiếp lớn nhất của Lăng Tiêu Sinh Cảnh, mỗi lần xâm phạm biên giới đều sẽ tổn thất ít nhất ngàn vạn nhân khẩu. Trong nội bộ Nhân tộc cũng có một số thế lực tà đạo được nó bồi dưỡng nên, chuyên thu thập trẻ sơ sinh Nhân tộc, quanh năm cung cấp cho nó dùng.
Ngàn năm qua, Đại cung chủ mười mấy lần đi sâu vào U Cảnh, muốn đánh chết nó nhưng đều thất bại. Ngược lại đổi lấy sự trả thù điên cuồng hơn của Thánh Anh.
Ma Quốc Thái Tử đưa ra điều kiện hợp lực đánh chết Thánh Anh, Đại cung chủ nhất định sẽ đồng ý, dù biết rõ đối phương có thể mang dụng tâm khác.
Đánh chết Thánh Anh chính là khởi đầu của tất cả.
Ma Quốc Thái Tử là vì lật đổ Lăng Tiêu Sinh Cảnh, cướp đoạt tài nguyên và báo thù rửa hận cho Ma Quân.
Nhưng lý do của Nhị cung chủ là gì?
Thái Sử Công gào thét khàn cả giọng:
- Tại sao? Tiên Mẫn, tại sao lại phản bội Lăng Tiêu Cung? Tại sao hả? Có phải là ngươi hại Đại cung chủ không? Phải chăng chiến loạn mười mấy năm nay trong thiên hạ do một tay ngươi gây ra?
Giọng nói của Nhị cung chủ bình tĩnh:
- Sư tỷ tu hành nhập ma, rơi vào tâm cảnh cực đoan, không thể thoát ra, gây ra nhiều sai lầm lớn, đây mới là nguyên nhân căn bản của chiến loạn thiên hạ. Lăng Tiêu Cung phạm sai lầm, người trong thiên hạ chịu khổ, sớm đã mất hết lòng người, nên hủy diệt thì cứ để nó hủy diệt. Sau khi hủy diệt mới có thể thực sự tái sinh.
- Nhị sư tỷ?
Trong mắt Tam cung chủ tràn đầy vẻ không thể tin nổi, nhìn về phía Loan Đài càng lúc càng sáng, tâm thần thất thủ, bị niệm lực của Dạ phu nhân công kích, trong miệng trào ra máu tươi.
Sư tôn trở về, dù cục diện có gian nan hơn nữa, nàng cũng không hề sợ hãi, tin tưởng vững chắc chỉ cần đồng tâm hiệp lực, nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn.
Dù không giữ được Lăng Tiêu Cung thì vẫn có thể rút đi, sau này làm lại từ đầu.
Nhưng sự phản bội của Tiên Mẫn quả thực giống như một kiếm đâm vào tim nàng.
Trong Thành Lăng Tiêu dưới núi đã sôi trào.
Dưới Lân Đài Sơn, sắc mặt Cát Tiên Đồng trắng bệch, đôi mắt tuôn ra hào quang nhật nguyệt, vừa phẫn nộ lại vừa đau khổ. Mười mấy năm gần đây, vẫn luôn là Nhị cung chủ dạy bảo hắn tu hành, mức độ thân thiết không thua gì Đại cung chủ.
Cát Tiên Đồng run giọng chất vấn:
- Tại sao? Rốt cuộc có phải ngươi hại sư tôn không?
Đám võ tu triều đình hỗ trợ kích hoạt trận pháp như Vận Xương Quận Chúa, Tinh Nguyệt Nô đều có cảm giác mất hồn, hoàn toàn không còn đấu chí. Loại cảm xúc tuyệt vọng này không thể diễn tả bằng lời.
Mười mấy năm qua, Nhị cung chủ vẫn luôn là ngọn cờ của triều đình.
Thái Sử Vũ cười cay đắng:
- Hỏi có ích gì chứ, ngươi có đáng là gì trong mắt nàng? E rằng Nhị cung chủ đã sớm làm Thái Tử Phi của Ma Quốc rồi. Nhị cung chủ đều muốn diệt Lăng Tiêu... Ha ha, dù sao ta đã nhận mệnh, hôm nay sẽ chôn ở tòa thành này.
Hộ Thành Đại Trận và Cửu Tiêu Vân Ngoại Đại Trận đều đang sụp đổ, cảnh tượng huy hoàng, giống như chín tầng trời đang sụp xuống.
Đối mặt với ánh mắt chứa ý cười của đám Siêu Nhiên, vẻ mặt Thiền Hải Quan Vụ hơn ai hết, chẳng qua trong mắt cũng toát ra vẻ tự kiểm điểm, tiếc nuối, thất vọng.
Nàng sớm có nghi ngờ, nhưng vẫn luôn không thể chấp nhận.
Khi tất cả xảy ra trước mắt, thân là sư tôn, có thể nói nàng là người đau khổ và đau lòng nhất.
Thiền Hải Quan Vụ khẽ nói một mình:
- Năm đó ta không nên cho phép Ngọc Dao truyền Không Minh Quyết cho ngươi.
Thiền Hải Quan Vụ vẫn nhớ sư tôn từng răn dạy mình, một đời chỉ có thể truyền Không Minh Quyết cho một người, nếu không ắt sẽ có đại họa.
Tính đặc thù của Không Minh Quyết ở chỗ sư phụ khi chết có thể truyền tu vi cho đệ tử. Truyền xuống từng đời một, thành tựu của đệ tử đời sau nhất định ở trên sư phụ, cho đến khi thành Tiên làm Tổ.
Chính vì vậy, Thiền Hải Quan Vụ mới có thể trực tiếp sử dụng Bỉ Ngạn Thiên Đan mà Ngọc Dao Tử tu luyện ra. Đương nhiên, cũng là vì tạo nghệ võ đạo của bản thân nàng đủ cao mới có thể nhanh chóng nắm giữ.
Cho nên, khi thu đồ đệ để truyền Không Minh Quyết, nhất định phải khảo sát nhân phẩm nghiêm ngặt, nếu không sẽ có nguy cơ giết thầy đoạt tu vi.
Chính vì vậy, Thiền Hải Quan Vụ chưa bao giờ nghi ngờ nhân phẩm của Ngọc Dao Tử, dám đi gặp nàng.