Khách điếm biên thành (1)

Không Gian Huyết Nê.

Trong khám thờ Phật có một chiếc hộp sắt vuông vức một thước.

Trong hộp là một trang Bà Già La Kinh, cũng gọi là Quang Minh Tinh Thần Thư.

Theo hình khắc ghi chép trên vách đá Địa Hạ Tiên Phủ, lai lịch của Quang Minh Tinh Thần Thư vô cùng bí ẩn, bắt nguồn từ một tai kiếp mưa sao băng rơi xuống vào thời viễn cổ.

Bà Già La Phật trỗi dậy trong tai kiếp, thu thập những ngôi sao rơi xuống, giải mã năng lượng bí ẩn trong đó, đúc luyện ra Quang Minh Tinh Thần Thư.

Một ngôi sao là một trang kinh thư.

Tổng cộng bốn mươi hai trang.

Sao, chưa chắc đã là sao thật.

Nhưng nó quả thực rất nặng, tu vi Trường Sinh cảnh như Đường Vãn Châu cũng không thể lay chuyển.

Mỗi một trang kinh thư đều là do Bà Già La Phật dốc hết tâm huyết cả đời viết nên, văn tự ẩn chứa pháp lực vô thượng, nội dung cao thâm.

Trong những kiếp nạn liên miên, bốn mươi hai trang Quang Minh Tinh Thần Thư lần lượt thất lạc. Song Sinh Đạo Giáo đào bới ngàn năm ở Địa Hạ Tiên Phủ nhưng chỉ tìm được chín trang, gọi là Tam Thiên Tinh Thần Bà Già La.

Không hiểu được ý nghĩa kinh văn, Đạo Tổ chỉ ngộ ra chiêu đế thuật này từ trong đó.

Lý Duy Nhất cho rằng, trang mình tìm được hẳn là trang thứ mười.

Đạo Giáo có bản dịch cổ phạn văn Bà Già La Giáo, Lý Duy Nhất cũng từng xem. Nhưng trang thứ mười Quang Minh Tinh Thần Thư này vẫn như thiên thư, hắn hoàn toàn xem không hiểu.

Nhiều ngày qua, hắn khoanh chân đả tọa, tỉ mỉ cảm nhận sức mạnh quang minh tỏa ra từ trang kinh thư này.

Giống như tham ngộ Cửu Tiêu Bí Tàng, trong lúc cảm ngộ Phật uẩn, hắn trực tiếp hấp thu ánh sáng vào mi tâm Linh Giới.

Bên trong Linh Giới, linh quang niệm lực lấy Kim Ô Hỏa Diễm làm trung tâm lặng lẽ biến đổi.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây.

Trên người Lý Duy Nhất tỏa ra từng hạt sáng màu trắng mông lung thành vòng tròn, tăng thêm một khí vận thần thánh không tỳ vết.

Sở dĩ hắn nghĩ đến việc trực tiếp hấp thu sức mạnh quang minh, là vì mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch có thể giúp niệm sư phá cảnh. Trong truyền thuyết, trạng thái hoàn chỉnh của nó lớn như núi cao, rất có thể là một trong những Thiên Ngoại Vẫn Tinh.

Nuốt Tinh Trú Đan, niệm lực của Lý Duy Nhất đã đạt tới Linh Niệm Sư lục tinh đỉnh phong.

Trước đó, hắn đã luyện hóa nhiều mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch, hắn thử ngưng tụ tinh thần niệm lực thứ bảy.

Kết cục là thất bại.

Bất kể là võ đạo hay niệm lực, cảnh giới thứ bảy đều là đại cảnh, cực kỳ khó đột phá.

Sử dụng mảnh vỡ Linh Đài Diễm Tinh Thạch phải thật tiết kiệm.

Lý Duy Nhất hấp thu sức mạnh quang minh của Quang Minh Tinh Thần Thư, chính là muốn xem thử trùng kích Linh Niệm Sư thất tinh có dễ dàng hơn chút nào không. Nếu thực sự hữu dụng, tương lai trùng kích bát tinh, cửu tinh tự nhiên sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

Lý Duy Nhất thầm nghĩ:

- Linh quang niệm lực lấy Kim Ô Hỏa Diễm làm chủ, có uy lực cường đại, chiến lực bộc phát ra thắng được Truyền Thừa Giả cùng cảnh giới. Nhưng chính vì thuộc tính của nó hùng kình dương cương, ngược lại không dễ ngưng tụ thành tinh thần niệm lực.

- Sức mạnh của quang minh không chỉ làm cho hỏa diễm linh quang cuồng bạo trở nên nhu hòa, mà còn khiến độ tinh thuần của hỏa diễm niệm lực nâng lên cấp độ cao hơn.

Lý Duy Nhất cảm nhận biến hóa của niệm lực trong Linh Giới, tạm dừng hấp thu sức mạnh quang minh, đậy nắp hộp sắt lại.

Hắn định hấp thu thêm một thời gian nữa, rồi sẽ lại trùng kích Linh Niệm Sư thất tinh.

Đạt tới Linh Niệm Sư thất tinh, mới thật sự là trời cao biển rộng, dưới Trường Sinh cảnh, nhân vật còn có thể khiến hắn kiêng kỵ, cũng sẽ không nhiều.

Về phần thu hoạch võ đạo khi tham ngộ trang kinh thư thứ mười, vẻn vẹn chỉ là in tám kinh văn quang minh lên trên Thần Khuyết Đạo Liên.

Cả bài kinh thư, hơn bốn trăm chữ cổ, dù chỉ muốn in toàn bộ cũng cần thời gian rất dài.

Chỉ có thể hy vọng, in toàn bộ lên Đạo Liên xong sẽ có chút thay đổi.

Bên ngoài còn có một tiểu tổ tông, Lý Duy Nhất không dám ở lâu trong Không Gian Huyết Nê. Không gian rung động từng vòng, hắn trở lại trong phòng của khách điếm.

Phòng khách rất lớn, chia làm gian trong và gian ngoài.

Lý Duy Nhất ở gian trong, bố trí trận pháp, không dám để Ngọc Nhi biết bí mật của Đạo Tổ Thái Cực Ngư.

Nàng hiện tại là Ngọc Nhi, ngoan ngoãn nghe lời, ai biết ngày mai còn như vậy hay không?

Cách màn sáng trận pháp, Lý Duy Nhất nhìn ra gian phòng bên ngoài. Trong tầm mắt hắn, tiểu nữ hài Thuần Tiên Thể bốn, năm tuổi mặc váy trắng, tết hai bím tóc nhỏ, ngồi bên bàn viết chữ.

Đây là nhiệm vụ buổi sáng Lý Duy Nhất giao cho nàng trước khi tu luyện.

Hết cách rồi.

Hắn muốn bế quan tu luyện, tranh thủ thời gian nâng cao tu vi thực lực, không thể cứ chơi với nàng mãi, cũng không dám thả nàng ra ngoài. Cho nên, hắn mới tìm chút việc cho nàng làm.

Ngọc Nhi rất giỏi tĩnh tâm, đã chép được một xấp kinh thư dày.

Nàng chép từ sáng sớm cho đến chiều, mặt trời ngả về tây.

- Soạt!

Lý Duy Nhất vạch ngón tay một cái, mở màn sáng trận pháp ra, đi về phía nàng, kiểm tra kinh thư trên bàn:

- Không tệ, chữ viết đẹp hơn rồi! Ngươi đói chưa? Đi, xuống lầu ăn chút gì đó.

Ngọc Nhi nói:

- Sư phụ, đợi ta chép xong bài này đã.

Nàng viết chữ cũng là do Lý Duy Nhất dạy.

Đợi khoảng một khắc đồng hồ, Ngọc Nhi đặt bút xuống, xoa bàn tay nhỏ đau nhức bấu vào mép bàn, trượt từ trên ghế xuống:

- Sư phụ, chúng ta đi thôi!

Trên chân nàng mang một đôi giày vải thêu hoa xanh.

Lý Duy Nhất sợ tương lai bị nàng tính sổ bèn giải thích:

- Sau này đừng ngốc như vậy, ta chỉ bảo là khi ngươi thấy rảnh rỗi thì chép kinh thư cho qua thời gian, chứ không bắt ngươi chép mãi.

- Ừm.

Đi trên cầu thang xuống lầu, Ngọc Nhi mím môi, ngập ngừng rồi đột nhiên nói:

- Thật ra... sư phụ, ta cũng muốn tu luyện võ đạo. Ta nghe chưởng quầy thúc thúc nói, cường giả võ đạo có thể đi trên tường, bay trên mái nhà, lợi hại lắm!

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi không cần tu luyện.

Ngọc Nhi như có điều suy nghĩ, cái miệng nhỏ lại nói:

- Sư phụ có thể bay lên trời chui xuống đất nhỉ? Người còn mạnh hơn cường giả võ đạo?

Lý Duy Nhất vội vàng phủ nhận:

- Ta không lợi hại.

Ngọc Nhi rơi vào trầm mặc, không nói gì nữa, cảm thấy sư phụ không muốn dạy nàng.

Đi tới tầng một khách điếm, họ gọi ba món ăn.

Lý Duy Nhất thấy nàng buồn bực không vui bèn nói:

- Ngươi thích hợp tu luyện niệm lực! Sư phụ có thể truyền cho ngươi phương pháp tu luyện niệm lực.

Một đôi mắt to tròn của Ngọc Nhi sáng lên:

- Có thể đi trên tường, bay trên mái nhà không?

- Đương nhiên.

- Có thể lợi hại giống sư phụ không?

- Ta không lợi hại.

...

Khách điếm nằm ở khu vực phồn hoa trung tâm biên thành Hoàng Giang, cao bốn tầng, bốn tòa nhà nối liền, có hơn năm mươi gian phòng khách. Chưởng quầy không phải người thường, kinh doanh rất lớn, thậm chí còn tiếp đãi Thệ Linh đến từ U Cảnh.

Trên đường phố bên ngoài náo nhiệt hơn ngày thường nhiều, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy đoàn người chạy nhanh qua.

Tiếng xe ngựa không dứt.

Tầng một khách điếm, khách vãng lai ăn tại chỗ cũng rõ ràng nhiều lên.

Tu vi võ đạo của bọn họ đều không yếu, có người đeo Pháp khí sau lưng, có người eo đeo Túi Càn Khôn. Lý Duy Nhất thậm chí nhìn thấy bóng dáng võ tu Đạo Chủng cảnh.

Một người nói:

- Nghe nói, đại quân Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc đã công phá Quan Sơn. Nhưng Quan Sơn Phật Độ Tặc đã sớm rút vào Vong Giả U Cảnh, Từ Phật Đỗ chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

- Chạy vào Vong Giả U Cảnh thì thế nào? Võ tu bình thường sớm muộn cũng trở thành hồn thực và huyết thực của Thệ Linh.

- Lão Trương, hôm qua ngươi còn nói là đại quân Nhân tộc ở Nam Cảnh bị Yêu tộc quân đội phản kích, tổn thất nặng nề mà?

- Đó là tin giả do Quan Sơn Phật Độ Tặc cố ý tung ra, để ổn định quân tâm.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters