Khách điếm biên thành (2)

Một tháng nay, Lý Duy Nhất nghe được đủ loại tin tức, âm thầm sửa sang tổng kết.

Trong đó có một vài tin tức vẫn có thể xác định.

Ví dụ như: “Cửu Lê lão tổ Thương Minh xuất thế, kỳ trùng Lăng Tiêu đều nghe hiệu lệnh, phá Âm Thi Chủng Đạo của Tà Giáo”, “Thành Lăng Tiêu hủy diệt, trong thành tử thương mấy trăm vạn người”, “Phi Phượng hót vang, vạn yêu quỳ rạp”...

Trong đó, tin tức liên quan đến đại quân Thệ Linh là xác thực nhất.

Bởi vì biên thành Hoàng Giang tiếp giáp đông nam U Cảnh, mà đông nam U Cảnh là địa bàn của Thệ Linh bá chủ Lan đại nhân. Thời gian này, mỗi ngày đều có cường giả Thệ Linh từ hướng Lăng Tiêu Sinh Cảnh chạy trốn về.

Chúng nó đi nhanh, tỏa ra dao động khí tức rất mạnh, có khi hóa thành âm phong lướt qua, có khi đất rung núi chuyển.

Nhưng những cự đầu Thệ Linh có uy danh to lớn ở Thanh Châu và Quan Châu này, từng tên một đều rất hoảng hốt, không có hung uy của trăm năm qua, không dám vào thành dừng lại, trực tiếp độn về phía sâu trong U Cảnh.

Sự tan tác của đại quân Thệ Linh, không nghi ngờ gì đã nói rõ tình hình chiến sự không quá tồ itệ.

Chưởng quầy khách điếm tên là Hoàng Liêu, thoạt trông hơn bốn mươi tuổi, sắc mặt vàng như nến, tu vi Đạo Chủng cảnh nhị trọng. Có thể đứng vững gót chân ở biên thành Hoàng Giang, người nào cũng đều có câu chuyện và lai lịch.

Lý Duy Nhất đã ở trong khách điếm gần một tháng, hai bên giao thiệp nhiều lần, đều có tìm hiểu lẫn nhau.

Hoàng Liêu ngồi xuống cạnh bàn, thấp giọng nói:

- Lý huynh đệ, có tin tức xác thực là Tà Giáo xong đời rồi, ngay cả tổng đàn cũng bị đánh phá, Quan Sơn cũng không còn tồn tại. Đám đông dư nghiệt Tà Giáo và Phật Độ Tặc đã vào thành, chuẩn bị từ Hoàng Giang ra biển.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Ra biển? Bọn chúng định trốn ra đảo, hay là Sinh Cảnh khác?

Hoàng Giang chảy xuyên qua Vong Giả U Cảnh, thủy đạo dài hai ngàn dặm, đi thẳng ra Đông Hải.

Đông Hải là một nội hải khổng lồ ở phía nam Doanh Châu, hình dạng một đường dài, chiều rộng hải vực đạt tới vạn dặm. Chiều dài thì vô cùng kinh người, nghe đồn có hơn chín vạn dặm, thọc sâu vào U Cảnh.

Thuyền bè bình thường đi mấy năm cũng không thể đến được đầu kia của Đông Hải.

Ngàn năm trước, khi Lăng Tiêu Sinh Cảnh chiếm cứ đất đai ba trăm châu, khu vực hoạt động của Nhân tộc chạm đến độ sâu hai, ba vạn dặm Đông Hải.

Còn bây giờ, Nhân tộc chỉ có thể chiếm cứ một đoạn bờ biển.

Di Tặc Tam Đảo ở Đông Cảnh, Hoài Di Đảo, Bạch Di Đảo, Giao Di Đảo đều nằm trong phạm vi hải vực vạn dặm. Dù vậy, một khi mở ra trận pháp trên biển, đại quân triều đình cũng đành bó tay, căn bản không cách nào tiêu diệt.

Đông Hải hung hiểm mênh mông, sát yêu tụ tập, có thể gặp các loại cự yêu như Giao Long, Vân Côn, Tương Liễu.

Hai bờ hải vực bị Vong Giả U Cảnh bao phủ, sự tồn tại khủng bố trong Thệ Linh thường xuyên xuất hiện.

Chính vì như vậy, dù nghe nói đầu kia của hải vực nối liền Vũ Lâm Sinh Cảnh, cũng không có Nhân tộc nào dám đi con đường vượt biển này.

Trên biển không có che chắn, rất dễ bị Thệ Linh sát yêu để mắt tới.

Tuyến đường lục địa và lòng đất ngược lại an toàn hơn một chút. Chỉ có điều, trong bóng tối dễ bị mất phương hướng.

Hoàng Liêu nói:

- Chắc chắn là trốn ra đảo! Lấy tu vi của bọn họ mà muốn quy mô lớn trốn sang Vũ Lâm Sinh Cảnh? Căn bản không cần Thệ Linh sát yêu ra tay, gặp phải thời tiết xấu, một con sóng lớn ập tới là rơi hết xuống biển. Thời tiết xấu ở Đông Hải rất kinh khủng, đặc biệt là cuồng phong âm sát, màn sáng trận pháp phòng ngự đều có thể bị thổi tan.

Lý Duy Nhất âm thầm gật đầu. Đạo Giáo, Long Môn, Di Tặc, hiện tại đúng là châu chấu trên cùng một sợi dây.

Lý Duy Nhất hỏi:

- Hoàng chưởng quầy từng ra biển?

Hoàng Liêu cười nói:

- Năm đó phá cảnh Đạo Chủng, ta hăng hái tự nhận đã là bá chủ nhân gian, muốn đi đâu cũng được. Ta cùng người ta đi Đông Hải tìm kiếm bảo vật của Long tộc, kết quả tìm được đường sống trong chỗ chết, không dám ngông cuồng nữa, yên phận mở khách điếm ở biên thành Hoàng Giang.

Lý Duy Nhất không tin người này chịu yên phận.

Biên thành Hoàng Giang cũng không phải đất lành, người dám ở lại chỗ này, ai mà không to gan lớn mật? Là lấy mạng ra làm ăn.

Hoàng Liêu nghiêm mặt nói:

- Đúng rồi, Lý huynh đệ, chợ Thệ Linh tối nay mở phiên, sẽ kéo dài hai ngày. Bên phía ngươi là cần Tị Dương Châu, hay là da người U Cảnh?

Lý Duy Nhất hỏi:

- Cho ta hai viên Tị Dương Châu, bao nhiêu tiền?

Hoàng Liêu lấy ra hai viên Tị Dương Châu, đặt trước mặt Lý Duy Nhất:

- Tiền thì không cần! Nhìn Lý huynh đệ liền biết không phải người thường, cứ coi như Hoàng mỗ kết giao bằng hữu.

Lý Duy Nhất không từ chối, không muốn tỏ ra quá già mồm. Nếu đối phương thực sự muốn kết bạn, Lý Duy Nhất vừa vặn là một người thích kết bạn, chứ không phải loại người cô độc.

Người sống tiến vào Vong Giả U Cảnh ở trong mắt Thệ Linh thì chói mắt như đuốc lửa.

Tị Dương Châu và da người U Cảnh chính là dùng để che giấu khí tức người sống trên thân.

Sở dĩ Lý Duy Nhất muốn đi chợ Thệ Linh, chủ yếu là vì mua Phượng Huyết Diệp.

Phượng Huyết Thụ là kỳ thụ thứ nhất của Du Châu, vốn là một trong ba trăm châu Lăng Tiêu ngày xưa. Cây này có thể đánh đồng với Địa Ma Tùng của Lục Niệm Thiền Viện. Phượng Huyết Thụ bị chìm ngập trong Vong Giả U Cảnh, rất khó mua lá cây của nó trong Sinh Cảnh.

Phượng Huyết Diệp là trọng bảo luyện gân đắp da trong tu luyện thân thể, hiệu quả hơn xa Thần Táo Mộc.

Tiến độ tu luyện thân thể của Lý Duy Nhất hiện tại, cơ bắp tạng phủ đi xa nhất, đã luyện hóa bảy cân Tiên Nhưỡng. Nhưng bị tiến độ của xương cốt và gân da kéo lại, việc luyện hóa và hấp thu Tiên Nhưỡng trở nên vô cùng chậm chạp.

Cách kim cốt đại thành đã hoàn thành khoảng ba phần.

Gân da thì chỉ tu luyện đến hai phần.

Theo tính toán của Lý Duy Nhất, chỉ cần tu luyện gân da đến cường độ ba phần Trường Sinh Thể, hắn chỉ dựa vào lực lượng thân thể là có thể khiêu chiến với võ tu Đạo Chủng cảnh thất trọng.

Nếu kim cốt và gân da đều tu luyện đến năm phần Trường Sinh Thể, vậy lực lượng thân thể dư sức cứng rắn đỡ võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng.

Hoàng Liêu nhắc nhở:

- Giao dịch ở chợ Thệ Linh thường là sử dụng Huyết Tinh. Nếu Lý huynh đệ không có sẵn thì phải mau chóng vào thành đổi một ít.

- Được, đa tạ Hoàng chưởng quầy.

Lý Duy Nhất nhìn chăm chú vào Hoàng Liêu rời đi, luôn cảm thấy trên người vị chưởng quầy này giấu không ít bí mật.

Sau khi ăn cơm với Ngọc Nhi, hai người đi vào thành đổi Huyết Tinh.

Lý Duy Nhất không thiếu Huyết Tinh, trên người hắn có nhiều Túi Càn Khôn, đến từ cao thủ hàng đầu Đạo Chủng cảnh, ai nấy đều rất giàu có. Nhưng không đi đổi Huyết Tinh, chẳng phải là bại lộ bí mật trên người mang theo lượng lớn Huyết Tinh sao?

Đổi một ít mới có vẻ chân thực.

Sắc trời dần tối, hai bên đường phố có chỗ treo Cốt Đăng, đại biểu bên trong là Nhân tộc cư ngụ.

Có chỗ lơ lửng đèn lồng Quỷ Hỏa, chính là nơi ở của Thệ Linh.

- Ầm ầm ầm!

Một đoàn xe thật dài chạy nhanh qua, võ tu và vật tư chia đều một nửa, có Phật Độ Tặc mặc tăng bào, cũng có cao thủ Đạo Nhân.

Lý Duy Nhất kéo Ngọc Nhi lui sang một bên.

Hắn nhìn thấy một người quen ở phía trước đoàn xe.

Là Nhất Trú Tuyết, Thiên Vệ Tổng Kỳ của Thiên Lý Điện, khuôn mặt chưa tới ba mươi tuổi, đường nét khuôn mặt cứng rắn.

Một kỵ sĩ khác bên cạnh Nhất Trú Tuyết có khuôn mặt rất giống hắn, mặc một bộ đồ đen, xem ra chính là huynh đệ Đạo Nhân của hắn, Tàn Dạ Tuyết.

Một người là Đạo Chủng cảnh ngũ trọng, người khác là lục trọng.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters