Hoàng Liêu nói:
- Đồ tốt thật sự sẽ không bày trên sạp hàng, cần người quen dẫn đường mới có thể tiếp xúc đến. Hoàng mỗ ở biên thành Hoàng Giang mấy chục năm, tự nhận vẫn có chút phương pháp, ta biết một chỗ có thể mua được vỏ Phượng Huyết Thụ và càng nhiều tinh dược ngàn năm.
Lý Duy Nhất nhẹ nhàng đảo con ngươi, tràn ra ý cười:
- Sao Hoàng chưởng quầy không nói sớm?
Hoàng Liêu cười khổ liên tục:
- Trước đó ta cũng không biết Lý huynh đệ có tài phút như thể, những chỗ bí mật kia chỉ cho khách hàng lớn vào.
...
Góc đông nam chợ Thệ Linh có một tòa đại trạch viện treo bốn chiếc đèn lồng Quỷ Hỏa.
Xung quanh yên tĩnh, cửa lớn đóng chặt dán đầy bùa giấy.
Các phương vị của tường vây trạch viện cắm mười tám cây Âm Phiên, tạo thành một tòa đại trận phòng ngự.
Lê Tùng Giản là trưởng tử của tộc trưởng bộ tộc Thương Lê thuộc Cửu Lê Tộc, đại ca của Ẩn Quân Lê Tùng Cốc và Giáp Thủ Lê Tùng Lâm, năm nay đã tám mươi bảy tuổi, nhưng nhìn qua chỉ khoảng năm mươi tuổi.
Hắn mặc một bộ áo vải trắng xám, khuôn mặt uy nghiêm, đang bàn bạc bí mật gì đó với một nam tử trung niên khác trong sảnh chính đèn đuốc sáng trưng.
Nhiều năm qua, Lê Tùng Giản luôn giúp Đạo Giáo trồng Đạo Nhân ở Mãng Sơn Sơn Mạch.
Khi Lý Duy Nhất vào Tổ Cảnh Cửu Lê Tộc, lấy bảy con Phượng Sí Nga Hoàng đã găặp Lê Tùng Giản. Lúc ấy Lê Tùng Giản áp giải một đoàn xe tám mươi ba chiếc, trên xe ngồi đầy hài đồng Đạo Nhân.
Trong bùn đất Tổ Cảnh Cửu Lê Tộc ẩn chứa Linh Thổ, có thể trồng ra Đạo Nhân thiên tư khá cao.
Mấy chục năm qua, Lê Tùng Giản qua lại giữa Lê Châu và biên thành Hoàng Giang, đưa hài đồng Đạo Nhân và quan tài dị giới bị bí mật trục vớt lên đến bên này.
Kể từ sau khi Lê Tùng Cốc dùng thân phận trưởng bối chủ trì nghi thức đính hôn cho Lý Duy Nhất và Tả Khâu Hồng Đình ở châu thành Khâu Châu, làm bại lộ tu vi Thánh Linh Niệm Sư, cũng gần như tương đương bại lộ thân phận Ẩn Quân, Lê Tùng Giản liền cảnh giác lên.
Một tháng trước, Cửu Lê Tộc trưng tập quân đội thảo phạt Đạo Giáo, Lê Tùng Giản nảy sinh cảm giác nguy cơ mãnh liệt, quyết đoán rời khỏi bộ tộc Thương Lê, tạm thời ở lại biên thành Hoàng Giang, yên lặng theo dõi thế cục thay đổi.
Nửa tháng trước, hắn nhận được pháp lệnh của Đạo Giáo Không Hư Thần Tử là chuẩn bị chiến hạm, xe ngựa, Hồn Câu ở biên thành Hoàng Giang, càng nhiều càng tốt.
Ngồi bên cạnh hắn là một nam tử trung niên, chính là Hoắc Định Nam, phó môn chủ Thiên Nhất Môn, cường giả thuộc tầng lớp đứng đầu nhất tại Lê Châu.
Hoắc Định Nam năm nay vừa vặn tròn trăm tuổi, chẳng những là phó môn chủ, mà còn là hội trưởng của Thiên Nhất Thương Hội. Dưới trướng hắn nhân tài đông đúc, cao thủ nhiều như mây, nắm giữ tài nguyên nhiều như biển.
Đạo Giáo phái hắn tới đây là để hiệp trợ Lê Tùng Giản, cùng nhau phụ trách việc tiếp ứng.
Lê Tùng Giản bưng chén trà bốc hơi nóng:
- Nghe nói vị cấm kỵ ở Quan Sơn kia đã ngã xuống tại Thành Lăng Tiêu, ngay cả hai vị Đạo Tổ cũng ngã trong tay Tiên Sư Độ Ách Quan và Nho Đạo lão tổ Tả Khâu Môn Đình. Trốn ra đảo là có thể sống sót thật không?
Hoắc Định Nam hỏi:
- Sao thế, ngươi muốn về Lê Châu? Cửu Lê Ẩn Môn quá cường đại, không chỉ có Thương Minh Lão Tổ tọa trấn, còn có nhiều vị cự đầu Trường Sinh cảnh, nắm giữ hệ thống tình báo kinh khủng. Nghe nói trong trận chiến Thành Lăng Tiêu, Thần Giáo cũng chịu thiệt thòi lớn vào tay họ. Ngươi dựa vào cái gì cảm thấy bọn họ không tra ra lai lịch của ngươi? Trước đó không động vào ngươi, rất có thể là không muốn bứt dây động rừng.
Ánh mắt Lê Tùng Giản trở nên âm u.
Hoắc Định Nam thấp giọng nói tiếp:
- Theo ta thấy, lên đảo là giả, để lừa gạt Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc thôi. Rút về Đạo Châu trong truyền thuyết mới là thật.
Lê Tùng Giản từng nghe nói lời đồn về Đạo Châu.
Tương truyền, là Lão Nông một trong ba Khổ Chủ đã sử dụng thủ đoạn phi phàm nào đó, ở sâu trong Vong Giả U Cảnh, xua đuổi bóng tối, mở ra một mảnh Sinh Cảnh nhỏ.
Mấy chục năm qua, hài đồng Đạo Nhân và quan tài dị giới mà hắn đưa đến biên thành Hoàng Giang, rất có thể chính là bị chuyển đi nơi đó.
Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Nghiêu Thanh Phong còn ở trong viện liền vui mừng nói:
- Lê huynh, cá lớn, lần này Hoàng Liêu đưa tới một con cá lớn!
Trong sảnh phụ bên phải sảnh chính, vợ cả Dương thị của Lê Tùng Giản, cùng Dương Thanh Khê tò mò nhìn qua song cửa sổ.
Dương thị có tên là Dương Lâm, xuất thân Tuy Tông, là cô cô của Dương Thanh Khê.
Lông mày Lê Tùng Giản nhíu lại:
- Đã là lúc nào rồi mà các ngươi còn làm những chuyện này. Đại quân Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc bất cứ lúc nào cũng có thể đánh tới bên này.
Nghiêu Thanh Phong đi vào sảnh chính, chắp tay hành lễ với Lê Tùng Giản và Hoắc Định Nam:
- Chúng ta là tộc nhân Cửu Lê Tộc, sợ cái gì? Dù sao cấm kỵ Quan Sơn đã chết, Đạo Giáo đại bại, chúng ta coi như là khôi phục thân tự do.
Lê Tùng Giản trầm giọng hỏi:
- Đã giải Tử Vong Linh Hỏa mà Từ Phật Đỗ trồng trong cơ thể ngươi rồi?
Nghiêu Thanh Phong xấu hổ nói:
- Rất nhanh sẽ đưa người tới, bây giờ muốn ngăn cản cũng đã không kịp.
Lê Tùng Giản bất đắc dĩ thở dài một hơi, nặng nề đặt chén trà xuống, hỏi:
- Lần này lại là người nào?
Nghiêu Thanh Phong trả lời:
- Một người trẻ tuổi, tu vi rất cao, đoán chừng tu luyện ra Đạo Liên, mang theo một tiểu nữ hài Thuần Tiên Thể, trên người đeo Túi Càn Khôn, tinh thông bố trận.
Hoắc Định Nam hỏi:
- Xác định là người trẻ tuổi? Các ngươi tuyệt đối đừng chọc tới lão gia hỏa không thể dây vào.
Nghiêu Thanh Phong cười tủm tỉm khoát tay:
- Yên tâm, Hoàng Liêu đã gặp vô số người, chắc chắn không nhìn lầm tuổi.
Chỉ cần là võ tu thế hệ trẻ thì có thể mạnh tới đâu?
Lý Duy Nhất đi theo Hoàng Liêu, đến cửa sau của tòa nhà.
Bốn phía tối đen như mực, phía xa chính là sa mạc U Cảnh hoang vắng, cây khô ngàn năm không mục. Có thể nhìn thấy nhiều xe ngựa và Hồn Câu đang dừng trong bóng tối.
Chỉ có hai ngọn Quỷ Đăng dưới mái hiên tỏa ra ánh sáng màu xanh lam u ám.
Ngọc Nhi vùi mặt vào lòng Lý Duy Nhất, môi trường yên tĩnh quỷ dị khiến nàng có chút sợ hãi.
- Cốc cốc!
Hoàng Liêu gõ cửa.
Cửa gỗ mở ra.
Người mở cửa là một Thệ Linh phó tòng mặc áo màu xám trắng, khuôn mặt khô héo, lưng mọc cánh xương.
Lý Duy Nhất bước vào cửa.
Sau lưng vang lên tiếng rầm, cửa gỗ đóng lại.
Một lớp lưới ánh sáng trận pháp màu xanh lam như ma trơi bao phủ toàn bộ tòa nhà. Mười tám cây Âm Phiên màu trắng phát ra tiếng phần phật trong gió, tiền giấy và sương trắng bay múa trong không khí.
Trước mắt là hậu viện hoang vu tịch mịch.
Thệ Linh phó tòng đứng trước cửa gỗ, hai tay chắp lại, khuôn mặt quỷ dị, mỉm cười nhìn chằm chằm vào Lý Duy Nhất đang quay đầu lại nhìn mình.
Lý Duy Nhất giả bộ hồ đồ mặc dù trong lòng hiểu rõ:
- Hoàng chưởng quầy, sao ta thấy nơi này hơi lạ... Này, Hoàng chưởng quầy...
Hoàng Liêu sớm đã lách mình rơi xuống dưới một cây Âm Phiên cách đó hơn hai mươi trượng, mượn trận văn do Âm Phiên thả ra hộ thể, từ xa cười nói:
- Lý huynh đệ, xin lỗi nhé, thiên hạ này làm gì có chuyện hời như vậy? Ta là thương nhân, thương nhân thì đời nào tặng không cho ngươi hai viên Tị Dương Châu?
Lý Duy Nhất hỏi:
- Chúng ta không phải là kết giao bằng hữu sao?
Hoàng Liêu nói:
- Nếu như vậy mà có thể kết giao bằng hữu, vậy thì bằng hữu chẳng phải quá rẻ mạt sao? Lý huynh đệ, ngươi còn non lắm!
Ngọc Nhi tức giận nói:
- Chưởng quầy thúc thúc, hóa ra ngươi là người xấu.