Lục Như Phần Nghiệp tầng ba (1)

Hoàng Liêu than thở:

- Ngọc Nhi, trước môi trường sinh tồn gian nan, chỉ có người sống và người chết, làm gì có người tốt và người xấu?

Ngọc Nhi vô cùng lo lắng hỏi:

- Sư phụ, làm sao bây giờ?

- Đừng sợ.

Lý Duy Nhất vỗ nhẹ vai nhỏ của nàng, ánh mắt quét nhìn vào bóng tối:

- Hoàng chưởng quầy hẳn là thường làm những chuyện như vậy nhỉ? Sao lại chọn con dê béo là ta? Trước khi đến chợ Thệ Linh, ta không hề để lộ tài sản.

Hoàng Liêu nói:

- Còn trẻ mà tu vi cao thì không nghèo được.

Một thân ảnh lóe lên, Dương Thanh Thiền xuất hiện trên đỉnh tòa kiến trúc ba tầng ngay phía trước, dáng người rất thon thả, mái tóc tung bay trong gió, giọng nói mang theo vài phần hả hê khi thấy người gặp họa:

- Ngươi còn biết mình là dê béo sao?

Trong mắt Hoàng Liêu lộ ra vẻ kinh ngạc, hiển nhiên không biết nàng sẽ xuất hiện ở đây.

Lê Tùng Giản chắp hai tay sau lưng, từ trong bóng tối đi ra:

- Vị này chính là Ngũ Thần Nữ của Thần Giáo!

Nghiêu Thanh Phong cầm đèn Minh Đăng bằng đồng đi theo sau lưng.

Hoàng Liêu lập tức hành lễ:

- Bái kiến Ngũ Thần Nữ.

Lý Duy Nhất nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Lê Tùng Giản, thấy có bốn, năm phần giống với Lê Tùng Lâm, trông rất quen mắt:

- Vị tiền bối này có phải họ Lê không?

Dám làm chuyện giết người cướp của, Lê Tùng Giản tự nhiên không sợ bại lộ thân phận, chưa từng nghĩ tới việc lưu lại người sống:

- Ngươi biết lão phu?

Lý Duy Nhất không quen thuộc Lê Tùng Giản, đã ba năm trôi qua, nhiều chuyện đều đã mơ hồ.

Hắn nói:

- Không quan trọng nữa! Ai trong các ngươi lên trước?

Vù!

Giữa mi tâm Nghiêu Thanh Phong hiện ra một luồng linh quang.

Minh Đăng trong tay hắn tỏa sáng rực rỡ, sau lưng trào ra sương trắng nồng đậm, hàng trăm quỷ ảnh từ trong sương mù lao ra. Trong đó có hai quỷ ảnh là Âm Quỷ Thống Soái, bộc phát ra khí tức cấp võ tu Đạo Chủng cảnh.

Mấy chục Quỷ Tướng bao vây Lý Duy Nhất.

- Vút!

Tốc độ Lê Tùng Giản cực nhanh, đến trước mặt Lý Duy Nhất trước cả hai con Âm Quỷ Thống Soái, pháp khí trong cơ thể phun trào, một quyền đánh mạnh về phía ngực Lý Duy Nhất.

Quyền kình ẩn chứa khí tức âm hàn, khiến cho toàn bộ hậu viện phủ lên một lớp sương băng dày đặc.

- Ầm!

Lý Duy Nhất đứng thẳng tại chỗ, ra tay sau mà đến trước, một chưởng đánh ra vững vàng đỡ lấy một quyền này của Lê Tùng Giản.

Mặt đất dưới chân vang lên tiếng lách cách, xuất hiện lượng lớn vết nứt.

Lê Tùng Giản giật mình, nhanh như chớp lui lại, kéo ra khoảng cách với Lý Duy Nhất.

- Bùm bùm!

Lý Duy Nhất vung ống tay áo đánh nổ hai con Âm Quỷ Thống Soái đang lao tới hóa thành hai đám quỷ vụ, tràn ngập khắp tòa nhà.

Hoàng Liêu và Nghiêu Thanh Phong đều kinh hoàng.

Bọn họ biết con dê béo này không yếu, nhưng dù thế nào cũng không ngờ tới, một người trẻ không quá ba mươi tuổi mà có thể mạnh đến mức này.

Trong lòng Lê Tùng Giản dậy sóng thần, hắn toàn lực đánh ra một quyền nhưng đối phương chỉ dùng lực lượng thân thể đã đỡ được, dường như không hề điều động pháp khí.

Lê Tùng Giản trầm giọng hỏi:

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp, ánh mắt sắc bén:

- Nói cho ta biết, kẻ các ngươi làm việc cho ai? Đạo Giáo, hay là Quan Sơn?

Sau một thoáng yên tĩnh ngắn ngủi, từ trong Tổ Điền của Lê Tùng Giản bay ra một thanh Bách Tự Khí thất phẩm Chiến Phủ, đạo tâm ngoại tượng được thả ra, lập tức thi triển Thiên Ma Tam Thập Lục Phủ.

Một búa bổ ra từ chính diện, gió lạnh như dao, ảnh búa cao tới vài trượng.

Nghiêu Thanh Phong thi triển niệm lực công kích, đôi đồng tử nhìn thẳng vào Lý Duy Nhất, tấn công hồn linh và ý thức của hắn.

- Xoảng!

Từ trong Phong Phủ của Hoàng Liêu bay ra một sợi Tác Hồn Thiết Liên, cuộn từng vòng trong hư không.

Hắn thò tay nắm lấy một đầu xích sắt, cánh tay rung lên. Trên xích sắt hiện ra nhiều kinh văn màu đỏ sậm, hóa thành Huyền Thiết Cự Long quấn lấy hai chân Lý Duy Nhất.

- Gào!

Tiếng rồng ngâm cao vút chấn động màng nhĩ.

Lý Duy Nhất thả ra đạo tâm ngoại tượng, toàn bộ hậu viện lập tức hóa thành một vùng biển lửa. Từng luồng pháp khí ngưng tụ thành Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long, hất bay đám người Lê Tùng Giản, Nghiêu Thanh Phong, Hoàng Liêu ra ngoài.

Tu vi của Lê Tùng Giản đạt tới Đạo Chủng cảnh lục trọng, đỡ hơn những người khác một chút, còn có thể miễn cưỡng đứng vững.

Hoàng Liêu trực tiếp bị chấn thành trọng thương, dù có trận văn Âm Phiên cũng không phòng ngự được.

Nghiêu Thanh Phong dùng niệm lực tấn công Lý Duy Nhất, lại bị niệm lực phản phệ ngã lăn ra đất, đầu đau như búa bổ, kêu thảm thiết không dứt.

Dương Thanh Thiền vốn đã gọi ra sáu hạt Bồ Đề, định dùng chúng vây giết nam tử trẻ tuổi kia. Nhưng sau khi cảm nhận được khí tức trong pháp khí của Lý Duy Nhất, nàng lập tức thu hồi hạt Bồ Đề.

Dương Thanh Khê và Dương Lâm đã đuổi tới.

Dương Thanh Khê đeo khăn che mặt nhìn Lý Duy Nhất đang đứng ở trung tâm Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long, vừa thấy bực mình vừa buồn cười.

Đám ngốc Cửu Lê Tộc này, chọc vào ai không tốt, đi chọc phải hắn?

Dương Lâm bước nhanh đến bên cạnh Lê Tùng Giản:

- Lý Duy Nhất! Thật là nước lớn trôi miếu Long Vương, người nhà không nhận ra người nhà. Hiểu lầm, đều là hiểu lầm. Hoàng Liêu, Nghiêu Thanh Phong, hai ngươi làm việc kiểu gì vậy, còn không mau bồi tội với Thần Ẩn Nhân?

Kể từ sau khi Lý Duy Nhất chiến một trận với Tạ Sở Tài tại Lục Niệm Thiền Viện, đạo tâm ngoại tượng Thất Trảo Hỏa Diễm Thiên Long đã truyền khắp thiên hạ, trở thành thương hiệu của Cửu Lê Thần Ẩn Nhân.

Lê Tùng Giản vội hạ Chiến Phủ xuống, than thở:

- Trời ạ, Duy Nhất, ta là đại bá của ngươi đây. Tứ thúc của ngươi thường nhắc tới ngươi bên tai ta, vô cùng nhớ mong.

Hoàng Liêu và Nghiêu Thanh Phong vội vàng run rẩy quỳ rạp sang một bên, đầu dán sát đất.

Hết cách rồi, tu vi của Lý Duy Nhất thực sự quá mạnh, chỉ riêng việc thả ra đạo tâm ngoại tượng đã giống như có ngọn núi đè lên người bọn họ.

Lý Duy Nhất tản đi Dịch Dung Quyết:

- Tứ thúc là tứ thúc, muốn làm đại bá của ta, ngươi xứng sao? Trả lời câu hỏi lúc trước của ta.

Hắn và nhà Lê Tùng Giản không có giao tình, chỉ có ân oán.

Dương Thanh Khê thướt tha đi ra, đứng cùng một chỗ với Dương Thanh Thiền:

- Bọn họ còn chưa tiếp xúc được với tổng đàn Đạo Giáo, là bị Từ Phật Đỗ thu phục.

Trong lòng Lý Duy Nhất đã nắm rõ, nhìn chằm chằm vào Lê Tùng Giản, tiếp tục hỏi:

- Theo ta được biết, trong chín vị tộc trưởng bộ tộc của Cửu Lê Tộc, có một người cũng bị Quan Sơn thu phục. Ngươi biết đó là ai chứ?

Kẻ phản bội lớn nhất Cửu Lê Tộc, Ẩn Quân vẫn luôn truy tra nhưng luôn không có kết quả.

Lê Tùng Giản muốn dùng tình cảm, chua xót nói:

- Chúng ta cũng là không còn cách nào, tu vi chiến lực của Từ Phật Đỗ không kém hơn phụ thân là bao. Chúng ta bị hắn bắt giữ, gieo xuống Tử Vong Linh Hỏa, sao dám không nghe lệnh làm việc? Hiện tại tốt rồi, Quan Sơn cấm kỵ đã chết, Từ Phật Đỗ thua bỏ chạy, chúng ta không cần chịu sự khống chế của hắn nữa. Duy Nhất... Thần Ẩn Nhân, trước kia chúng ta không có sự lựa chọn, bây giờ chỉ muốn cải tà quy chính, sau này nhất định làm nhiều việc thiện để bù đắp lỗi lầm xưa kia.

Giọng non nớt của Ngọc Nhi vang lên:

- Nếu các ngươi thật sự muốn cải tà quy chính, vừa rồi tại sao còn muốn giết sư phụ?

Lý Duy Nhất thản nhiên nói:

- Thấy không, trẻ con cũng không tin các ngươi. Trả lời câu hỏi vừa rồi của ta, ai trả lời trước, ta sẽ tha mạng cho kẻ đó.

Vù!

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters