Hư Không Khắc Ấn (2)

Hoang Hư thả ra đạo tâm ngoại tượng bao phủ toàn bộ tòa nhà, đề phòng Lý Duy Nhất chạy trốn.

- Nói quá rồi, ta và sư tôn làm gì có trọng lượng như vậy.

Lý Duy Nhất cảm nhận được tu vi mạnh mẽ của Hoang Hư và Không Hư, đạo tâm ngoại tượng giống như hai cái cối xay một trên một dưới ép lên người hắn.

Cùng là Đạo Chủng cảnh bát trọng, bất kỳ ai trong hai người đều có thể dễ dàng đánh bại Hoắc Định Nam.

Lý Duy Nhất không dám có chút lơ là, không liều mạng với bọn họ, hắn thi triển thân pháp đến trung tâm tòa nhà, Vạn Vật Trượng Mâu đâm mạnh xuống đất.

Ầm một tiếng, mặt đất sụp đổ mảng lớn, bụi đất tung bay.

Vật tư trong hầm ngầm phát ra tiếng đổ vỡ, toàn bộ bị chôn vùi.

- Hôm nay đến đây thôi, ta không muốn liều mạng với một đám người cùng đường mạt lộ.

Vù!

Lý Duy Nhất thi triển Tiền Tự Quyết, trên người lấp lánh sáng, Di Hình Đổi Vị liên tiếp năm lần, xuất hiện bên ngoài tòa nhà. Sau đó, hắn độn về một phương hướng trong U Cảnh.

- Còn muốn đi?

Hoang Hư ấn một chưởng xuống mặt đất, pháp khí như sông lớn trào ra từ lòng bàn tay, thi triển đạo thuật trong Hư Không Khắc Ấn.

Đạo tâm ngoại tượng và đạo thuật kết hợp lại với nhau.

Lập tức, bùn đất trên mặt đất nhô lên, hình thành kinh văn cổ xưa rậm rạp chằng chịt, lan tràn thẳng đến dưới chân Lý Duy Nhất cách đó mấy trăm mét.

Lý Duy Nhất cảm giác rõ ràng thân thể trở nên nặng nề, tốc độ bị áp chế.

Mặt đất xoay tròn, thân thể hắn không kiểm soát được bị Hoang Hư kéo trở về.

- Đạo thuật quá ghê gớm.

Lý Duy Nhất vắt óc tìm cách đối phó.

Thương nhân trẻ tuổi Liễu Diệp đã bán cho Lý Duy Nhất năm chiếc Phượng Huyết Diệp đang đứng trên đỉnh một tòa kiến trúc tàn phá cách đó một dặm. Hắn đứng đó đã rất lâu.

Lúc Lý Duy Nhất vào tòa nhà, hắn đã đi theo phía sau.

Giờ phút này, trong lòng Liễu Diệp rất nghi hoặc.

Thứ nhất, thực lực của Lý Duy Nhất khiến hắn rất bất ngờ.

Thứ hai, khi gặp nhau trên phố, Lý Duy Nhất rõ ràng đối đầu với nữ tử kia, tại sao vào trong tòa nhà một lúc lại chủ động che giấu cho nữ tử kia rời đi?

Quả thực vô lý.

- Gào!

Lý Duy Nhất giẫm lên hư ảnh một con Hoàng Long bay lên không trung, thoát khỏi đạo thuật dưới đất.

- Trở về cho ta!

Không Hư mặc áo trắng với tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó phân biệt, lách mình xuất hiện trên đỉnh đầu Lý Duy Nhất. Hắn một tay chắp sau lưng, một tay vung ra một ấn ký hình tròn đường kính mấy chục trượng.

Kinh văn cổ xưa bên trong ấn ký hình tròn rất giống với văn tự trên mặt đất.

Nếu bị đánh rớt xuống đất, chắc chắn sẽ rơi vào hiểm cảnh trên dưới khó bề phòng thủ.

- Vù!

Lý Duy Nhất không bối rối, vung trường mâu, thi triển Lục Như Phần Nghiệp tầng ba. Niệm võ hợp nhất, một con Kim Ô Hỏa Diễm dài hơn mười mét bay ra, ánh sáng chiếu rọi toàn bộ chợ Thệ Linh.

- Ầm ầm!

Kim Ô Hỏa Diễm khổng lồ va chạm với ấn ký hình tròn từ trên trời giáng xuống.

Hai bên cùng tan biến.

Từng quả cầu lửa bay đi bốn phương tám hướng, đập xuống mặt đất ầm ầm.

- Chiêu này có chút mùi vị của đại thuật Hỏa Diễm tầng ba đại thành, trong Lăng Tiêu Sinh Cảnh có người ngộ tính cao thế ư?

Liễu Diệp cảm thấy kinh ngạc, rõ ràng nhận ra cấp độ pháp khí của Lý Duy Nhất rất thấp, chưa ngưng tụ ra Đạo Quả.

Tại sao một võ tu chưa ngưng tụ ra Đạo Quả có thể mạnh đến mức này?

Lực trùng kích mạnh mẽ rơi vào pháp khí hộ thể của Lý Duy Nhất, hắn rớt xuống mặt đất. Mắt thấy sắp rơi vào đại địa ấn ký do Hoang Hư bố trí, đột nhiên quanh người hắn xuất hiện một quầng sáng sương mù màu tím.

Dao động không gian mạnh mẽ bùng phát.

- Hôm nay tới đây thôi, ngày sau còn gặp lại.

Lý Duy Nhất nhờ vào quan bào Châu Mục biến mất trong quầng sáng sương mù màu tím, trong khoảnh khắc đã ở ngoài vài dặm.

- Vẫn còn trong đạo tâm ngoại tượng của ta, đuổi theo.

Đạo tâm ngoại tượng của Hoang Hư có thể vươn xa ngoài hai mươi dặm. Pháp khí ngoài thân thể hắn bốc cháy, trên người hiện ra một lớp áo lửa màu đỏ, hóa thành một vệt sáng hỏa diễm đuổi theo.

Giữa không trung, Không Hư thi triển đạo thuật Lưu Quang Tố Ảnh, giống như một ngôi sao băng bay ra ngoài.

Hai người không phải vì giết phản đồ, mà là biết rất rõ trên người Lý Duy Nhất có nhiều trọng bảo. Ngoài ra, bắt giữ hắn làm con tin, dù gặp phải cự đầu Trường Sinh cảnh của Tả Khâu Môn Đình và Cửu Lê Tộc thì hai người cũng có thể giữ mạng.

Phạm vi cảm nhận đạo tâm ngoại tượng của Hoang Hư và Không Hư có thể đạt tới ngoài hai mươi dặm.

Họ tu hành mấy chục năm ở Đạo Chủng cảnh, uẩn dưỡng ra hồn linh và ý niệm cường đại.

Nhìn chung toàn thiên hạ, trong những nhân vật thọ mệnh dưới một giáp, chiến lực của bọn họ cũng có thể xếp vào hàng đầu, chỉ đứng sau gia chủ của các Bách Vạn Môn Đình, ví dụ như tồn tại cỡ Tả Khâu Tàng Võ.

Diêu Khiêm được xưng là Tam Thập Lý Tuyết, khi ở Đạo Chủng cảnh bát trọng, đạo tâm ngoại tượng cũng ở tiêu chuẩn này. Nhưng hắn chỉ có một mình, còn Hoang Hư và Không Hư lại là huynh đệ Đạo Nhân phối hợp ăn ý.

Hai người tu luyện Hư Không Khắc Ấn, nghe đồn là ngộ được từ một vùng đất cổ xưa ở tầng Thánh Tâm của Địa Hạ Tiên Phủ.

Một ấn lơ lửng trên trời cao, một ấn in sâu vào mặt đất.

Ẩn chứa bí mật võ đạo khó lường.

- Hai người đó hẳn là vừa lên Đạo Chủng cảnh bát trọng không lâu, pháp khí trong cơ thể còn chưa ổn định, nhưng ai trong hai người đều đã đủ sức chống lại võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng.

Lý Duy Nhất tự nhận hiện tại chưa thể đánh lại bọn họ, nhưng bản lĩnh chạy trốn của hắn vẫn thuộc hàng đầu dưới Trường Sinh cảnh.

Thần Hành Phù kẹp giữa hai ngón tay hắn, dán lên ngực.

- Vù!

Phù lục tỏa ra một lớp ánh sáng màu vàng bao bọc hắn và Ngọc Nhi, tốc độ tăng vọt.

Tấm Thần Hành Phù này dung nhập cổ văn chữ Hành trong Lục Giáp Mật Chúc, hơn xa Linh Niệm Sư lục tinh khác luyện chế. Tốc độ bộc phát ra còn nhanh hơn võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng bình thường một chút.

Nhưng tốc độ như vậy, dù Hoang Hư và Không Hư không cần nhờ phù lục cũng có thể đuổi kịp.

Điểm khác biệt là, hai người sẽ tiêu hao nhiều pháp khí, còn Lý Duy Nhất chỉ mất một phù lục đã luyện chế trước.

Trong Vong Giả U Cảnh, nếu pháp khí trong cơ thể tiêu hao nghiêm trọng thì việc khôi phục sẽ rất lâu, kéo theo đủ loại nguy hiểm.

Không ai dám để mình rơi vào trạng thái suy yếu.

Pháp tu hành của Không Hư đi theo con đường phiêu dật như mây mù trên trời, lưu quang tố ảnh, tốc độ cực nhanh.

- Vút! Vút! Vút!

Tổ Điền, Phong Phủ, khí hải mỗi nơi bay ra một thanh cổ kiếm Bách Tự Khí cửu phẩm, ẩn chứa ba loại lực lượng khác nhau là lôi điện, nghiệp hỏa, thiên quang.

Thiên Quang Cổ Kiếm trong khí hải bị phun ra từ miệng, giống như phun ra một chùm tia sáng rực rỡ.

Kinh văn cổ trên ba thanh cổ kiếm đều hiện ra hết, năng lượng tỏa ra kịch liệt, dẫn theo ba trường hà kiếm khí bay qua vài dặm chặn đường đi của Lý Duy Nhất.

Thi triển công kích như vậy rất rầm rộ, đứng ở rất xa đều có thể nhìn thấy khí kình và ánh sáng.

Nhưng Không Hư chẳng hề e dè, không sợ hấp dẫn cự hung Thệ Linh trong Vong Giả U Cảnh.

Bởi vì hắn biết rất rõ đại quân Thệ Linh bại thê thảm thế nào ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh.

Lý Duy Nhất mượn nhờ Tiền Tự Quyết, Thanh Hư Cản Thiền Bộ, quan bào Châu Mục và các thủ đoạn thân pháp, bộ pháp quỷ dị, thân thể như ảo ảnh, hơn mười lần tránh thoát phi kiếm chém tới.

Dưới tình thế tránh không thể tránh, hắn vung Vạn Vật Trượng Mâu liều mạng đâm một kích với Lôi Điện Cổ Kiếm có tốc độ nhanh nhất.

- Ầm!

Lý Duy Nhất ngưng tụ bộ áo giáp lửa đỏ rực trên người bị lực lượng bá đạo trên kiếm đánh nổ. Hai tay hắn đau nhức, mười ngón tay tê dại, bay nghiêng ra ngoài bảy trượng, giẫm mặt đất lún xuống một mảng lớn.

Hắn không dám dừng lại chút nào, lần nữa kích hoạt Không Gian Độn Thuật của quan bào Châu Mục, vượt qua vài dặm, kéo dài khoảng cách với hai người phía sau.

Hoang Hư đuổi theo trên mặt đất, pháp tu luyện của hắn đi theo con đường trầm ổn dày nặng như đại địa, lực lượng mạnh mẽ. Tảng đá lớn cao khoảng sáu, bảy mét, nặng tới mấy chục vạn cân có thể bị hắn tiện tay ném đi.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters