Cách vài dặm, Lý Duy Nhất vẫn có thể nghe thấy tiếng pháp khí lưu chuyển mạnh mẽ trong cơ thể Hoang Hư.
Lý Duy Nhất cao giọng hô:
- Hai vị, còn tiếp tục đuổi theo sẽ làm lỡ việc lớn rút lui của Thần Giáo. Các ngươi gánh vác nổi trách nhiệm không?
Hoang Hư và Không Hư đã toàn lực truy kích, thi triển hết mọi thủ đoạn, nhưng càng đánh càng kinh hãi. Đối thủ vượt xa dự đoán của bọn họ, dựa vào quan bào Châu Mục và Thần Hành Phù quả thực trơn trượt không thể bắt được.
Đạo tâm ngoại tượng không thể áp chế đối phương, tấn công từ xa khó có hiệu quả.
Phải biết rằng, mấy ngày trước hai người liên thủ đã giết ngược một người trong chín Đại Tế Ti của Cửu Lê Thần Điện, vị kia chính là Linh Niệm Sư cửu tinh. Hôm nay họ giết một Linh Niệm Sư lục tinh vậy mà gian nan như vậy.
Cứ truy kích như thế này, trong lòng bọn họ không có chút tự tin.
Ở bên ngoài Vong Giả U Cảnh, lấy tu vi của bọn họ có thể không kiêng nể gì cả. Nhưng bây giờ không ngừng đi sâu vào, sự đáng sợ của U Cảnh khiến bất cứ võ tu Nhân tộc nào cũng phải cẩn thận.
- Chỉ cần bắt được ngươi, chúng ta còn về Thần Giáo làm gì? Dựa vào tài nguyên bảo vật trên người ngươi đủ để chúng ta bước vào Trường Sinh cảnh. Một khi vào Trường Sinh, thiên hạ to lớn đi đâu chẳng được.
Hai người Hoang Hư và Không Hư nhìn ra được, trải qua Âm Thi Chủng Đạo, Đạo Giáo đã bị tẩy chay ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, không còn chỗ dung thân.
Dù chạy trốn lên đảo Đông Hải hoặc Đạo Châu cũng không thể kê cao gối mà ngủ.
Thế lực Nhân tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh nhất định sẽ truy sát đến cùng, nhổ cỏ tận gốc.
Đạo tâm ngoại tượng hai mươi dặm quá khó đào thoát.
Trong cuộc rượt đuổi này, Lý Duy Nhất chạy điên cuồng mấy trăm dặm mới tạm thời cắt đuôi được hai người, pháp khí trong cơ thể tiêu hao nghiêm trọng.
Hổ khẩu ở hai tay ứa máu, hai cánh tay đau đớn tê dại, cả người mệt rã rời.
- Sư phụ... chúng ta trốn thoát rồi à?
Trên lưng hắn truyền đến tiếng nói rụt rè của Ngọc Nhi.
- Chắc là vậy!
Lý Duy Nhất kích hoạt quan bào Châu Mục làm pháp khí tiêu hao kịch liệt. Nhưng hai người kia luôn thả ra đạo tâm ngoại tượng và kích hoạt Pháp khí công kích từ xa, càng hao pháp khí hơn hắn.
Ngọc Nhi nói:
- Chờ sau này ta tu luyện niệm lực, nhất định thay sư phụ dạy dỗ bọn họ.
- Không cần, còn chưa tới mức cần Ngọc Nhi ra tay.
Không dám dừng lại, Lý Duy Nhất lấy Ác Đà Linh ra, rung chuông.
- Leng keng!
Theo tiếng chuông vang lên, từng luồng minh vụ từ trong chuông tỏa ra.
Bên trong minh vụ dày đặc ngưng tụ ra hai con lạc đà khổng lồ nửa hư nửa thực.
Chúng cao ba, bốn mét, khí tức quỷ dị mà dày nặng.
Trên mặt đất hắc ám hủ bại này, Lý Duy Nhất không dám tùy tiện dùng Ngọc Chu bay lượn, dưới lòng đất cũng là nguy hiểm khó lường.
Khí tức của Ác Đà Linh phù hợp với môi trường nơi này, hơn nữa còn có thể dọa lui một ít Thệ Linh Sát Yêu, tránh bị chúng quấy nhiễu.
Lý Duy Nhất để Ngọc Nhi cưỡi một con lạc đà, lo lắng nàng sợ hãi, hắn lại thả bảy tiểu gia hỏa ra chơi cùng nàng.
Hắn từ trong Túi Càn Khôn lấy ra một nắm tinh dược ngàn năm, bỏ vào trong túi vải Ngọc Nhi đeo trên vai:
- Cho chúng nó ăn cái này, chúng nó sẽ nghe lời ngươi.
Sắp xếp xong xuôi, hai quỷ ảnh lạc đà một trước một sau chạy điên cuồng về phía đông.
Hắn nhất định phải đi Du Châu.
Dựa vào những lá bài tẩy hắn nắm giữ hiện tại, nếu nhát gan hơn cả Dương Thanh Khê thì lấy gì theo đuổi đỉnh phong võ đạo?
Lý Duy Nhất ngồi trên lưng con lạc đà phía sau, dùng niệm lực kích hoạt Đạo Tổ Thái Cực Ngư, dệt nên Thời Gian Chi Kiển dạng sương mù. Sau đó thi triển Ngọc Hư Thổ Nạp Pháp, mười dòng suối trong cơ thể cùng trào dâng, bổ sung pháp khí tiêu hao nghiêm trọng.
Vết thương trên hổ khẩu hai tay nhanh chóng khép lại, kết vảy.
Đợi khôi phục được bảy, tám phần, Lý Duy Nhất lấy ra một chiếc Phượng Huyết Diệp, điều động pháp khí nghiền nát thành bột mịn, hấp thu toàn bộ vào Tổ Điền, Thần Khuyết, Phong Phủ, theo pháp khí vận chuyển trong ngân mạch và huyền mạch đi khắp toàn thân.
Tranh thủ từng giây từng phút luyện hóa hấp thu.
Mỗi một chiếc Phượng Huyết Diệp đều cần tốn một ngày một đêm mới có thể hấp thu hoàn toàn.
Trong Thời Gian Chi Kiển.
Năm ngày sau, hắn luyện hóa hoàn toàn năm chiếc Phượng Huyết Diệp.
Da Lý Duy Nhất cho cảm giác sáng bóng như vàng như đồng, từng sợi gân lớn trên người phát ra tiếng phượng hót trầm thấp, cường độ thân thể tăng lên một đoạn lớn.
Gân và da đạt tới ba phần cường độ của Trường Sinh Thể, đuổi kịp tiến độ rèn luyện của xương cốt.
- Ta hiện tại chỉ dựa vào lực lượng thân thể là có thể so tài với một số võ tu Đạo Chủng cảnh thất trọng. Nếu lại trải qua ác chiến như vừa rồi, sẽ không đến mức bị chấn nứt hổ khẩu, có thể ứng đối ung dung hơn. Phong Phủ Long Chủng tiếp cận Đạo Chủng cảnh ngũ trọng đỉnh phong, chiến lực ngang ngửa cường giả trong võ tu thất trọng.
- Niệm lực Linh Niệm Sư lục tinh đỉnh phong, chiến lực không thua võ tu Đạo Chủng cảnh thất trọng đỉnh phong. Phải thi triển Đấu Tự Quyết hoặc Lục Như Phần Nghiệp mới có thể kết hợp toàn bộ lực lượng lại với nhau, từ đó nghênh chiến võ tu bát trọng.
Lý Duy Nhất biết điểm yếu của mình là cảnh giới tu vi võ đạo.
Tăng cảnh giới cần thời gian đi tham ngộ và tích lũy, không có cách nào một bước lên trời.
Chuyến đi Du Châu này, bất kể có thu hoạch được Phượng Huyết Diệp hay không, hắn đều quyết định tiếp theo sẽ bế quan ngộ đạo một thời gian. Mượn nhờ nhiều điển tịch và chân kinh của Lăng Tiêu Cung, tranh thủ sớm ngày ngưng tụ ra Đạo Quả.
Chỉ cần tu luyện ra Đạo Quả, dù chỉ là Long Chủng Đạo Quả của Phong Phủ, hắn sẽ không còn sợ hãi bất kỳ đối thủ nào dưới Trường Sinh cảnh.
Vong Giả U Cảnh không có ban ngày.
Nhưng đi qua một số khu vực, bầu trời hắc ám tán đi, sẽ xuất hiện mặt trăng và sao trời.
Ánh sáng của trăng và sao mang theo một màu vàng mờ tối quỷ dị, mang đến cho người ta cảm giác suy bại và đè nén. Cả thế giới giống như một người đã chết, không nhìn thấy sức sống.
Chân trời thỉnh thoảng sẽ truyền đến dao động pháp khí mạnh mẽ, có cường giả đang truy kích, âm thanh như tiếng sấm nổ vang ngang trời. Lý Duy Nhất nghi ngờ các thế lực lớn của Lăng Tiêu Sinh Cảnh Nhân tộc đã đánh vào bóng tối, muốn phản công Vong Giả U Cảnh.
Thế nhưng, không xua tan lực lượng hắc ám trong thiên địa thì ánh mặt trời căn bản không chiếu vào được, tất cả quỷ dị đều sẽ nảy sinh, ngay cả nhân tính cũng bị ảnh hưởng.
Dù đánh chiếm được cũng không thể gọi lại sinh cơ.
Trừ khi có người đoạt được chín trang Quang Minh Tinh Thần Thư do Đạo Giáo nắm giữ, nghiên cứu ra lực lượng trong đó mới có thể xua tan hắc ám, để vùng đất chết U Cảnh nghịch chuyển thành Sinh Cảnh.
U Cảnh như sa mạc, Sinh Cảnh như ốc đảo.
Ốc đảo biến thành sa mạc thì dễ, biến sa mạc thành ốc đảo mới khó.
- Sư phụ, người nhìn bảy đứa nó kìa, lại lớn thêm không ít.
Trên lưng con lạc đà phía trước, Ngọc Nhi thấy Lý Duy Nhất mở mắt, đã ngừng tu luyện nên hô lên như vậy.
Một người trải qua vô số gian hiểm như hắn, ở trong Vong Giả U Cảnh còn cảm thấy đè nén, huống chi là một bé gái tâm trí bốn, năm tuổi?
Lý Duy Nhất thu liễm ánh sáng quỷ dị trên da, nhảy xuống lạc đà, bế nàng xuống:
- Cưỡi một ngày một đêm rồi, thế nào, có mệt không?
- Ừ.
- Ừ là có ý gì?
Đôi mắt tròn của Ngọc Nhi nhìn bốn phía, thấp giọng nói:
- Sư phụ, sao thế giới này cứ đen kịt mãi thế, Ngọc Nhi hơi sợ. Ta cứ cảm thấy có thứ gì đó luôn đi theo chúng ta.
Lý Duy Nhất bị lời này của nàng dọa giật mình, không dám coi thường, vội vàng vận chuyển pháp khí tới mắt và tai.
Quan sát, lắng nghe.
Ở Vong Giả U Cảnh không thể tùy tiện thả niệm lực và đạo tâm ngoại tượng ra phạm vi lớn, sẽ bại lộ vị trí và thực lực của mình.
Mặc dù hắn cảm thấy có thể là Ngọc Nhi sợ bóng tối nên sinh ra ảo giác, nhưng cũng không loại trừ khả năng cảm giác của nàng có thể nhận ra nguy hiểm mà Lý Duy Nhất không nhận ra.
Không phát hiện chỗ nào không đúng.
Lý Duy Nhất trải áo choàng lên một mảnh đất khá bằng phẳng, lấy ra các loại đồ ăn và nước suối.
Ngọc Nhi hiển nhiên là đói bụng, mở to mắt, vội vàng cầm lấy một linh quả xanh biếc gặm một miếng, giọng nói mơ hồ mà vui vẻ:
- Sư phụ, người mua nhiều đồ ăn như vậy từ lúc nào thế? Người suy nghĩ thật chu đáo, ta cứ tưởng lại phải nhịn đói chứ.
Một tháng qua, vì Lý Duy Nhất tu luyện nên thường xuyên làm lỡ thời gian.
Ngọc Nhi một ngày đói ba bữa, ba ngày đói chín bữa đến mức thành thói quen.