Tiên Đạo Long Mạch

Dù sao những con Cốt Cưu này không phải do tông môn, gia tộc nuôi dưỡng.

Nhưng chỉ cần có thể thu hút cao thủ Nhân tộc tới là có thể làm rối loạn cục diện, với tu vi hiện tại của Lý Duy Nhất mới có cơ hội đục nước béo cò.

...

Dưới Cốt Tháp, Dương Thanh Khê hấp thu Lục Trảo Tiên Long Khí, toàn thân tỏa tiên quang, một pháp khí trường hà uốn lượn trên người nàng, phát ra tiếng nước chảy rào rạt.

Theo nàng thổ nạp, vận chuyển công pháp, pháp khí trường hà không ngừng lớn mạnh.

Thủy Ly Tiên cảm xúc sa sút, miệng lẩm bẩm:

- Đồ tốt vậy mà bị hai người các ngươi phí phạm, để bản tiên hấp thu thì tốt biết bao.

Nó thầm ngẫm lại và kiểm điểm, tìm kiếm nguyên nhân thất bại thảm hại.

Lý Duy Nhất ngồi xếp bằng ở đuôi thuyền, cẩn thận cảm nhận sự thay đổi của Đạo Liên trong Phong Phủ.

Pháp khí Thất Trảo Thiên Long trở nên lớn mạnh và ngưng tụ hơn, bay quanh Đạo Liên.

Xương cốt và gân da theo sự đột phá của tu vi cảnh giới, trên cơ sở cường độ ba phần Trường Sinh Thể, lại có sự nâng cao ở mức độ nhất định.

Bình thường khi võ tu không cố ý tu luyện thân thể, khi đạt tới Đạo Chủng cảnh cửu trọng thì cường độ thân thể cũng chỉ ở mức hai phần Trường Sinh Thể.

Như thế đã không yếu, có thể tay không đánh chết võ tu Đạo Liên.

Bọn họ buộc phải dùng toàn bộ tinh lực và tài nguyên vào việc tu luyện võ đạo, mới có thể trong thọ nguyên có hạn tu luyện tới Đạo Chủng cảnh cửu trọng. Tiếp đó đạt được tư cách trùng kích Trường Sinh cảnh.

Chỉ có xuất thân rất cao, hoặc thiên kiêu cấp bậc Truyền Thừa Giả mới vừa tu hành võ đạo, vừa tu luyện thân thể.

Làm vậy thì trong cùng cảnh giới sẽ có chiến lực cường đại, sinh mệnh lực mạnh hơn, đến Đạo Chủng cảnh cửu trọng trùng kích Trường Sinh cảnh cũng dễ dàng hơn một chút.

Tu luyện Trường Sinh Thể yêu cầu tài nguyên rất cao, yêu cầu đối với thể chất thiên phú còn cao hơn.

Võ tu Truyền Thừa Giả ở Đạo Chủng cảnh, bình thường cũng chỉ có thể tu luyện thân thể đến cường độ ba, bốn phần Trường Sinh Thể.

Có thể tu luyện đến năm phần đã được coi là xuất sắc. Tất nhiên, cũng bao gồm những võ tu bị kẹt ở Đạo Chủng cảnh cửu trọng mấy chục năm, buộc phải tốn nhiều thời gian tu luyện thân thể.

Truyền Thừa Giả như Dương Thanh Khê, nếu có thể ở Đạo Chủng cảnh cửu trọng tu luyện thân thể đến cường độ năm phần, vậy chiến lực của nàng có thể đuổi kịp Truyền Thừa Giả ở cấp độ thứ hai.

Tạ Sở Tài là ví dụ điển hình.

Hắn ở Đạo Chủng cảnh lục trọng tu luyện ra ba phần Trường Sinh Thể, thân thể đi trước cảnh giới, chiến lực trực tiếp đuổi kịp thiếu niên Thiên Tử cùng cảnh giới.

Bởi vì đa số thiếu niên Thiên Tử khi ở tu vi Đạo Chủng cảnh lục trọng, thân thể đều kém hơn hắn một mảng lớn. Thiếu niên Thiên Tử đến cửu trọng, cường độ thân thể cũng chỉ ở mức sáu, bảy phần Trường Sinh Thể.

Khi lên cao nữa, mỗi lần nâng cao một phần đều khó như lên trời, cần bỏ ra nhiều thời gian. Bọn họ sẽ không lãng phí thời gian vào việc này, phá Trường Sinh cảnh mới là quan trọng nhất.

Nhân vật như Đường Vãn Châu, trong thời gian ngắn ngủi ở Đạo Chủng cảnh tu luyện ra Trường Sinh Thể là trường hợp tương đối hiếm thấy.

Mấy ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất bắt đầu luyện chế phù lục, bổ sung tiêu hao của Thần Hành Phù và Định Thân Phù.

Hắn cũng nghiên cứu Thần Kiếm Phù.

Hắn tìm thấy phương pháp luyện chế Thần Kiếm Phù trong Túi Càn Khôn mà Thiền Hải Quan Vụ đưa cho.

Cực kỳ phức tạp, không phải tu vi niệm lực hiện tại của Lý Duy Nhất có thể luyện chế ra được.

Nhưng có bản đơn giản hóa: Kim Kiếm Phù, Nhân Kiếm Phù, Địa Kiếm Phù, Thiên Kiếm Phù.

Thiền Hải Quan Vụ từng truyền Kim Kiếm Phù cho Lê Lăng, uy lực cũng chỉ tương đương một đòn toàn lực của võ tu Ngũ Hải cảnh tứ trọng.

Địa Kiếm Phù, uy lực có thể đạt tới một đòn toàn lực của võ tu Đạo Chủng cảnh thất trọng.

Thiên Kiếm Phù, uy lực có thể so với một đòn toàn lực của võ tu mới vào Trường Sinh cảnh.

Còn về Nhân Kiếm Phù, tên nghe không hay lắm, Lý Duy Nhất không định luyện chế, chuẩn bị trực tiếp nghiên cứu từ Địa Kiếm Phù.

...

Bạch Sa Mạc rộng lớn, điều khiển Pháp khí Ngọc Chu cũng phải mất vài ngày mới vượt qua được.

Sa mạc dần lùi xa.

Bóng tối nặng nề ngột ngạt lại bao trùm mặt đất.

Chính thức tiến vào địa phận châu thành Du Châu cũ, bia đá ranh giới châu vẫn còn, nhưng cỏ dại mọc thành bụi, chỉ còn lại tường đổ vách xiêu.

Trong Bạch Sa Mạc có bạch quang chưa biết che chở, Pháp khí Ngọc Chu không bắt mắt lắm. Nhưng tiếp tục dùng nó trong Vong Giả U Cảnh của châu thành Du Châu cũ, bất cứ lúc nào cũng có thể dẫn tới đám đông Thệ Linh vây công.

Lý Duy Nhất thu Ngọc Chu lại.

Mọi người cưỡi bốn con Hồn Câu đi tới.

Hồn Câu là do Dương Thanh Khê thả ra từ Pháp khí.

Lý Duy Nhất và Ngọc Nhi cưỡi chung một con, tay cầm phù kinh nghiền ngẫm. Địa Kiếm Phù không dễ vẽ và luyện chế như vậy, hắn cần học nhiều hơn.

Ngọc Nhi nói:

- Sư phụ, người nói muốn dạy ta tu luyện niệm lực mà?

Lý Duy Nhất đặt phù kinh xuống, nhìn vẻ mặt khao khát tha thiết của nàng:

- Vậy ta dạy bây giờ nhé? Nhưng trong U Cảnh không có ánh sáng, tu hành niệm lực quan trọng nhất là ánh sáng, đó là nguồn gốc sức mạnh.

Lý Duy Nhất lập tức kể tỉ mỉ, truyền thụ Nhất Thảo Minh Tưởng Pháp cho nàng.

Trên lưng con Hồn Câu bên cạnh, Thủy Ly Tiên lộ ra nụ cười giễu cợt, thầm nghĩ: Nếu có thể tu luyện niệm lực trong U Cảnh, Đông Hải Yêu tộc và Thệ Linh sẽ không thiếu niệm sư như vậy, dạy học theo năng khiếu cũng không hiểu, không dạy tốt cho đứa trẻ kia... Ơ?

Vùng đất hoang vu mênh mông mà tối tăm bỗng nhiên sáng lên.

Thủy Ly Tiên chợt ngẩng đầu.

Chỉ thấy trên đỉnh đầu, bóng tối đang nhanh chóng lui tán, để lộ ra biển sao đầy trời.

Ánh sao như ngàn vạn tia hà vụ rũ xuống, hội tụ lên người Ngọc Nhi và Lý Duy Nhất, biến một, hai dặm xung quanh thành biển ánh sáng, giống như ức vạn con đom đóm đang nhấp nháy.

Hơn nữa còn có xu thế lan rộng thêm.

Thủy Ly Tiên ngẩn người, ngốc như gà gỗ.

Lý Duy Nhất giật nảy mình, vội vàng lay Ngọc Nhi tỉnh lại, ngắt ngang minh tưởng của nàng.

Ngọc Nhi khó hiểu nhìn Lý Duy Nhất:

- Sao vậy sư phụ? Ta như nhìn thấy một biển sao, vô cùng rộng lớn, cực kỳ rực rỡ xinh đẹp.

Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền quan sát biển ánh sáng trước mắt, sau đó nghi hoặc nhìn về phía Lý Duy Nhất và Ngọc Nhi. Hai người rất tò mò, vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Các nàng không nghi ngờ Ngọc Nhi, mà cho rằng Lý Duy Nhất đang sử dụng bí bảo gì đó dẫn động tinh quang.

Lý Duy Nhất không giải thích:

- Mau đi thôi, rời xa nơi này.

Bốn người cưỡi ngựa chạy như điên.

Cảnh tượng bầu trời nứt ra, ánh sao rơi xuống mặt đất, dù đứng ở nơi rất xa đều có thể nhìn thấy, kinh động không ít sinh linh và Thệ Linh mạnh mẽ trên mảnh đất châu thành Du Châu cũ này.

Nhưng không ai dám tiến tới dò xét.

Chúng nó cảm nhận được một luồng khí tức khiến tim đập nhanh, rất yếu ớt nhưng tồn tại thật, ý thức được có sự tồn tại vĩ đại giá lâm.

Một ngày sau.

Bốn người cưỡi ngựa đã ra xa ngàn dặm, không ngừng đến gần Du Châu cũ.

Ngọc Nhi hỏi:

- Sư phụ, tại sao người không cho ta tu luyện niệm lực nữa?

Lý Duy Nhất trầm tư một lát:

- Ngươi không có thiên phú niệm lực! Ta cảm thấy ngươi thích hợp tu luyện võ đạo hơn.

Thủy Ly Tiên nghiêm túc nói:

- Nhân ca, thứ lỗi cho ta nói thẳng, đứa bé này thiên phú dị bẩm, tương lai chắc chắn có thể làm nên chuyện lớn. Tinh tượng hôm qua tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, chắc chắn là đang báo trước điều gì đó.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngươi câm miệng.

Thủy Ly Tiên nói:

- Được rồi.

Lý Duy Nhất nói:

- Ngọc Nhi, sư phụ truyền Thổ Nạp Pháp cho ngươi, chúng ta tu luyện võ đạo đi.

Lý Duy Nhất nói xong lời này liền hối hận.

Hắn hoàn toàn không biết Thổ Nạp Pháp của Không Minh Quyết, tìm Thổ Nạp Pháp khác của kinh thư trong Thần Võ Tháp cho nàng tu luyện, ngộ nhỡ tu luyện sai lệch thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Ngọc Nhi thấy Lý Duy Nhất mãi chưa dạy, nhỏ giọng hỏi:

- Sư phụ, Thổ Nạp Pháp mà người nói có phải chính là quy luật hô hấp mỗi khi người tu luyện không?

Lý Duy Nhất ngẩn ra:

- Ngươi có thể cảm nhận được quy luật hô hấp của ta?

Ngọc Nhi khẽ gật đầu, đôi mắt sáng ngời:

- Ta từng thử qua, rất khó, nhưng rất thần kỳ. Khi tiến vào trạng thái có quy luật mà tự nhiên đó, cả cơ thể dường như trở nên nhẹ nhàng! Khắp nơi trong cơ thể đều là khí đang lưu động.

- Ngươi tuyệt đối đừng tu luyện lung tung nữa! Luyện chiêu trước khi luyện khí, đợi có thời gian, ta dạy cho ngươi mấy chiêu võ học. Luyện chiêu thức trước, chiêu thức dễ luyện, an toàn.

Bàn tay Lý Duy Nhất thăm dò vươn về phía Tổ Điền ở bụng dưới của nàng.

Hắn do dự, không dám dò xét, sợ bị phản kích.

Dù không còn Bỉ Ngạn Thiên Đan, pháp lực cửu tuyền của nàng cũng không phải là lực lượng bình thường.

Võ tu Đạo Chủng cảnh mới tiếp xúc võ đạo ba năm như hắn đi dạy cho một vị đã tu hành ba ngàn năm, quả thực làm hắn đau đầu muốn nứt ra, dạy thế nào cũng cảm thấy sẽ xảy ra chuyện.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters