Càng đến gần châu thành Du Châu cũ, mặt đất U Cảnh càng thêm náo nhiệt ồn ào, người tứ xứ hội tụ về đây, bất cứ lúc nào cũng có thể nhìn thấy Thệ Linh hành quân quy mô lớn.
Dương Thanh Thiền lấy thân phận Thệ Linh đi nghe ngóng tin tức.
Nàng biết được Du Châu cũ vẫn chưa bùng nổ chiến đấu quy mô lớn.
Dưới màn đêm, châu thành Du Châu cũ cực kỳ hùng vĩ tráng lệ, tường thành tựa như dãy núi đen kịt.
Bên ngoài là hào nước bảo vệ thành rộng lớn, trong sông chảy xuôi Ngũ Suy Hải đen nhánh. Bất luận là Nhân tộc hay là yêu thú, chỉ cần là sinh linh, một khi rơi vào đó sẽ rất nhanh chịu thiên nhân ngũ suy, hóa thành tử thi xương khô.
Vạn quỷ tụ tập trong thành, âm khí cực thịnh, hung ác vô tận, nơi này là một trong chín tòa Quỷ Thành thuộc quyền cai trị Lan đại nhân.
Hai ngày tiếp theo, Lý Duy Nhất đi lại ở khu vực bên ngoài, xem xét địa hình và tình hình phân bố của các thế lực.
Trên cánh đồng hoang cách châu thành Du Châu cũ ba trăm dặm, hắn phát hiện dấu vết chiến đấu của võ tu Trường Sinh cảnh.
Thời gian xảy ra chiến đấu tối đa chỉ mới qua một ngày.
Trên mặt đất có vết kiếm dài trăm mét, băng sương dày nửa mét. Trong trận pháp sót lại mảnh vải rách nát của Âm Phiên.
Dương Thanh Khê nói:
- Là Táng Tuyết Kiếm Khí của Diêu Khiêm! Có thể ép hắn toàn lực ứng phó ra tay, không cách nào che giấu pháp khí, e rằng đối phương cũng là Trường Sinh cảnh.
Lý Duy Nhất nghiên cứu trận pháp trên mặt đất, cảm nhận khí tức còn sót lại trên đó, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng.
Là lực lượng của Ẩn Quân.
Quả thực quá khó tin.
Kể từ khi gặp kiếp nạn ở Nam Yển Quan, Ẩn Quân được Cần lão cứu đi, vẫn chưa từng lộ mặt. Ai cũng không biết bọn họ có thoát khỏi tay Dương Thần Cảnh hay không.
Bất kể nguyên nhân Ẩn Quân lại xuất hiện ở U Cảnh là gì, chỉ cần còn sống thì chính là tin tức tốt nhất.
- Ầm!
Không khí trong thiên địa sôi trào lên.
Âm phong thổi qua cánh đồng hoang, như muốn thổi bay cả người lên.
Một đám minh quang vân đang cháy bao bọc lấy một bóng dáng âm khí cực nặng, bay qua từ phía trên đỉnh đầu đám người Lý Duy Nhất, lao nhanh về phía xa.
Đó là một Thệ Linh có thực lực ngang ngửa Trường Sinh cảnh.
Hai ngày nay, đây đã không phải lần đầu tiên phát hiện Trường Sinh cảnh đi qua, một cảnh tượng phong vân tụ tập hỗn loạn.
Trong lòng Lý Duy Nhất hoặc nhiều hoặc ít cũng cảm thấy lo lắng, muốn đoạt lấy lá cây và vỏ Phượng Huyết Thụ quả thực là nhổ răng cọp, cần phải mạo hiểm cực lớn.
Thủy Ly Tiên tỏ ra rất bình tĩnh. Nó nằm trên mặt đất, ưỡn cái bụng tròn, đưa mắt nhìn theo đám minh quang vân đi xa:
- Yên tâm đi, Thủy Mẫu tộc đã giao châu thành Du Châu cũ cho Đăng Phượng Công Chúa để rèn luyện thì chắc chắn có chuẩn bị khác. Không chừng các Trường Sinh cảnh đang hẹn đánh nhau ở đâu đó, theo lẽ thường sẽ không để ý đến chúng ta.
- Keng!
Tiếng rít truyền đến cùng với sấm sét chớp giật, vô cùng bắt mắt trong bóng đêm.
Một thanh kiếm bao bọc trong lôi điện rạch phá cánh đồng hoang, bay tới từ cách đó ba dặm.
Lý Duy Nhất thầm nghĩ:
- Hoang Hư và Không Hư quả nhiên cũng tới!
Lý Duy Nhất đã phá cảnh lên lục trọng, tu vi võ đạo tiến bộ lớn, đã không còn sợ hãi hai người kia như trước. Hắn vốn định thi triển Linh Bảo Kiếp Nã, trực tiếp thu lấy kiếm của đối phương.
Nhưng nghĩ lại, hắn lập tức thay đổi chú ý.
Hắn gọi ra Vạn Vật Trượng Mâu, chém mạnh ra ngoài.
- Bùm!
Lôi điện phi kiếm bị trượng mâu đánh văng, khí kình nổ tung.
Lý Duy Nhất bay nghiêng ra ngoài vài trượng, lăn lộn trên mặt đất, quát lớn:
- Mau đi đi, có cường địch đến!
Thủy Ly Tiên sợ tới mức bật dậy, quay đầu ngó tứ phía:
- Tình huống gì thế?
Nó hiểu rõ thực lực của Lý Duy Nhất, vậy mà lại bị kẻ địch không rõ lai lịch chém một kiếm từ xa chấn bay, có thể thấy chiến lực của kẻ địch khủng bố đến mức nào.
Không Hư cười nhạt:
- Còn muốn đi? Lần này ngươi chạy không thoát đâu!
Không Hư đến rất nhanh, đã tới cách đó một dặm, điều khiển hai thanh phi kiếm Bách Tự Khí cửu phẩm khác tấn công Lý Duy Nhất từ xa, không cho hắn cơ hội kích hoạt quan bào Châu Mục.
Hoang Hư chặn lại từ một hướng khác, cũng tiến vào trong phạm vi một dặm.
Hắn sải bước chạy nhanh như điện chớp, mặt đất dưới chân xuất hiện vô số cổ văn, đạo tâm ngoại tượng trấn áp lên người Lý Duy Nhất trước.
Lý Duy Nhất ôm lấy Ngọc Nhi, vừa vung kích ngăn cản, vừa lui về phía Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền:
- Ta có con tin, hai vị Thần Nữ của Đạo Giáo đang ở trong tay ta.
Tâm Khổ Đại Thiền Sư hiện thân, mặc cà sa màu tím, cao hai mét rưỡi, bụng cực lớn, mang theo mấy chục hư ảnh Phật quang đi tới, cười nói:
- Ha ha, đó mà là con tin của ngươi sao? Chẳng phải hai nàng là tình nhân của ngươi à? Tiểu tử nhà ngươi có phúc không biết hưởng, cứ khăng khăng muốn phản bội Thần Giáo.
- A Di Đà Phật!
Ở phương vị thứ tư, một trong ba Thiền Sư của Quan Sơn là Ngu Chân Đại Thiền Sư mặc cà sa đỏ, cao hai mét, râu quai nón đầy mặt, vai vác một thanh đại đao đi tới.
Vòng vây siết chặt dần, từng tầng đạo tâm ngoại tượng đè xuống.
Thủy Ly Tiên gọi ra trường kích màu vàng, ánh mắt cảnh giác:
- Sao ngươi chọc vào nhiều cao thủ thế này? Biết ngay bị ngươi gieo thú văn là cái hố to mà.
Bốp!
Lý Duy Nhất vỗ một cái lên đầu nó, lòng bàn tay đầy linh quang hỏa diễm.
Thủy Ly Tiên ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi làm gì vậy?
Lý Duy Nhất đáp:
- Gieo Tử Vong Linh Hỏa.
Thủy Ly Tiên gào lên:
- Ngươi có thể đừng gieo nữa được không? Gieo nữa là ta nổi giận thật đấy!
Nó cảm thấy sức chịu đựng của mình đã cạn kiệt.
Lý Duy Nhất nói:
- Tiếp theo hãy toàn lực cùng ta xử lý đám người này, nếu không Tử Vong Linh Hỏa không phải chuyện đùa.
Thủy Ly Tiên nói:
- Không phải chứ, Nhân ca, ngươi hãy bình tĩnh lại, chúng ta mau trốn thôi. Ngươi không đánh lại nổi một người trong bọn họ, bây giờ muốn đánh bốn tên?
Lý Duy Nhất nói:
- Đừng lải nhải nữa, phải nhân lúc bọn họ không rõ thực lực của chúng ta mà đánh đòn phủ đầu, khiến bọn họ trọng thương trước. Tới rồi!
Lý Duy Nhất giao Ngọc Nhi và túi trùng đựng bảy tiểu gia hỏa cho Dương Thanh Khê giữ tạm, sau đó nghênh đón Hoang Hư đang sải bước đánh tới.
Tâm Khổ Đại Thiền Sư lao về phía Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền, hét lớn:
- Tiểu tử, lão tử vẫn nhớ kỹ mối thù ở Phủ Châu. Hôm nay Phật gia ta muốn ăn thịt ngươi, ngủ hai nữ nhân của ngươi, cho ngươi nếm thử mùi vị sống không bằng chết.
Hoang Hư cười nhạt:
- Xem ra quan bào Châu Mục cũng không phải vạn năng, chỉ cần đạo tâm ngoại tượng đủ mạnh là có thể áp chế ngươi dùng không gian bỏ trốn.
Từ trong Tổ Điền của Hoang Hư bay ra một tấm bia đá cổ xưa cao một trượng. Hắn giơ bia lên cao, đập mạnh về phía Lý Duy Nhất đang lao tới.
- Vù!
Lý Duy Nhất lắc người, thi triển Thanh Hư Cản Thiền Bộ, hóa thành từng tàn ảnh vòng qua bia đá.
Một mâu đâm ra nhanh như tia chớp, chỉ thẳng vào Tổ Điền của Hoang Hư.
Hoang Hư đang dồn toàn bộ lực lượng vào bia đá, căn bản không nghĩ tới Lý Duy Nhất có thể né tránh được.
Một mâu bất thình lình này khiến hắn sợ đến mức hồn phi phách tán.