Chân truyền Đạo Cung

Hoang Hư ngậm máu trong miệng, bụng đau như muốn nứt ra, tràn đầy giận dữ nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất đang đứng trên bia đá, kể lại với Đạo Nhân màu đỏ:

- Kẻ này vốn là Thần Tử của Đạo Giáo ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, nhưng đã phản bội Thần Giáo. Thảm bại trong trận chiến Lăng Tiêu Sinh Cảnh có một phần công lao của hắn.

Đạo Nhân màu đỏ rực tên là Họa Tâm, nhìn chăm chú vào Lý Duy Nhất:

- Ở bất kỳ thế lực nào, kẻ phản bội đều đáng hận nhất. Phải chém!

Lý Duy Nhất nhìn Hoang Hư, nói:

- Ta nhớ lúc ở chợ Thệ Linh, ngươi và Không Hư từng nói không định quay về Thần Giáo nữa. Sao vậy, lại đổi ý rồi?

Lý Duy Nhất âm thầm suy nghĩ về thân phận của hai tên Đạo Nhân vừa tới.

Từ trên người Họa Tâm, hắn cảm nhận được dao động pháp khí chỉ có ở võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng. Thân thể người này rất mạnh, không phải hạng tầm thường.

Phía bên phải Lý Duy Nhất, Không Hư đứng cách đó ba mươi trượng, thu hồi ba thanh phi kiếm Bách Tự Khí cửu phẩm, không dám có chút khinh thường nào với tên tiểu bối trước mắt này nữa, cảnh giác chờ đợi.

Trước đó, hắn và Hoang Hư mang tâm thế nhìn xuống Lý Duy Nhất, giống như đang trêu chọc một đứa trẻ không có sức đánh trả.

Có thể nói, chỉ trong ba chiêu ngắn ngủi đã đánh cho hai người tỉnh ngộ, từ đó sinh ra hối hận mãnh liệt.

Không phải hối hận đối địch với Lý Duy Nhất, mà là hối hận lúc gặp nhau ở chợ Thệ Linh đáng lẽ nên họ toàn lực ứng phó. Cho dù phải trả một cái giá lớn, cũng nên sớm đưa hắn vào chỗ chết.

Tốc độ trưởng thành như vậy, đổi lại là Trường Sinh cảnh cũng sẽ sinh lòng sợ hãi.

Lý Duy Nhất nảy sinh cảm giác nguy cơ mãnh liệt, gọi bảy tiểu gia hỏa đến bên cạnh, kết thành trận pháp hợp kích.

Toàn bộ cánh đồng hoang tràn ngập pháp khí mạnh mẽ của từng vị cao thủ.

Gió lốc không ngừng thổi, không khí túc sát.

Mưa phùn rơi lất phất, phát ra tiếng rào rào.

Sương mù bốc lên.

Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng pháp khí, màn mưa giống như ngàn vạn sợi tơ nối liền thiên địa.

Vẻ mặt Dương Thanh Khê trở nên cực kỳ nghiêm túc, sinh ra cảm giác ngạt thở, nói:

- Là đạo tâm ngoại tượng Cốc Vũ Địch Trần của Khung Cực Đạo Tử.

Không biết cường địch đang ở phương nào.

Khung Cực Đạo Tử là Thủ Tọa Thần Tử của Đạo Giáo, chiến lực cao hơn Hoang Hư và Không Hư nhiều.

Nghiêu Thanh Huyền từng nói, nhìn khắp thiên hạ, chiến lực của Khung Cực Đạo Tử có thể xếp vào mười hạng đầu dưới Trường Sinh cảnh. Ngay cả gia chủ của Tả Khâu Môn Đình cũng từng thua trong tay hắn.

Những cao thủ thứ nhất trong vòng một giáp của một châu càng không xứng so sánh với hắn.

Lý Duy Nhất lòng có cảm ứng, ngẩng đầu lên.

Chỉ thấy Khung Cực Đạo Tử lơ lửng trên trong đám mây đen đang bay đến.

Thân ảnh trác tuyệt màu xanh kia chỉ lớn bằng một hạt thóc, nhưng trường năng lượng bao trùm phạm vi mấy chục dặm.

Ánh mắt Lý Duy Nhất bình tĩnh. Trước kia, khi mới bước vào Đạo Chủng cảnh, hắn đã từng đối đầu với Khung Cực Đạo Tử. giờ đây tu vi của hắn tiến bộ nhiều, không còn giống ban đầu tựa như phàm nhân nhìn trời xanh nữa.

Giọng nói bình thản của Khung Cực Đạo Tử cuồn cuộn truyền đến:

- Sư tôn coi trọng ngươi như vậy, ngươi lại phản bội Thần Giáo, ngươi thấy mình xứng đáng với sư tôn sao?

Lý Duy Nhất đứng thẳng tắp, đáp lại:

- Ta vẫn luôn rất tôn kính An Điện Chủ, bởi vì ta nhìn thấy một mặt khác của Đạo Nhân từ trên người Điện Chủ.

Thủy Ly Tiên đứng bên cạnh Ba Ba Thế Tử, hô lớn với đám cao thủ Đạo Nhân:

- Biểu ca ta là Ba Ba Thế Tử, cao thủ thứ sáu dưới trướng Đăng Phượng Công Chúa. Các ngươi biết điều thì mau cút, chọc giận huynh ấy thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng. Tuy biểu ca ta ăn chay, nhưng chiến lực không yếu nhé.

Ba Ba Thế Tử đứng thẳng người lên, pháp khí khuếch tán từng vòng dưới chân:

- Lan đại nhân bại vong, Xích Phong Quân đã chết. Du Châu hiện nay là địa bàn của Đông Hải Yêu tộc ta, nếu Đạo Nhân các ngươi lại dám tập kết quy mô lớn ở nơi này là vượt biên giới!

Khung Cực Đạo Tử từ trên vòm trời hạ xuống độ cao cách mặt đất mười trượng, áo xanh như mây, trên mi tâm là một viên tinh thể hình hạt thóc, rất có khí độ cường giả:

- Du Châu hiện tại vô chủ, ai cũng có thể lấy. Đông Hải Yêu tộc các ngươi vẽ địa bàn quá rộng rồi!

Lý Duy Nhất quan sát và tìm kiếm trong bóng tối, luôn cảm thấy Khung Cực Đạo Tử có lực lượng quá dồi dào, rất không bình thường.

Phải biết rằng, Đạo Giáo thảm bại ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, là chạy trốn tới Vong Giả U Cảnh.

Đông Hải Yêu tộc có thế lực khổng lồ, còn mạnh hơn cả Nhân tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh, Đạo Giáo dựa vào cái gì dám cứng đối cứng? Còn bày ra bộ dáng chuẩn bị tranh giành địa bàn.

Lực lượng của họ từ đâu tới?

Ba Ba Thế Tử ngẩng cao đầu, ánh mắt hờ hững:

- Đạo Nhân các ngươi đã thành chó nhà có tang mà còn cuồng vọng như thế, xem ra phải cho các ngươi một bài học.

Trong cơ thể nó phát ra tiếng lửa cháy hừng hực.

Lửa cháy từ trong ra ngoài, thân thể nó nhanh chóng phình to, cao lên bảy, tám mét, hình thể như ngọn núi nhỏ.

Thủy Ly Tiên không nói khoác, Ba Ba Thế Tử đích thực là cường giả có tiếng trong thế hệ trẻ của Đông Hải Yêu tộc, tu vi tương đương với Nhân tộc Đạo Chủng cảnh cửu trọng.

Lý Duy Nhất lui về bên cạnh Ngọc Nhi, cảm giác cục diện trước mắt phức tạp. Trong bóng tối thỉnh thoảng có những bóng dáng mạnh mẽ lướt qua, Yêu tộc, Nhân tộc, Thệ Linh đều có.

Bất luận thế nào cũng không thể để thân phận Ngọc Nhi bại lộ, sẽ rước lấy hung hiểm lớn.

- Nhất... Thể... Song... Sinh...

Âm thanh du dương từ phía tây truyền đến.

Mỗi một chữ truyền tới đều chấn cho màng nhĩ của Lý Duy Nhất, Thủy Ly Tiên, Ba Ba Thế Tử đau nhức, mặt đất rung chuyển kịch liệt.

Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền có tu vi yếu hơn, trực tiếp bị âm sóng đạo thuật của đối phương chấn ngã xuống đất.

Toàn bộ mặt đất phía tây hóa thành một vùng ánh sáng, giống như mặt trời rơi xuốnt đất.

Trong mặt trời, một bóng người trẻ tuổi đang bước đi, tay kết chỉ quyết, một bước vượt qua sông núi.

- Vạn... Đạo... Đồng... Căn...

Một giọng nói bá đạo khác từ phía đông truyền đến, cát bay đá chạy.

Bóng tối vô tận tràn tới.

Trong bóng tối là bụi đất cuồn cuộn.

Sáng và tối chia cắt thiên địa.

Thủy Ly Tiên vốn luôn không sợ trời không sợ đất bỗng tái mặt, thấp giọng hỏi:

- Tình huống gì thế, đối phương xuất động hai Trường Sinh cảnh sao? Biểu ca, các yêu bên chúng ta đâu?

Tâm trạng Ba Ba Thế Tử cực kỳ nặng nề, ý thức được việc lớn không ổn:

- Không phải Trường Sinh cảnh.

Hoang Hư, Không Hư, Ngu Chân Đại Thiền Sư, hai Đạo Nhân màu xanh lam và màu đỏ rực đồng loạt hành lễ với hai bóng người đứng trong ánh sáng và bóng tối.

Khung Cực Đạo Tử cũng không ngoại lệ, dù hắn rất không tình nguyện.

- Cung nghênh hai vị Thiên Tử chân truyền của Đạo Cung giá lâm Đông Hải.

Một giọng nữ tử êm tai từ ngoài trăm dặm truyền đến:

- Nhưng cường long không ép địa đầu xà, Đạo Cung các ngươi muốn giúp Đạo Giáo Lăng Tiêu Sinh Cảnh mở ra Đạo Cảnh ở Vong Giả U Cảnh. Nếu Đông Hải Yêu tộc ta không đồng ý, vậy thì dù có mở ra Đạo Cảnh, e rằng cũng vĩnh viễn không được yên bình.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters