Đăng Phượng Công Chúa (1)

Trong thời gian một câu nói, giọng nói của nữ tử đã tới cách đó năm mươi dặm.

- Nếu Đông Hải Yêu tộc và Lăng Tiêu Nhân tộc liên thủ, cái gọi là Đạo Cảnh nhất định sẽ tan thành mây khói.

Hào quang tỏa ra trên người Đăng Phượng Công Chúa đã truyền đến cánh đồng hoang.

Trên bầu trời xuất hiện một đám mây sứa màu trắng khổng lồ, hào quang trong mây tựa như đèn, xé mở ánh sáng và bóng tối, hạ xuống trong phạm vi mười dặm.

Khí tức trên người nàng cường đại, thả ra đạo tâm ngoại tượng va chạm với hai vị Thiên Tử chân truyền của Đạo Cung, vậy mà không hề yếu thế.

- Ầm ầm ầm!

Trong thiên địa vang lên âm thanh như sấm sét, là pháp khí đang đối chọi.

Từng vị cường giả Yêu tộc của Đông Hải bám sát phía sau, xuất hiện bên dưới mây sứa.

Trong đám cường giả Yêu tộc, Lý Duy Nhất phát hiện một bóng người thuộc Nhân tộc. Là cao thủ trẻ tuổi bị Diêu Khiêm truy sát trên Đông Hải, nghi ngờ là thiếu niên Thiên Tử Phục Văn Ngạn của Độ Ách Quan.

Thủy Ly Tiên nói:

- Hóa ra là chân truyền của Đạo Cung! Thế này cũng quá dọa yêu rồi, chân truyền Cổ Giáo đều có chiến lực khủng bố, địa vị còn cao hơn nhiều Trường Sinh cảnh khác, tại sao họ tới Đông Hải?

Ba Ba Thế Tử thản nhiên nói:

- Đạo Giáo ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh thảm bại, sao Đạo Cung có thể bỏ qua cơ hội thu phục như vậy?

Đạo Cung đứng đầu Thương Hải Đạo Cảnh, cũng là Thánh Địa chí cao của tất cả thế lực Đạo Nhân ở Doanh Châu.

Hai vị chân truyền lần lượt tên là Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm, kế thừa y bát của Võ Đạo Thiên Tử, đại diện cho Đạo Cung đi khắp thiên hạ. Họ có thể ngồi ngang hàng với Đại Trường Sinh, thậm chí là Siêu Nhiên.

Sinh Vô Luyến đứng trong ánh sáng, giọng hùng hồn:

- Đăng Phượng Công Chúa đích thân ra mặt, vậy hôm nay dừng ở đây. Nếu thật sự giao thủ sẽ chỉ làm lợi cho Thệ Linh trong thành, Minh Giao Vương Tử và Lăng Tiêu Nhân tộc.

Tử Vô Yếm nói:

- Chúng ta sẽ phân cao thấp ở châu thành Du Châu cũ, Đạo Cung quyết tâm muốn lấy phần lợi này! Ai dám tranh thì kẻ đó phải chết.

Cao thủ Đạo Nhân rút đi như thủy triều.

Lúc Hoang Hư và Không Hư rời đi còn nhìn chằm chằm Lý Duy Nhất thật sâu.

Bao gồm cả Khung Cực Đạo Tử và Ngu Chân Đại Thiền Sư, bọn họ không nói bí mật của Lý Duy Nhất cho cường giả Đạo Cung biết.

Đăng Phượng Công Chúa phóng ra một bóng người áo trắng hư ảo trên mặt đất, tóc đen dài, uyển chuyển như tranh.

Nàng tu luyện công pháp của Nhân tộc, đạt tới Trường Sinh cảnh mới có thể hóa thành hình người, còn hiện tại chỉ có thể ngưng tụ ra một phân thân hình người.

Phục Văn Ngạn nói:

- Sinh Vô Luyến và Tử Vô Yếm tu luyện Sinh Tử Hỗn Nguyên Khí do Tắc Đế truyền cho, một người tu luyện sinh khí, một người tu luyện tử khí. Tại Bách Cảnh Sinh Vực ở nam bộ Doanh Châu, bọn họ quét ngang võ tu cùng cảnh giới, có thể đỡ được một chiêu của bọn họ mà không chết là chuyện rất quang vinh.

Đăng Phượng Công Chúa hỏi:

- Còn ngươi, ngươi sẽ coi đó là vinh hạnh sao?

Phục Văn Ngạn phong tư trác tuyệt, đôi mắt nhìn trời cao:

- Đối với ta, bọn họ chỉ là người đi trước trên con đường tu hành. Cho ta thời gian năm năm, nhất định có thể chiến thắng họ.

Đăng Phượng Công Chúa nhẹ gật đầu, tràn đầy vẻ khen ngợi:

- Năm năm sau, bản công chúa chờ tin tốt ngươi trở thành chân truyền của Độ Ách Quan.

Phục Văn Ngạn nói:

- Tạ mỗ nhất định sẽ trước tiên chạy tới Đông Hải, chia sẻ niềm vui này với công chúa điện hạ. Hy vọng khi đó có trăng sáng trên biển làm bạn, có rượu ngon gió mát cùng đón, đó chính là thời khắc tươi đẹp nhất của đời người.

Lý Duy Nhất nhìn thật lâu về hướng Đạo Nhân rời đi, không tìm thấy bóng dáng xinh đẹp kia.

Đăng Phượng Công Chúa và Phục Văn Ngạn, cùng một đám cường giả Yêu tộc đã đi xa.

Thủy Ly Tiên lặng lẽ chen đến bên cạnh Lý Duy Nhất, dùng pháp khí truyền âm:

- Đạo Nhân đã để mắt tới tên phản bội là ngươi rồi, không có sự che chở của Đông Hải Yêu tộc, ngươi căn bản không vào được châu thành Du Châu cũ.

Lý Duy Nhất đi kiểm tra thương thế của Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền.

Thủy Ly Tiên đi theo, lại truyền âm:

- Đăng Phượng Công Chúa chạy tới giải vây là vì bản tiên. Phần ân tình của yêu này, tương lai là bản tiên trả chứ không phải ngươi.

Lý Duy Nhất điều động niệm lực rót vào thân thể các nàng, hai nàng lập tức tỉnh lại.

Sóng âm đạo thuật của hai chân truyền Đạo Cung vượt qua khoảng cách xa xôi làm tổn thương hồn linh các nàng, trực tiếp chấn ngất. Tu vi đáng sợ khiến hai nàng vẫn còn sợ hãi, chưa từng gặp cường giả trẻ tuổi nào mạnh như thế.

Lý Duy Nhất nhìn về phía Thủy Ly Tiên:

- Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?

Thủy Ly Tiên vội vàng làm thủ thế im lặng, truyền âm nói:

- Hay là các ngươi cứ giả vờ làm thuộc hạ của bản tiên trước đi? Làm như vậy có nhiều chỗ tốt, vừa có thể tránh bị Đạo Nhân đánh lén, lại có thể mượn thế tiến vào châu thành Du Châu cũ. Ngươi phải biết, trong bóng tối có Trường Sinh cảnh ẩn thân, Đông Hải Yêu tộc chúng ta, nên mới khiến bọn họ không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Ba Ba Thế Tử đi tới phía này, trầm giọng hỏi:

- Biểu đệ, còn lề mề cái gì? Công chúa điện hạ đều đã đi xa, chúng ta phải mau chóng đuổi theo họ.

Thủy Ly Tiên chắp hai móng vuốt vái Lý Duy Nhất, truyền âm:

- Cầu xin ngươi, nhờ cả vào ngươi. Nhân ca giúp bản tiên một lần, sau này đều nghe theo ngươi.

Thủy Ly Tiên quay đầu nhìn về phía Ba Ba Thế Tử, thay đổi biểu cảm khác, lạnh lùng nói:

- Ta phải răn dạy bọn họ thật nghiêm khắc, vậy mà dẫn tới cường địch như thế.

Ba Ba Thế Tử nói:

- Trực tiếp giết đi!

Thủy Ly Tiên lắc móng vuốt:

- Ấy! Thế thì không được, bọn họ rất có tài năng, không phải hạng tầm thường vô dụng.

- Ồ!

Ba Ba Thế Tử lập tức chấn động, rất có hứng thú với nhân tài:

- Họ có tài năng gì?

Yêu tài không chê nhiều, nhân tài cũng phải thu.

Ngay cả Đăng Phượng Công Chúa cũng thu nhận một Nhân tộc.

Dương Thanh Khê thả ra trường hà ý niệm, trong nháy mắt, hơi nước trong thiên địa hội tụ thành một sông dài trên đỉnh đầu, thác nước trút xuống người Thủy Ly Tiên và Ba Ba Thế Tử, hai thú sướng đến mức kêu lên.

Đặc biệt là Ba Ba Thế Tử, xuất thân từ Thủy Trư tộc nhưng chỉ có thiên phú Hỏa Đạo, sau khi lên bờ luôn thiếu nước trầm trọng.

Ba Ba Thế Tử nói:

- Tốt, thiên phú tốt. Trong thời gian tấn công lục địa, bên cạnh công chúa điện hạ đang thiếu nhân tài như vậy.

Ba Ba Thế Tử nhìn về phía Lý Duy Nhất:

- Ngươi thì có tài gì?

Thủy Ly Tiên trở nên căng thẳng, rất sợ Lý Duy Nhất không nể mặt.

Lý Duy Nhất chắp tay nói:

- Bẩm thế tử điện hạ, Lục mỗ võ niệm song tu, là niệm sư, tinh thông khôi lỗi thuật, tát đậu thành binh.

Lý Duy Nhất không phải kẻ không hiểu nhân tình thế thái, mi tâm sáng lên, hắn chộp lấy một nắm đá vụn trên mặt đất.

- Lâm!

Niệm lực bao bọc đá vụn, vung ra khỏi tay.

Giữa không trung, đá vụn hóa thành từng người đá cao ba thước, bao bọc trong linh quang, đánh ra các loại chiêu thức.

- Ồ!

Ngọc Nhi trên lưng hắn reo lên vui vẻ, cảm thấy chiêu này rất thú vị.

Ngón tay nàng thử làm động tác, cũng hô lên chữ Lâm.

Ba Ba Thế Tử trầm mặc một lát:

- Không có uy lực gì... miễn cưỡng coi như một chiêu trò mua vui, có thể đến chỗ công chúa điện hạ biểu diễn một chút.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters