Phượng Huyết Thụ (2)

Rất quỷ dị, chỉ bị húc một cái, ba cường giả Yêu tộc liền mất hết huyết khí. Sau khi rơi xuống đất, hóa thành ba bộ thi hài khô quắt.

Nhị Phượng truyền âm cho Lý Duy Nhất:

- Có khí tức của Phượng Huyết Thụ, nhưng rất mỏng manh.

Lý Duy Nhất đã sớm dán Thần Hành Phù lên người, sau khi kích hoạt liền bộc phát tốc độ cực nhanh, cầm Vạn Vật Trượng Mâu đuổi theo.

Đoàn sương mù màu xám hình cầu kia sau khi ra khỏi thành liền nhanh chóng độn xuống lòng đất biến mất tăm.

Lý Duy Nhất dùng niệm lực cảm ứng, khóa chặt lấy nó, đuổi theo trên mặt đất. Hắn dựa vào Vạn Vật Trượng Mâu điều động âm khí đại địa, cách tầng đất công kích xuống lòng đất.

Hắn đuổi theo ra ngoài mấy trăm dặm.

Khoảng cách với châu thành Du Châu cũ đã rất xa, đoàn sương mù màu xám dưới lòng đất không thể nhịn được nữa.

- Lấy tu vi của ngươi cũng dám truy kích bản tọa?

Sương mù màu xám hình cầu tản ra, bên trong là một Thi tộc Thống Soái cao hơn ba mét, hình dạng vượn khổng lồ, cả người mọc đầy lông xác màu xám, đầy miệng răng nanh như lưỡi cưa.

Tốc độ của nó nhanh đến kinh người.

Trước mắt Lý Duy Nhất hoa lên, một nắm đấm to bằng đầu người bình thường mang theo thi khí mục nát đã rơi vào người hắn.

Lý Duy Nhất thân kinh bách chiến, đã sớm vận chuyển kinh văn phòng ngự của Ma Giáp Huyết Thủ Ấn và quan bào Châu Mục, trước tiên phóng ra linh thần Phù Tang Thần Thụ và đạo tâm ngoại tượng.

- Bùm! Bùm...

Hôi Thi Viên một quyền đánh nổ linh thần Phù Tang Thần Thụ, đạo tâm ngoại tượng, kinh văn huyết vụ, pháp khí hộ thể, va chạm với Vạn Vật Trượng Mâu mà Lý Duy Nhất chắn ngang trước người.

Lý Duy Nhất như đạn pháo bay ngược ra sau mấy chục mét, dưới chân giẫm ra một cái hố to sâu hơn một mét.

- Tốc độ đáng sợ, lực lượng cũng mạnh đến kinh người.

Khoảnh khắc đứng vững thân hình, Lý Duy Nhất ném Trường Sinh Thi từ trong Túi Càn Khôn ra, cắt cổ tay, rưới máu lên người nó.

Khi Hôi Thi Viên lại xông tới, Trường Sinh Thi mở hai mắt, cùng Lý Duy Nhất một trái một phải như tia chớp nghênh đón.

- Ầm ầm!

Trong mây mù màu xám hình cầu chống lên hai cánh tay khổng lồ, nghiền ép Lý Duy Nhất và Trường Sinh Thi liên tục lui về phía sau.

Mỗi bước lùi lại, mặt đất đều sẽ sụp xuống một mảng.

Lý Duy Nhất quát lớn:

- Thanh Tâm Phá Tà, Giả!

Linh quang niệm lực màu vàng ròng bùng phát ra ngoài, bắn vào trong mây mù màu xám.

Ánh mắt Hôi Thi Viên ngắn ngủi đờ đẫn.

Thừa dịp cơ hội này, Lý Duy Nhất bay lên, ném mạnh Tử Tiêu Lôi Ấn xuống dưới.

- Gào!

Hôi Thi Viên trong nháy mắt khôi phục thần trí, trong miệng phun ra thi khí nồng nặc, vung quyền cứng đối cứng với Tử Tiêu Lôi Ấn.

Tiếng sấm vang rền, tiếng va chạm như vàng đá chọi nhau, xung kích mặt đất dưới chân Hôi Thi Viên gồ lên lan tràn ra ngoài.

Thân hình nó hoàn toàn bị lôi điện bao phủ.

- Bùm!

Trường Sinh Thi cực kỳ lợi hại, biết nắm lấy thời cơ chiến đấu, một chưởng pháp ấn ký bốn màu đánh mạnh vào ngực Hôi Thi Viên, đánh nó bay ra xa hơn một trăm mét, đâm vào trong một ngọn núi.

Phải biết rằng, chiến lực của Trường Sinh Thi tuyệt đối không thua kém võ tu Đạo Chủng cảnh cửu trọng.

Lý Duy Nhất và nó liên thủ, cộng thêm trận pháp hợp kích và trọng khí, đối đầu với tồn tại như Khung Cực Đạo Tử cũng có sức đánh một trận.

Tất nhiên, sức bền của Trường Sinh Thi khá yếu, hơn nữa rất tiêu hao máu của Lý Duy Nhất.

Trong ngọn núi.

Hôi Thi Viên giận dữ gầm rống, thi khí màu xám trong cơ thể tuôn ra, ngọn núi sụp đổ mảng lớn, đá vụn lăn xuống.

- Như thế này mà vẫn không bị trọng thương?

Lý Duy Nhất biết tốc độ Hôi Thi Viên đáng sợ, nhìn chăm chú vào ngọn núi sụp đổ kia, thả bảy tiểu gia hỏa ra, Vạn Vật Trượng Mâu cắm xuống mặt đất. Trong Linh Giới phác họa trận văn, thi triển trận pháp Nhật Nguyệt Tinh Thần Hợp Kích.

- Vù!

Hôi Thi Viên phá đất chui ra, bay thẳng lên trời cao, đôi mắt đỏ ngầu, huyết vụ quanh thân bốc lên.

Nó lao xuống, song chưởng đánh ra hai đám mây kinh văn va chạm với Nhật Nguyệt Tinh Thần Đại Trận do Lý Duy Nhất chống lên.

Trận bàn của trận pháp và dường vân quỹ đọa sao chặn đứng chưởng ấn của nó.

Cánh tay bị Tử Tiêu Lôi Ấn đánh trúng của Hôi Thi Viên, da lông và máu thịt biến mất hoàn toàn, lộ ra thi cốt vàng óng ánh.

Thi thân của nó không phải là yêu vượn Trường Sinh cảnh bình thường.

Tất nhiên, dù khi còn sống mạnh đến đâu thì cũng chỉ là tân linh sinh ra từ xác chết, lực lượng thân thể đã xói mòn nhiều.

Vang tiếng nổ điếc tai, lấy Lý Duy Nhất làm trung tâm, phạm vi hơn mười trượng sụp xuống một đoạn.

Đúng lúc này.

Cảm giác nguy cơ khiến Lý Duy Nhất rợn tóc gáy truyền đến từ phương hướng không thể phán đoán.

Trước người hắn xuất hiện một đoàn sương mù màu tím.

- Phập!

Bên trong đoàn sương mù màu tím, một cây bút vẽ đánh trúng ngay ngực Lý Duy Nhất.

Quá nhanh, tu vi đối phương rất cao, tốc độ còn nhanh hơn cả Hôi Thi Viên. Là vượt qua không gian đánh lén, nắm bắt thời gian cực kỳ chuẩn xác.

- Răng rắc!

Hai cái xương sườn ở ngực Lý Duy Nhất gãy, tạng phủ xuất hiện vết nứt. Hắn bay ngược ra ngoài, miệng mũi không ngừng phun máu.

Cây bút thanh đồng kia vốn đánh về phía tim hắn, bị hắn cưỡng ép tránh đi chỗ yếu hại. Cộng thêm hắn mặc Ma Giáp Huyết Thủ Ấn và quan bào Châu Mục, thân thể mới không bị xuyên thủng. Đổi lại là võ tu Đạo Chủng cảnh khác thì đã bỏ mạng tại chỗ.

Ngọc Nhi òa khóc thê lương:

- Sư phụ...

Nàng cũng bị ngã rất đau.

Trận bàn của trận pháp hợp kích tự nhiên tan rã, bảy tiểu gia hỏa bị chưởng ấn của Hôi Thi Viên đánh lún vào lòng đất.

Phục Văn Ngạn mặc quan bào Châu Mục, một tay cầm quan ấn, một tay xoay cây bút thanh đồng, đi ra từ trong đoàn sương mù màu tím.

Hắn liếc nhìn Lý Duy Nhất bị trọng thương:

- Người bắt ve đâu biết mình cũng là con mồi?

Gào!

Trên bổ tử trước ngực quan bào của hắn bay ra một Long Hồn dạng sương mù trắng, húc bay Hôi Thi Viên ra ngoài.

- Quan bào Châu Phủ quả nhiên dùng tốt! Ngươi thậm chí chưa ngưng tụ ra Đạo Quả, cấp bậc pháp khí không đủ, không thể gọi ra Long Hồn cường đại giống như ta.

Quan bào và quan ấn Châu Mục của Phục Văn Ngạn là lột xuống từ trên người một Vụ Ẩn Quân chết trận ở Thành Lăng Tiêu. Bảo vật này đã giúp hắn nhiều lần thoát chết trong gang tấc.

Sau thoáng chốc tê dại, cảm giác đau đớn thấu tim ập đến che trời lấp đất.

Ngực và tạng phủ như đang bốc cháy, thương thế nghiêm trọng.

May mắn là hắn đã luyện hóa bảy phần Tiên Nhưỡng, cơ bắp và tạng phủ đạt đến cường độ bảy phần Trường Sinh Thể. Nếu không, tạng phủ sẽ không chỉ xuất hiện vết nứt, mà đã bị chấn kình bộc phát từ bút thanh đồng đánh nát.

Lý Duy Nhất chỉ cảm thấy thân thể như bị đánh thủng, trước mắt tối sầm, pháp khí trong cơ thể hỗn loạn, nhưng không hề có ý định nhận thua hay cam chịu số phận. Trong khoảnh khắc rơi xuống đất, hắn dựa vào ý chí cường đại để duy trì liên hệ ý niệm với Trường Sinh Thi.

Cách đó hơn mười trượng.

Tứ thải hà quang trên Trường Sinh Thi nở rộ, như mũi tên rời cung công phạt về phía Phục Văn Ngạn, không cho kẻ địch cơ hội thừa thắng xông lên.

Hắn phải tranh thủ thời gian sống còn này để thở dốc.

Pháp khí trong cơ thể Lý Duy Nhất hỗn loạn, tứ chi gần như mất đi sức lực. Vì thế, hắn lập tức điều động pháp lực dạng lỏng và thanh huy tiên hà trong Thần Khuyết, tuôn ra theo mười hai đường ngân mạch.

Mười hai đường ngân mạch kéo dài từ Thần Khuyết, chia ra kết nối với ngũ tạng lục phủ và huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters