Phượng Huyết Thụ (1)

Thủy Ly Tiên tức giận kêu gào:

- Bị phân nhiệm vụ giữ cổng thành, đây là việc cường giả nên làm sao? Người khác vào trong thành, đủ loại bảo vật, tài nguyên, tinh dược đều bị cướp và chia hết, còn chúng ta chẳng vớt vát được gì.

- Bọn chúng đều đang ăn thịt, chỉ có Hoàng Giang nhất mạch chúng ta đứng đực mặt ra ở bên cạnh.

- Ta thấy là do ngươi quá nhát, bọn chúng đều bắt nạt yêu thật thà như ngươi.

Tâm trạng Ba Ba Thế Tử cũng rất bực bội:

- Ngươi đừng có nhe răng với ta, trấn thủ cổng thành phía đông là ý của công chúa điện hạ.

Thủy Ly Tiên nói:

- Công chúa điện hạ thì sao chứ? Ngươi sợ cái gì, sao ngươi không dám đánh một trận với nàng?

Hai yêu đi vào ngọn đồi thi cốt, oán khí viết hết lên mặt.

Lý Duy Nhất tiến lên hỏi:

- Hai vị, tình hình thế nào, sao đột nhiên khai chiến rồi?

Ba Ba Thế Tử đáp:

- Là người của Đạo Cung và Lăng Tiêu Đạo Giáo công phá cổng thành phía bắc trước. Hiện tại, các phương thế lực đều đã tụ tập qua đó, chúng ta cũng mau chóng xuất phát.

Số lượng yêu thú của Hoàng Giang nhất mạch không nhiều, chỉ khoảng một trăm con, đều là tinh nhuệ được tuyển chọn kỹ càng mang theo.

- Vù!

Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh đầu bộ xương trăn khổng lồ, lấy nó làm tọa kỵ, thả ra linh quang niệm lực. Mỗi một luồng sáng là một sợi tơ, điều khiển hơn một trăm con thi hài khôi lỗi cường đại, rầm rộ tiến về phía châu thành Du Châu cũ.

Ngược lại đã giúp Yêu tộc Hoàng Giang nhất mạch tăng thêm thanh thế.

Lúc đám người Lý Duy Nhất, Thủy Ly Tiên, Ba Ba Thế Tử chạy đến bên bờ hào hộ thành ngoài cổng đông thì cổng thành đã bị Đăng Phượng Công Chúa đánh mở. Ngay cả tường thành cũng xuất hiện lỗ hổng dài trăm mét, đá rơi đầy đất.

Tại lỗ hổng, không ngừng có Âm Quỷ, Thệ Linh cưỡi mây đen sương mù chạy trốn ra ngoài.

Chúng bị thi cốt khôi lỗi do Lý Duy Nhất điều khiển và yêu thú của Hoàng Giang nhất mạch chặn lại.

Đăng Phượng Công Chúa đã hạ tử lệnh, một tên cũng không tha, giết hết toàn bộ.

Dương Thanh Thiền tham gia vào đó, hấp thu Hồn Thực.

Dương Thanh Khê đứng trên đỉnh đầu xương cự mãng, cầm kiếm đứng sau lưng Lý Duy Nhất, rất giống một vị kiếm thị áo xanh tuyệt sắc.

Lý Duy Nhất dắt Ngọc Nhi, Thông Thiên Nhãn ở mi tâm mở ra, quan sát trận chiến hỗn loạn và kịch liệt trong thành, lại nhìn về phía bóng đêm vô tận ngoài thành, phát hiện không ít dao động khí tức của võ tu Nhân tộc, có trong thành lẫn ngoài thành.

Có Tế Ti của Cửu Lê Tộc hiện thân, là một bà già bảy, tám mươi tuổi, tóc bạc phơ, tay cầm Hồn Bình bằng gốm, bay lướt trên tường thành. Mỗi lần đánh Hồn Bình ra đều có thể thu đi hàng trăm quỷ hồn.

Cũng có trưởng lão Lôi Tiêu Tông thi triển Lôi Pháp giao phong với cường giả Thệ Linh, điện quang rất chói mắt.

...

Nhân tộc ở Lăng Tiêu Sinh Cảnh dám tham gia vào cuộc tranh đoạt này, tự nhiên là do Thiền Hải Quan Vụ và Ngọc Dao Tử cho họ tự tin. Bọn họ đoán chắc những lão nhân trên Đại Trường Sinh của Đông Hải Yêu tộc và Thệ Linh đều đã trốn đi, cho nên mới không có gì lo sợ.

Trường Sinh cảnh của các phương thế lực đã sớm tụ tập, kết minh, quyết đấu ở vùng đất chưa biết.

Thủy Ly Tiên đứng trên lưng một con bạch cốt khôi lỗi, nhìn mà trong lòng nóng như lửa đốt, vò đầu bứt tai, rất muốn vào thành kiếm chác.

Nó lại bắt đầu châm chọc:

- Ngươi còn nói giúp Lục Thương Sinh bắt mấy con Thệ Linh có thi cốt Trường Sinh cảnh, bây giờ thì hay rồi, không thể vào thành. Bắt cái quái gì, cứ ở đây mà bắt quỷ đi. Khốn kiếp, không vớt được chút gì.

Lý Duy Nhất nói:

- Thật ra, ta cảm thấy lấy thực lực của hai vị, công chúa điện hạ sẽ không đặt các ngươi ở một vị trí vô dụng. Vì sao công chúa điện hạ lại hạ lệnh giết hết Thệ Linh chạy trốn ra ngoài?

Ba Ba Thế Tử và Thủy Ly Tiên đồng thanh hỏi:

- Ngươi có ý gì?

Lý Duy Nhất nói:

- Ta cho rằng, nếu Thệ Linh ở bên trong biết thành này chắc chắn không thủ được, rất có thể sẽ bỏ tài nguyên bảo vật vào Túi Càn Khôn, tranh thủ lấy xong thừa dịp hỗn loạn trốn ra khỏi thành.

- Phía tây cách Đông Hải cũng chỉ vài ngàn dặm, rất dễ bị cường giả Yêu tộc chặn lại.

- Khả năng chạy trốn từ cổng thành phía đông là lớn nhất, một khi thoát ra được là có thể đi thẳng về phía đông, đi sâu vào U Cảnh, không ai dám tùy tiện đuổi theo.

- Các ngươi nhìn đoạn lỗ hổng tường thành dài trăm mét kia đi, ta nghi ngờ là công chúa điện hạ định đánh mở nó.

Nghe xong phân tích của Lý Duy Nhất, Ba Ba Thế Tử phấn chấn lên, ánh mắt nhìn Thủy Ly Tiên không còn khúm núm nữa:

- Lục Thương Sinh nói có lý, chắc chắn là công chúa điện hạ giao nhiệm vụ chặn đường quan trọng nhất này cho yêu mà nàng tin tưởng nhất, đó chính là bản Thế Tử. Biểu đệ, ngươi chỉ biết oán trách, sao hiểu được thâm ý của công chúa điện hạ?

Thủy Ly Tiên cạn lời:

- Ngươi thì hiểu à?

Ba Ba Thế Tử nói:

- Sự thật bày ra trước mắt, không cần giải thích nhiều. Hỡi các tiểu yêu Hoàng Giang, hãy xốc lại tinh thần, đừng để bất cứ Thệ Linh nào chạy thoát.

Cường giả Thệ Linh đầu tiên hiện thân.

Nó vốn trốn giữa một đám Thệ Linh Hung Hồn tại bờ hào hộ thành, sau khi bị bảy con thi cốt khôi lỗi chặn lại, nó buộc phải bộc lộ tu vi thực lực, cưỡng ép xông qua.

- Gào!

Là một Thệ Linh Thống Soái bốn tay, có hai cái đầu tóc tai bù xù, trong lòng bàn tay của bốn cánh tay đều có một con mắt. Mỗi một con mắt thả ra lực lượng khác nhau, đánh nát bảy con thi cốt khôi lỗi thành bột phấn.

- Đông Hải Yêu tộc các ngươi hãy nhớ kỹ mối thù diệt thành hôm nay, lão phu sớm muộn gì cũng sẽ trả lại.

Thống Soái bốn tay bốn mắt hóa thành một luồng âm vụ màu xanh đen phóng lên tận trời, nhanh chóng bỏ chạy.

Thủy Ly Tiên rất tích cực, rất hưng phấn, đè Ba Ba Thế Tử đang muốn truy kích lại, chân đạp mây mù đỏ sẫm đuổi theo:

- Thực lực của nó rất mạnh, có thể so với võ tu Đạo Chủng cảnh bát trọng, chắc chắn trên người mang theo Túi Càn Khôn, ta đi đuổi theo.

Lý Duy Nhất nhìn Nhị Phượng trong tay áo mình, không đuổi theo.

Nhị Phượng từng ngửi qua mùi Phượng Huyết Diệp, phàm là Thệ Linh gần đây tiếp xúc qua Phượng Huyết Thụ đều không thoát khỏi cảm ứng của nó.

Phượng Huyết Thụ không thể nào bị Thệ Linh Trường Sinh cảnh mang đi.

Thệ Linh Trường Sinh cảnh mang đi Phượng Huyết Thụ, Yêu tộc không thể nào cho nó đường sống.

- Keng!

Một thanh cự kiếm màu máu dài hơn mười mét bay ra từ lỗ hổng tường thành, xuyên qua hào hộ thành, dọn sạch một mảng thi cốt khôi lỗi do Lý Duy Nhất điều khiển, nhanh chóng bay về phía màn đêm.

Trên cự kiếm màu máu có một quỷ ảnh mặc áo xám đứng đó.

Ba Ba Thế Tử độn thổ đuổi theo:

- Âm Quỷ Thống Soái này rất nổi tiếng ở Du Châu, là tồn tại đứng đầu dưới Trường Sinh cảnh. Đồ tốt chắc chắn ở trên người nó, ta đi đuổi theo.

Lý Duy Nhất dùng Thông Thiên Nhãn nhìn chăm chú vào mây quỷ sương đen dày đặc trong thành, cõng Ngọc Nhi lên lưng, truyền âm cho Dương Thanh Khê và Dương Thanh Thiền:

- Hai vị cường giả Thệ Linh phía trước đã lảng vảng rất lâu ở bên trong lỗ hổng tường thành, vẫn luôn thì thầm gì đó, hẳn là cố ý dẫn dụ Thủy Ly Tiên và Ba Ba Thế Tử đi. Tiếp theo, nếu các ngươi gặp phải Thệ Linh Thống Soái không quá mạnh nhưng tốc độ rất nhanh, có thể đuổi theo thì cố gắng chặn lại, sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn.

- Vù!

Một đoàn sương mù màu xám to bằng ngôi nhà, giống như một quả cầu hư ảo, mang theo cuồng phong bão tố lao ra khỏi lỗ hổng tường thành.

Ba cường giả Yêu tộc thuộc Hoàng Giang nhất mạch đánh ra Pháp khí, trước tiên chạy tới chặn lại.

- Bùm! Bùm! Bùm!

Ba món Pháp khí và ba cường giả Yêu tộc đều bị húc bay.

Loading next chapter...

Failed to load chapter

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters