Tay Lý Duy Nhất ghì chặt Tử Tiêu Lôi Ấn, lùi lại hơn hai mươi trượng, động vết thương, trong miệng trào ra máu tươi.
Đã cứu được bảy tiểu gia hỏa, hắn có thể rút lui ngay lúc này.
Phục Văn Ngạn cảm thấy khó tin.
Thật sự không thể hiểu nổi, làm sao Lý Duy Nhất có thể ổn định thương thế, khôi phục lại chiến lực đỉnh phong?
Ngay trong khoảnh khắc hắn thẫn thờ, một bóng đen cao gầy phá đất chui ra từ lòng đất phía sau.
- Vù!
Là một nữ tử toàn thân bọc trong y phục đen, hai tay thon dài, dáng người thướt tha, cầm một thanh trường kiếm, xuất hiện ở phía trên đỉnh đầu Phục Văn Ngạn, một kiếm bổ xuống.
Một luồng kiếm quang như thác nước màu trắng nối liền trời đất.
Toàn thân Phục Văn Ngạn cứng đờ ngay lập tức, lông tóc dựng đứng, khí lạnh xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Lấy tu vi của hắn, quả thực không dám tưởng tượng có người có thể lặng lẽ lẻn đến nơi gần hắn như vậy?
Hắn vốn tưởng rằng mình là chim sẻ bắt bọ ngựa, nhưng không ngờ, sau lưng chim còn có lợi kiếm.
Giống như Lý Duy Nhất lúc trước, Phục Văn Ngạn hoàn toàn không tránh được một kiếm bất ngờ này.
- Ầm!
Pháp khí chiến kiếm chém xuống đỉnh đầu Phục Văn Ngạn.
Không giống như tưởng tượng là sẽ chẻ đôi cơ thể hắn.
Từ huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu Phục Văn Ngạn vọt ra thác nước văn tự và một luồng khói xanh thanh vân bay thẳng lên trời cao, chặn lại một kiếm tất sát.
- Rào rào.
Văn tự rung động, thanh vân gột rửa.
Nữ tử áo đen lùi lại mười trượng, đáp xuống mặt đất lặng lẽ như một chiếc lá nhẹ tênh.
Nàng lẩm bẩm:
- Thì ra cơ duyên của ngươi là Địa Thư.
Phục Văn Ngạn không chết, nhưng cũng không dễ chịu.
Thất khiếu đều đang chảy máu, đỉnh đầu xuất hiện vết thương, ý thức sắp bị một kiếm kia đánh tan.
Tu vi của kẻ ám sát rất mạnh, văn tự và Thanh Vân Khí mà Địa Thư thả ra không thể bảo vệ hắn hoàn toàn.
Phục Văn Ngạn không dám dừng lại một giây lát nào, kích hoạt quan bào Châu Mục trên người.
Từng vòng dao động không gian lan tỏa ra, quang đoàn sương mù tím dần hình thành.
Nữ tử áo đen có giọng trầm dày, hơi thiên hướng trung tính, nói:
- Dù mặc chiến y Không Gian Độn Pháp cũng không thể kê cao gối mà ngủ.
Nàng ra tay trước, ngay trước khi Phục Văn Ngạn độn vào trong không gian, một đường sóng kiếm hình trăng lưỡi liềm chém ngang hông hắn.
- Bùm!
Có quan bào Châu Mục hộ thể, hắn không bị chém thành hai đoạn.
Trong miệng Phục Văn Ngạn phát ra một tiếng kêu thảm thiết, tạng phủ bị tổn thương nghiêm trọng, thân thể bay xéo ra ngoài.
Phục Văn Ngạn cực kỳ lợi hại, kinh nghiệm chiến đấu và trí tuệ chiến đấu đều là đỉnh phong, nếu không thì không thể thoát chết từ tay Trường Sinh cảnh.
Khi chưa tiếp đất, hắn liền thả ra hai trang Địa Thư trong Tổ Điền.
Một trang hộ thể, một trang công kích về phía nữ tử áo đen, ngăn cản nàng phát động kiếm thứ hai.
Mỗi một trang Địa Thư đều hóa thành một biển văn tự trong ánh hào quang, cùng tồn tại với Thanh Vân Khí, ẩn chứa thần uẩn vô cùng và đại đạo chí lý.
Địa Thư là do Tông Thánh Thanh Vân, người mạnh nhất của Doanh Châu trong mười vạn năm gần đây biên soạn, huyền diệu khó lường.
Phục Văn Ngạn có thể bộc lộ tài năng giữa hàng vạn võ tu, đúc nên căn cơ như thiếu niên Thiên Tử, luyện ra chiến lực vượt xa võ tu cùng cảnh giới, dựa vào chính là bốn trang Địa Thư.
Biển văn tự và Thanh Vân Khí của Địa Thư đã chặn nữ tử áo đen trong chốc lát.
- Vù!
Phục Văn Ngạn lại lần nữa kích hoạt quan bào Châu Mục, thân thể biến mất trong quang đoàn sương mù tím, xuyên qua không gian chạy trốn.
Dù bị một trang Địa Thư cũng phải giữ mạng, sống sót quan trọng hơn bất cứ điều gì.
Một giây sau, Phục Văn Ngạn xuất hiện ở cách đó ba dặm, bước ra khỏi quang đoàn sương mù tím, vừa mới đứng vững thân hình.
Phía trên đỉnh đầu hắn, một quang đoàn sương mù tím khác hiện ra.
Lý Duy Nhất còn chưa bước ra khỏi không gian, Vạn Vật Trượng Mâu đã đâm tới trước.
Mũi mâu sắc bén, có màu xích kim.
Ngọn lửa nóng rực chỉ thẳng vào đỉnh đầu Phục Văn Ngạn.
Phục Văn Ngạn hoàn toàn không dám giao thủ với Lý Duy Nhất. Hắn nhận thấy ở phía xa, nữ tử áo đen đã thu lấy trang Địa Thư kia, đang thi triển độn thuật lao tới cực nhanh.
Một khi bị Lý Duy Nhất kiềm chế một, hai chiêu, hôm nay chắc chắn Phục Văn Ngạn sẽ chết ở chỗ này.
Phục Văn Ngạn không đỡ Vạn Vật Trượng Mâu trên đỉnh đầu, toàn lực kích hoạt quan bào Châu Mục.
- Vù!
Sức mạnh của Lý Duy Nhất vượt quá dự đoán của Phục Văn Ngạn.
Vạn Vật Trượng Mâu đâm thủng văn tự hộ thể và Thanh Vân Khí của Phục Văn Ngạn, sượt qua da đầu hắn, để lại một rãnh máu từ đỉnh đầu đến sau gáy, sâu tới mức nhìn thấy xương sọ.
Tiếp đó, trượng mâu hất lên, hất bay trang Địa Thư lơ lửng trên lưng ngay trước khi Phục Văn Ngạn độn vào không gian.
Địa Thư phòng thủ ở sau lưng, không phải trên đỉnh đầu.
- A!
Phục Văn Ngạn gào thét, ngũ quan dữ tợn, không còn chút nho nhã nào, giận đến cực điểm.
Giọng nói của hắn truyền ra từ trong quang đoàn sương mù tím:
- Hôm nay cướp Địa Thư của ta, sớm muộn gì ta cũng bắt ngươi trả lại cả vốn lẫn lời!
Lý Duy Nhất đáp xuống ngọn đồi, chộp lấy trang Địa Thư bị hất bay ra kia, trấn áp nó chặt chẽ.
Thân thể hắn bao bọc trong Hỏa Diễm Kim Giáp, khóe miệng lại trào ra máu tươi, không đuổi theo Phục Văn Ngạn nữa.
Bởi vì hắn cảm nhận được một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng độn qua từ dưới lòng đất, đuổi theo phương hướng Phục Văn Ngạn bỏ chạy với tốc độ khó tin nổi.
- Độn Pháp này dù là Trường Sinh cảnh cũng chưa chắc đuổi kịp, Độn Pháp đại thuật tầng bốn? Nàng là ai?
Lý Duy Nhất đảo mắt suy nghĩ, sau đó chịu đựng vết thương quay trở lại, đuổi theo Hôi Thi Viên.
Sau khi Phục Văn Ngạn bị tập kích thì không thể khống chế Long Hồn được nữa. Hôi Thi Viên nhân cơ hội này thoát thân chạy trốn, một đường chạy về hướng đông.
Tốc độ của nó rất nhanh, nhưng luôn bị Tử Tiêu Lôi Ấn và Long Hồn làm bị thương, không còn ở trạng thái đỉnh phong.
- Vù! Vù...
Lý Duy Nhất liên tiếp sáu lần kích hoạt quan bào Châu Mục, rốt cuộc cũng đuổi kịp, xuất hiện ở phía trên đỉnh đầu nó. Ngón tay hắn thò vào trong ngực điều động pháp khí, ngầm kích hoạt Ác Đà Linh.
Hôi Thi Viên đột ngột dừng lại, cảm thấy tên Nhân tộc trên đầu quả thực gan to bằng trời. Nó rống dài một tiếng, đôi huyết đồng trừng Lý Duy Nhất với ánh nhìn đe dọa.
Trên bàn tay khổng lồ vàng rực hiện lên hai đám mây pháp khí màu xám.
Phía trên, tiếng chuông lạc đà vang lên, sóng âm lan xuống phía dưới.
Bên tai Hôi Thi Viên vang lên hàng trăm âm thanh quỷ dị, trong lòng nổi lên nhiều tạp niệm, bồn chồn lo lắng, pháp khí trong cơ thể có dấu hiệu hỗn loạn.
- Ầm!
Ác Đà Linh biến to như cái chuông đồng, minh vụ hóa thành mây đặc rơi xuống từ phía trên.
Tiếng chuông tấn công hồn niệm của nó.
Miệng chuông truyền ra từng vòng gợn sóng không gian, trói buộc thân xác nó.
- Ầm!
Lý Duy Nhất đứng trên đỉnh Ác Đà Linh khổng lồ, chuông rơi xuống đất, mặt đất rung chuyển, Hôi Thi Viên bị thu vào trong.
Lý Duy Nhất từ trên Ác Đà Linh nhảy xuống, hai tay đánh ra cột sáng pháp khí:
- Thu.
Cái chuông nhanh chóng thu nhỏ lại, bay về trong tay hắn.
- Leng keng.
Đột nhiên, Ác Đà Linh rung lên.
Tiếng chuông chói tai.
Sắc mặt Lý Duy Nhất thay đổi, biết là Hôi Thi Viên đang công kích ở bên trong, muốn chạy trốn ra ngoài.
Hắn đang suy nghĩ nên trấn áp thế nào, thì trong chuông phát ra tiếng gầm thét đau đớn của Hôi Thi Viên.
Âm thanh rất trầm thấp, cần phải đặt chuông bên tai mới có thể nghe thấy.
- Đây chính là Ác Đà Linh! Khi tiếng chuông vang lên, hồn linh của người ở ngoài sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng, huống chi là người bên trong?
Lý Duy Nhất không có thời gian kiểm tra tình trạng của Hôi Thi Viên trong chuông, dựa vào Thần Hành Phù đi về hướng Bạch Sa Mạc.
Về phần tình hình của Dương Thanh Khê ở châu thành Du Châu cũ, hắn đã không thể lo được nữa.
Lúc này Ngọc Nhi mới mở miệng, giọng nói mang theo tiếng khóc:
- Sư phụ, thương thế của người vẫn ổn chứ? Người chảy nhiều máu, Ngọc Nhi sợ quá.