Lý Duy Nhất không hy vọng tiểu nha đầu phải sống trong hoảng sợ, không có cảm giác an toàn, hắn nói:
- Đừng sợ, sư phụ không có vấn đề gì cả, vừa rồi hộc máu toàn là lừa bọn họ thôi.
Ngọc Nhi kinh ngạc:
- Thật sao?
Ngực Lý Duy Nhất đau rát nhưng vẫn gượng cười, lộ ra nụ cười tự tin thoải mái:
- Chiêu này gọi là tỏ ra yếu thế trước kẻ địch.
Chạy ra hơn một trăm dặm, Lý Duy Nhất đột nhiên dừng lại.
Nơi xa, có một bóng người áo đen mảnh khảnh thon thả đang đứng trên sườn núi trong bóng tối, một tay cầm kiếm, một tay cầm quan ấn Châu Mục, giống như đã đợi ở đó rất lâu.
Lý Duy Nhất cảm nhận được sát ý trên người đối phương, biết với tốc độ của nàng, trạng thái hiện tại của mình dù thế nào cũng không trốn thoát được.
Lý Duy Nhất cố gắng giữ bình tĩnh, dùng pháp khí truyền âm qua:
- Xin công chúa điện hạ cho tại hạ một con đường sống.
Trong mắt nữ tử áo đen trên sườn núi lóe tia khác thường, truyền âm đáp lại:
- Sơ hở của ta nằm ở đâu?
Lý Duy Nhất nói:
- Dưới Trường Sinh cảnh, nữ tử mạnh hơn Phục Văn Ngạn vốn đã rất ít ỏi. Mạnh hơn hắn mà lại muốn che giấu thân phận, che đậy dao động pháp khí thì chỉ có công chúa điện hạ. Cho dù vậy, ta cũng chỉ đoán mò, câu hỏi vừa rồi hoàn toàn chỉ là thăm dò. Công chúa điện hạ không cần giết người diệt khẩu, ta sẽ không nói ra ngoài.
Đăng Phượng Công Chúa rất rõ ràng là cố tình tỏ ra vô cùng thưởng thức Phục Văn Ngạn, đồng thời giả vờ không biết thân phận thật sự của hắn.
Như vậy thì khi nàng giết Phục Văn Ngạn, Độ Ách Quan và Tông Thánh Học Hải mới không nghi ngờ Đông Hải Yêu tộc.
Ngược lại có thể mượn cơ hội này vu oan giá họa, đạt được mục đích tầng thứ hai của nàng.
Hiển nhiên, bản lĩnh chạy trốn của Phục Văn Ngạn bất phàm, Đăng Phượng Công Chúa trong tình huống không lộ thân phận đã không thể đánh chết hắn. Nếu không, giờ phút này chắc chắn nàng đã mặc quan bào Châu Mục trên người.
Dù sao, muốn giết Lý Duy Nhất đang mặc quan bào Châu Mục thì nàng cũng phải mặc quan bào mới là ổn thỏa nhất.
Đăng Phượng Công Chúa không che giấu giọng thật của mình nữa, từng bước đi về phía Lý Duy Nhất:
- Giao trang Địa Thư kia và Hôi Thi Viên ra, ta thả ngươi đi.
Lý Duy Nhất lùi từng bước:
- Chúng ta mỗi người cầm một trang Địa Thư thì sẽ không ai nói bí mật ra ngoài. Ta đưa Địa Thư cho ngươi, ngươi ắt sẽ giết ta, ngươi không thể để người khác nắm thóp của mình. Công chúa điện hạ còn đi về phía trước nữa là ta sẽ la lên đấy! Ngươi có chắc trong bóng tối không có sinh linh và Thệ Linh khác ẩn nấp chứ?
Đăng Phượng Công Chúa không dừng bước:
- Ngươi cảm thấy ta thực sự sợ Độ Ách Quan và Tông Thánh Học Hải?
Lý Duy Nhất nói:
- Độ Ách Quan và Tông Thánh Học Hải chưa chắc sẽ vượt đường xa đến U Cảnh để tìm lại thể diện cho Phục Văn Ngạn. Nhưng nhất định sẽ vì Địa Thư mà hưng sư động chúng.
Đăng Phượng Công Chúa nói:
- Hôm nay ngươi dám uy hiếp ta, sau này sẽ càng dám. Thay vì luôn bị uy hiếp, không bằng khoái đao trảm loạn ma. Ngươi muốn la thì cứ la đi!
Đăng Phượng Công Chúa bộc phát tốc độ vô song, lao thẳng về phía trước.
Thân hình màu đen vì tốc độ đủ nhanh mà gần như biến mất không thấy đâu.
Nhanh hơn thân pháp tốc độ của nàng chính là đạo tâm ngoại tượng mà nàng thả ra.
Đạo tâm ngoại tượng bao trùm Lý Duy Nhất, ngăn cách với bên ngoài, nhằm ngăn cản hắn hết lên bí mật của nàng.
Ánh mắt Lý Duy Nhất nhìn chằm chằm vào nàng, ngón tay ấn lên chiếc áo choàng sau lưng.
- Vút!
Một bóng người có tốc độ không thua kém Đăng Phượng Công Chúa lao ra từ bóng tối sau lưng Lý Duy Nhất.
Hai bên chạm kiếm và chưởng ở nơi cách bảy trượng trước mặt Lý Duy Nhất.
- Ầm!
Thân hình Liễu Diệp thẳng tắp, bàn tay phải đeo găng tay vảy xanh, va chạm với chiến kiếm đâm tới của Đăng Phượng Công Chúa.
Hắn lùi lại ba bước, từ trong Tổ Điền bay ra một cây trường sóc.
- Ầm!
Trường sóc xoay lại bổ ngang, đánh cho không khí nổ tung, ép lui Đăng Phượng Công Chúa lại lao lên đánh.
Liễu Diệp đứng cách ba bước trước mặt Lý Duy Nhất, trường sóc bị nện mạnh xuống mặt đất, mặt đất rung chuyển như sóng gợn.
Hắn nói:
- Trong tình huống che giấu thân phận, công chúa điện hạ không phải là đối thủ của ta.
Ánh mắt Lý Duy Nhất kinh ngạc, không ngờ vị chủ hàng họ Liễu ở chợ Thệ Linh kia lại ẩn nấp gần đây.
Trong lòng Đăng Phượng Công Chúa càng thêm kinh ngạc, lấy tu vi của nàng mà không hề phát hiện ra Liễu Diệp ẩn nấp gần đó từ trước. Thủ đoạn ẩn nấp như vậy quả thực nghe rợn cả người.
Nàng không vội ra tay nữa:
- Ngươi là ai? Lăng Tiêu Sinh Cảnh ngoại trừ Đường Vãn Châu, dưới Trường Sinh cảnh không có cao thủ mạnh như ngươi.
Chỉ một câu này, Lý Duy Nhất liền nghe ra Đăng Phượng Công Chúa hiểu biết rất sâu về tình hình Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Điều này có chút đáng sợ!
Từ đó có thể suy đoán, Đông Hải Yêu tộc không phải là không có ý đồ với Lăng Tiêu Sinh Cảnh.
Liễu Diệp nói:
- Công chúa điện hạ không cần biết ta là ai, muốn chiến thì ta đánh với ngươi. Nhưng người này, hôm nay ta nhất định phải cứu.
Đăng Phượng Công Chúa nói:
- Ngươi cảm thấy, ngươi có quyền lên tiếng như vậy trên địa bàn của Đông Hải?
Liễu Diệp nói:
- Công chúa điện hạ cảm thấy, dựa vào cái gì mà ta dám đến địa bàn Đông Hải? Hôi Thi Viên không thể đào gốc Phượng Huyết Thụ lên. Nếu công chúa điện hạ không mau chóng chạy về châu thành Du Châu cũ, thì Minh Giao Vương Tử sẽ thắng trong cuộc tranh đoạt Phượng Huyết Thụ đấy!
Đăng Phượng Công Chúa nhìn chăm chú Liễu Diệp hồi lâu:
- Hình như ta biết lai lịch của ngươi!
Nàng lùi lại hai bước, nháy mắt biến mất trong màn đêm:
- Lý Duy Nhất, nếu bản công chúa nhất định muốn giết ngươi thì hắn không bảo vệ được đâu. Coi như ta tha cho ngươi một mạng.
Lý Duy Nhất nói:
- Ta cũng tha cho ngươi một mạng.
Thần kinh đang căng thẳng của Liễu Diệp hơi giãn ra, thở ra một hơi dài:
- Mau chóng rời khỏi đây, nàng có thể đổi ý phái Trường Sinh cảnh đến giết ngươi bất cứ lúc nào.
Hai người chạy xa mấy trăm dặm, dừng lại bên bờ một con sông màu đen rộng lớn.
Lý Duy Nhất không hề thấy buồn khi bị trọng thương, hắn chân thành cảm tạ:
- Đa tạ Liễu huynh trượng nghĩa ra tay.
Liễu Diệp đứng hướng mặt ra sông lớn:
- Lý Duy Nhất, Thần Ẩn Nhân của Cửu Lê Tộc. Ba năm trước, lần đầu tiên ngươi hiện thân tại Thành Cửu Lê, chỉ có tu vi Dũng Tuyền cảnh. Tiết Thượng Nguyên năm sau, tham gia Tiềm Long Đăng Hội, giúp Tả Khâu Hồng Đình đánh bại Loan Sinh Lân Ấu.
- Sau đó, cùng Đường Vãn Châu tiến vào Địa Hạ Tiên Phủ, biến mất một năm, khi lại xuất hiện đã là cường giả trong Đạo Chủng cảnh. Tốc độ tu luyện của ngươi thật nhanh.
- Trận chiến Thành Lăng Tiêu, ngươi và Cửu Lê Ẩn Môn đã phát huy tác dụng quan trọng, là nhân kiệt cực kỳ có trách nhiệm của thế hệ trẻ. Tổ Điền bị phế, nhưng lại thể hiện thiên phú niệm lực phi phàm.
- Sau khi từ biệt ở chợ Thệ Linh, ta đã đặc biệt đi điều tra ngươi. Ngươi còn xuất sắc hơn ta tưởng tượng.
Lý Duy Nhất cảnh giác:
- Liễu huynh trùng hợp xuất hiện ở đó, hơn nữa còn ra tay giúp đỡ, dường như không phải là một chuyện đơn giản.
- Nguyên nhân không phức tạp đến thế.
Liễu Diệp nhìn về phía xa, thấy một luồng ánh sáng băng lam và một luồng đỏ rực đang lao nhanh trong bóng tối, hướng về phía hai người bọn họ.
Hắn nói:
- Ngươi bị thương quá nặng, mau chóng tìm nơi chữa thương đi, cục diện Du Châu hiện nay rất phức tạp. Họa Tâm và Chân Tâm của Đạo Cung đuổi tới rồi, ta thay ngươi dụ bọn họ đi. Nếu ngươi muốn biết nguyên nhân ta cứu ngươi, ba tháng sau hãy đến hải thị Nguyệt Long Đảo ở Đông Hải tìm ta, nếu ngươi có gan.
- Vút!
Liễu Diệp đạp sóng vượt qua con sông đen rộng lớn, khí tức trên người biến mất trong nháy mắt, hoàn toàn hòa làm một với bóng tối, thể hiện thủ đoạn ẩn nấp phi phàm.
Trên mặt Lý Duy Nhất lộ ra ý cười, nảy sinh lòng hiếu kỳ mãnh liệt đối với nam tử trẻ tuổi họ Liễu này. Hắn cảm thấy sự mạo hiểm và bất ngờ trên con đường tu hành thật kích thích, khiến người ta tràn đầy mong đợi vô hạn đối với hành trình sinh mệnh.
Hắn xoay người, cõng Ngọc Nhi đi về một hướng khác.